Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Táo đỏ phố núi

“Tôi nghỉ phép cũng không được à...” Không nhịn được mà phất tay trả lời.

“Tôi không có đồng ý, nên không được, tới đây cho tôi.”

Nghe vậy, mọi người đều nhìn Huyền Vũ Thác Hàn bằng những ánh mắt khác nhau, bao gồm cả Hạ Tinh Vũ nãy giờ vẫn ở bên cạnh trầm mặc, cằm như muốn rơi xuống đất, anh ta, anh ta không phải là...

Bởi vì lúc ở nước Mỹ, thỉnh thoảng cô có cùng đi tham dự những bữa tiệc với ba của cô, cho nên cô cũng gặp mặt anh ta một lần, lão đại huyền bí của tập đoàn Huyền Vũ! Bây giờ nhìn cái vẻ mặt kia, tại sao lại cùng A Hoa...

“Xá Cơ Hoa, tới đây cho tôi.” Lần này trong giọng nói không khỏi mang theo sự lạnh lùng và buồn bực.

Nhìn người phụ nữ chết tiệt kia kè kè bên người đàn ông khác, lửa giận trong lòng của Huyền Vũ Thác Hàn không khỏi bùng cháy lên, nếu như không phải ngại trong tình huống lúc này, anh không những túm người phụ nữ này dìm trong lồng heo mà còn lột da của cô, con gái con đứa, lại ôm ôm ấp với đàn ông khác như vậy, cô ấy thật sự coi mình là người chết sao?

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô ấy muốn cùng người đàn ông khác rủ rỉ rù rì thì liên quan gì tới anh, tại sao anh lại thấy chướng tai gai mắt như vậy, đặc biệt là nghe thấy cô ấy gọi một câu ‘Hạo Thiên’, trong lòng lại thấy có chút nóng nảy, cảm giác kia giống như muốn phá kén ch.ui ra, phình to ra đau tới mức khó chịu.

“Anh bị làm sao vậy, tôi lại không nhận tiền lương của anh, cần gì phải được sự đồng ý của anh? Chuyện này là lão phu nhân đồng ý cho tôi nghỉ, Nhị Thế Tổ anh kêu la cái rắm gì chứ.” Có một kim chủ siêu cấp lớn ở bên cạnh, người phụ nữ nào đó không chút lo lắng, vẻ mặt tràn đầy khinh bỉ trợn mắt lên trừng ngược lại anh.

Cả ngày cứ động một chút là lấy tiền lương ra để uy hiếp cô, bây giờ lại muốn cầu xin cô quay trở lại làm việc? Điều này còn phải xem cô có đồng ý hay không đã!

“Cô...” Huyền Vũ Thác Hàn nhíu mày lại, vừa mới mở miệng thì bên ngoài phòng bao lại vang lên tiếng quát tháo.

“A Hoa, Vũ, các người không sao chứ? Mình vừa mới nghe nói bên ngoài đại sảnh xảy ra chuyện, các người làm mình sợ muốn chết.” Hoàng Bộ Tuyết từ bên ngoài xông thẳng vào, vừa vào tới phòng thì nắm lấy hai người quét mắt một lượt từ trên xuống dưới.

Mới vừa rồi nghe thấy mấy tên lưu manh kêu đánh kêu giết bọn họ, sau đó năm người kia bị mười người áo đen dẫn ra ngoài, rồi lại nhanh chóng xuất hiện một nhóm người áo đen cầm súng xua đuổi, cảnh tượng kia, thật sự đủ kinh người, nếu không phải là cô đưa theo anh trai của mình đi cùng, thì đúng là không vượt qua nổi cánh cửa kia.

“Không có việc gì, không có việc gì, mình không có việc gì hết!” Vẻ mặt của Xá Cơ Hoa hớn hở, tia sáng trong ánh mắt kia, có thể nói là còn chói lọi hơn cả ánh mặt trời.

Huyền Vũ Thác Hàn và Minh Hạo Thiên nãy giờ vẫn chăm chú nhìn cô cũng phải sững sờ, nhịp tim, đột nhiên đập nhanh hơn nửa nhịp.

“Còn nói không có việc gì, mới vừa rồi bị như vậy, sao có thể nói không có việc gì được, tối nay phải đi bệnh viện kiểm tra một chút biết không?” Hạ Tinh Vũ vừa nghe nói không có việc gì, nhất thời tuôn ra một tràng giống như bà cụ già đọc kinh.

Xá Cơ Hoa bị trách móc thì ôm đầu uất ức, cong môi lên nói: “Được rồi, được rồi, không phải là vì mình không nhìn nổi mấy tên đàn ông ghê tởm đó sao? Bây giờ thì ổn rồi, tới bệnh viện một chuyến lại phải tốn mất một mớ tiền cho người ta, bệnh viện thì khỏi đi, Tuyết cậu tìm được anh cậu rồi sao? Chúng ta đi nhanh đi.”

“Đúng đó, đúng đó, nhanh lên một chút, chậm như vậy không biết đã lỡ biết bao nhiêu cực phẩm rồi.” Giám đốc Hạ Tinh Vũ mới vừa rồi còn vẻ mặt nhăn nhó như bà già, vừa nghĩ tới mục tiêu tối nay, cái gì cũng quên hết sạch, mỗi một tay kéo một người nhanh chân xông về phía cửa.

Mà hai người đàn ông mới vừa rồi còn làm nhân vật chính, đột nhiên bị ba người phụ nữ này lơ đi hoàn toàn.

“Đúng vậy, chúng ta đi nhanh lên một chút, chậm là người ta chạy đi mất rồi.”

“Hai người các cậu đừng có nói gió thì sẽ mưa được không, đi chậm một chút.” Hoàng Bộ Tuyết dường như là bị kéo lê đi, vạch đen trên trán kéo thẳng xuống dưới...

Cho tới khi bóng dáng của ba người biến mất khỏi cửa phòng bao, lúc này Huyền Vũ Thác Hàn và Minh Hạo Thiên, ánh mắt mới nhìn đối phương ở đối diện, thâm trầm, rất thâm trầm, lạnh lẽo, vô cùng lạnh lẽo, người này như muốn xuyên thấu người kia.

Nhưng mà, không khí nói chuyện làm ăn tối nay, hình như càng lúc càng có áp lực nặng nề hơn, khiến cho thủ hạ của hai bên, không nhịn được mà đè nén hô hấp, chỉ sợ thở mạnh một cái, thì sẽ khiến cho bầu không khí ở đây nổ tung.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...