Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 210

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ô ô ô ô ô ô oa oa oa oa ——" Đứa bé khóc suốt không ngừng, là tiếng vang duy nhất trong căn nhà này, Xá Cơ Hoa không biết làm sao vội vàng dỗ dành lão Tam, thỉnh thoảng lại hôn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên vì khóc của cậu nhóc.

Trời ạ, sao bác sĩ còn chưa tới, đứa bé khóc không ngừng, có phải bị té nên bị gì rồi hay không?

Xá Cơ Hoa nhìn Huyền Vũ Thác Hàn mới vừa chạy về, Huyền Vũ Thác Hàn bước nhanh vòng qua người giúp việc, đi tới bên cạnh Xá Cơ Hoa, vươn tay qua muốn ôm con trai, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, lão Tam vừa khóc vừa giang hai tay ra với Huyền Vũ Thác Hàn, thân thể nhỏ bé rơi vào trong ngực cha, nằm trong vòm ngực rộng lớn khóc, Huyền Vũ Thác Hàn nhẹ nhàng vuốt ve sau ót của cậu nhóc, dịu dàng an ủi: "Ngoan nào, con trai té có một cái, không sao đâu, đừng khóc......"

"Ô ô ô ô ——" Đầu của Huyền Vũ Già Diệp bị té đau, vùi vào trong ngực, vẫn còn khóc đứt quãng ah ah ưmh ưmh, phải một lát sau mới chậm rãi dừng lại. Cậu bé núp ở trong ngực Huyền Vũ Thác Hàn, hai bàn tay nhỏ bé nắm thật chặt cổ áo của ba mình, uất ức ôm lấy anh, cái miệng nhỏ nhắn mới vừa rồi còn không ngừng khóc lóc, đột nhiên lại khạc ra hai chữ rất rõ ràng: "Ba — ba —"

Nghe được tiếng gọi nho nhỏ, cả người Huyền Vũ Thác Hàn ngẩn ra, kinh ngạc nhìn cục cưng nhỏ đáng yêu ở trong ngực.

Xá Cơ Hoa đứng chung một chỗ với Huyền Vũ Thác Hàn cũng không thể tưởng tượng nổi, trợn to hai mắt, không thể tin được chữ “ba” mới vừa rồi là phát ra từ miệng của tên nhóc này.

"Cục cưng, con mới vừa gọi cái gì?" Huyền Vũ Thác Hàn ra sức kiềm chế sự kích động trong lòng, nâng đứa bé ở trong tay lên cao, khát vọng nhìn nó, mong đợi âm thanh mới xuất hiện vừa rồi không phải là anh nghe nhầm: "Cục cưng, ngoan, gọi một lần nữa cho ba nghe một chút."

"Hi hi ——" Huyền Vũ Già Diệp bị nâng lên thật cao, vui vẻ lộ ra nụ cười, trong đôi mắt sưng húp vì khóc vẫn còn nước mắt, thấy mình bị nâng lên thật cao, cậu nhóc cực kỳ hưng phấn, dùng sức đạp hai cái chân béo ụt ịt.

Ưu điểm lớn nhất của Huyền Vũ Già Diệp chính là cười đáng yêu, mặc kệ một giây trước xảy ra chuyện gì đó khiến cậu bé khóc đến long trời lở đất, khí thế ngất trời, thì một giây sau chỉ cần dỗ dành cậu bé, cậu sẽ lập tức vứt bỏ những không vui lúc trước mà cười với anh, chính vì cậu bé có tính tình này, cho nên mới khiến những người đã từng gặp qua cậu bé, đều phải móc tim móc phổi ra với cậu bé.

"Ngoan, con gọi một lần nữa đi, gọi ba —— ba, gọi đi, ba —— ba —— cục cưng ngoan, nghe lời, mau gọi một tiếng nữa——"

Huyền Vũ Thác Hàn vẫn chưa từ bỏ ý định, hết sức chuyên chú dụ dỗ con trai, muốn đào ra một tiếng "ba" nữa từ miệng con trai. Nhưng Huyền Vũ Già Diệp chỉ vui vẻ cười đùa, làm thế nào cũng không chịu gọi một tiếng nữa, nhìn gương mặt lo lắng của ba, cậu bé lại cười khúc khích.

"Oa ma oa ma ——"

"Không phải oa ma, là ba —— ba, cục cưng, chỉ cần kêu một lần nữa là được rồi."

"Hi hi ——"

Giơ cái răng cửa ra cười khúc khích, là lời đáp lại duy nhất.

"Con ——" Huyền Vũ Thác Hàn thua trận, lúc này mới bất đắc dĩ buông tha, lại ôm cục cưng nhỏ trở về, hết sức thương yêu, vươn tay gõ nhẹ lên đầu Huyền Vũ Già Diệp một cái, thở dài.

Anh đang nghĩ, có phải nên chuyển về nhà rồi hay không, anh nhớ lão Đại và lão Nhị rồi!

......

Huyền Vũ Thác Hàn có chuyện đi ra ngoài, Xá Thanh Hoa vẫn luôn oán giận không vui vì con rể chiếm đoạt quá nhiều thời gian của cháu trai, không chịu nhường cục cưng cho bà một chút nào, rốt cuộc đã được như ý nguyện liền ôm cháu trai mà quan tâm yêu thương.

Đã nhiều ngày không được ôm nó rồi, thằng nhóc thế mà không có quên bà, vừa nhìn thấy bà, liền thân thiết chui vào trong ngực bà, ôi, thật là cảm động muốn chết!

Gần tối Xá Thanh Hoa ôm cháu gái và cháu trai, bảo tài xế lái xe đến công ty đón người, thật sự là đã lâu rồi chưa nhìn thấy lại cảnh tượng mấy bà cháu yêu thương nhau đi đón mẹ kết thúc công việc, trừ Xá Cơ Hoa thể hiện sự cảm động ra bên ngoài, thì người thứ hai kích động phải kể tới những người mẹ nuôi rồi các dì các chú thương bọn họ đến nỗi ruột gan đứt từng khúc.

Cái này còn chưa tính, hôm nay khi bóng dáng mẹ Xá ôm lão Nhị và lão Tam vừa xuất hiện ở cửa công ty thì những cô gái tựa như lang sói đang đói khát, lập tức kích động nhào tới, làm bộ như muốn đụng ngã lão Nhị và lão Tam, có nhiều chị gái xinh đẹp thương yêu như vậy, lão Tam lại rất vui vẻ, lộ ra khuôn mặt tươi cười vô hại, hào phóng lấy đôi môi đầy nước miếng thơm lên má những cô gái tiến đến gần.

Về phần lão Nhị, hình như thích trai đẹp hơn, cho nên ở giữa mọi người, Đông Thành liền được chọn, nhưng trái tim của Đông Thành đã tan chảy vì đứa bé xinh đẹp này rồi......

Mới có tám tháng tuổi mà đã được hoan nghênh như vậy, nếu những đứa bé này trưởng thành, thì còn đến mức nào nữa!

Xá Cơ Hoa thấy tình huống như thế, giả bộ bất đắc dĩ thở dài một cái, ai bảo cô sinh được những đứa con xinh đẹp như vậy chứ ~ trong lòng sung sướng muốn điên rồi.

"Mẹ ——" Lão Tam đang hưởng thụ sự ôm ấp của nhiều chị xinh đẹp, liền nhìn thấy mẹ đi ra từ trong phòng làm việc, lập tức vui vẻ giang hai cánh tay, thân thể nhỏ bé nghiêng về phía mẹ mình, cậu bé muốn nhanh chóng được mẹ một cái.

Cục cưng nhỏ mới tám tháng, nhưng năng lực học tập rất mạnh, sau khi gọi ra tiếng “ba” đầu tiên, hướng dẫn sơ qua một chút thì đã có thể rất dễ dàng gọi "mẹ".

Xá Cơ Hoa không kịp chờ đợi, liền ôm con trai qua từ trong tay mẹ mình, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé, lão Tam y hệt như một con sóc ôm mẹ của mình làm nũng, dán mặt mình vào mặt mẹ, yêu thương nhau, không ngừng kêu lên từ mà mấy ngày nay mình mới học được:

"Mẹ —— mẹ —— mẹ ——"

Cảnh tượng mẹ con gắn bó, khiến không biết bao nhiêu người khác ghen đến chết, các cô gái tha thiết trông mong nhìn lão Tam, không được rồi..., họ cũng rất muốn thân thiết với cục cưng nhỏ như vậy, thật là muốn nghe bối bảo nhỏ gọi các cô một tiếng " mẹ" mà~

Gương mặt các cô gái như oán phụ, nhưng cánh đàn ông cũng không khá hơn chút nào..., nối đuôi nhau thành một đoàn nấp ở phía sau cây cột lớn, nước mắt lưng tròng nhìn ‘người tình trong mộng’ của mình thân thiết với “người đàn ông” khác, mà đám người bọn họ lại chỉ có thể núp ở phía sau nhìn, nhìn cô bé ở trong ngực Đông Thành cười khanh khách, bọn họ cũng rất muốn nghe cô bé gọi mình một tiếng" ba"~

"Được, đi nhanh thôi, trời đã tối rồi." Mẹ Xá tiến lên, tách hai mẹ con yêu thương đến buồn nôn ấy ra.

Mẹ Xá ôm cháu trái và cháu gái của mình tới đón con gái cũng vì có nguyên nhân, hôm nay là sinh nhật Xá Cơ Hoa.

Hai mẹ con cũng không nói với người khác, sinh nhật thôi mà, chỉ cần hai mẹ con các cô được sum vầy một chút là được. Từ trước tới nay, đều trải qua như vậy, trước kia có một người anh kết nghĩa, nhưng năm nay lại có thêm ba đứa nhóc đáng yêu giống như sóc con này, mặc dù lão Đại bị bà nội của nó thề chết cũng không chịu buông tay, không mang ra được, nhưng tương đối mà nói, sẽ khá náo nhiệt.

"Diệp Diệp, Tâm Tâm, đừng đi mà, để cho tôi ôm một lát nữa~" Nhìn bốn người nhà Xá Cơ Hoa ngồi lên chiếc xe limousine đang dừng sát ở một bên, các cô gái nước mắt lưng tròng, rất luyến tiếc.

55555555555, thật đáng yêu, họ muốn gần gũi hơn chút nữa..., không cần phải đi nhanh như vậy đâu~

"Ngại quá ——" Lão Tam nghịch ngợm nằm trên vai của mẹ, quay đầu, vươn tay, cùng những chị xinh đẹp đứng ngoài cửa kia nói gặp lại, lão Tam cười lên, cặp mắt xinh đẹp giống như trăng lưỡi liềm, thành công khiến những cô gái kia say đắm đến té xỉu!

Hôm nay, trạm thứ nhất của bốn bà cháu: đi siêu thị mua đồ!

"Mẹ ——" Trong miệng lão Tam ngậm một cây kẹo que ngọt ngào, ngồi trong xe đẩy dành cho con nít của siêu thị, lão Nhị được mẹ Xá ẵm trong ngực.

Huyền Vũ lão Tam vừa nghiêng đầu nhìn sau lưng mẹ một chút, vừa đưa cánh tay nhỏ bé tò mò chỉ vào hàng hóa trên kệ, những thứ lung linh kia toàn là sản phẩm quái vật Nha Nha, thành công dẫn tới nhiều ánh mắt ước ao.

Hôm nay lão Nhị không dễ dàng gì mới tới, nên hai mẹ con định trải qua thật vui vẻ, mua nhiều món ăn về nhà, để mẹ Xá xuống bếp nấu một bữa cơm thật ngon, bốn người vui vẻ thân thiết, vậy là mãn nguyện rồi.

"Tiểu Diệp, ăn cải bắp có được không?" Xá Cơ Hoa ném một cây cải bắp cho con trai, hỏi thăm ý kiến cậu bé, kết quả lại làm cho cậu nhóc vui vẻ biến cây cải bắp thành trái bóng lăn chơi.

"Ưmh —— rau cần cũng rất có dinh dưỡng." Xá Cơ Hoa tự nói tự chọn, lại ném một bó rau cần vào trong giỏ xách, Huyền Vũ Già Diệp bị rau cần chọt vào lỗ mũi, không nhịn được hắt xì một cái.

"Con bé này, sao lại đưa đồ ăn cho Tiểu Diệp chơi!" Mẹ Xá hung hăng gõ lên đầu con gái một cái, cẩn thận bỏ cây cải bắp trong tay cục cưng vào giỏ thức ăn, mà Huyền Vũ lão Nhị ở trong ngực bà lại đỏ mắt nhìn em trai đang ngồi trên xe đẩy, uốn éo người muốn ngồi lên xe.

Cuối cùng Xá Thanh Hoa cũng phải đi đẩy một chiếc xe.

"Huhu ~" Bị mất "đồ chơi", cậu nhóc khóc ra thành tiếng, Xá Cơ Hoa lanh tay lẹ mắt lấy cây kẹo que trong tay Huyền Vũ Già Diệp nhét vào trong miệng cậu bé, Tiểu Diệp mới "hu" mấy tiếng, lập tức lại bắt đầu thỏa thích mút kẹo rồi.

Lấy phương thức giống nhau, lại lựa chọn rau tốt hơn một chút, đẩy xe đến khu bán thịt.

"Ê a ——" Cục cưng rất có chủ kiến chỉ vào một hộp đựng đùi gà được đóng gói tinh xảo, không chịu thu tay lại, Xá Cơ Hoa đang chọn móng heo, thuận tay lấy một hộp.

"Mẹ!" Ông trời làm chứng, không thể tưởng tượng được cậu bé lại gọi một tiếng nịnh hót như vậy, chỉ bởi vì mẹ của cậu bé chọn xong thịt ngon, đi ngang qua khu đồ ăn vặt mà lại "không để tâm", quên chọn cho con trai mấy món ăn vặt, định đi thẳng đến quầy tính tiền.

Mà con gái ngồi trên xe đẩy bên cạnh cũng rất ăn ý, đều chỉ vào đồ ăn vặt giống vậy rồi gọi mẹ.

"Con trai, con gái à, không phải trong tay các con đã có kẹo que rồi sao? Ăn nhiều đồ ăn vặt sẽ bị sâu răng đó, không dễ dàng gì các con mới mọc được một cái răng cửa dài như vậy, nếu cái răng này bị sâu đục hỏng, thì những ngày kế tiếp các con phải làm sao bây giờ....."

Xá Cơ Hoa nói liên tục không ngớt với cậu nhóc, nhưng người ta cũng không thèm liếc cô lấy một cái, khi thấy hai cặp mắt sáng ngời to tròn sắp có khuynh hướng bùng nổ vòi rồng——

"OK, hôm nay liền thỏa mãn các con ——" Xá Cơ Hoa thua trận, chọn vài món ăn vặt trên kệ hàng, Huyền Vũ Già Diệp cùng Huyền Vũ Tâm vui vẻ rạo rực, chủ động ôm một hộp bánh bích quy Tiểu Hùng ném vào trong giỏ xách......

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 210

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 210
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...