Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Được rồi, ta hiểu rồi.” Nếu vẫn phải tiếp tục, thì ăn no đi, ăn no mới có sức tiếp tục, Mạc Nhàn duỗi tay muốn lấy điểm tâm trêи bàn, chỉ là nàng mới cầm lên, đã bị Tạ Đạo Vi đánh tay bằng cây thước không biết biến ra lúc nào, tay bị đau, điểm tâm liền rớt xuống bàn.Mạc Nhàn nhìn mu bàn tay của mình bị đánh đỏ bừng, đau đến độ đỏ cả hốc mắt, nàng nhìn Tạ Đạo Vi bằng ánh mắt tràn ngập đáng thương và lên án, nàng liền biết, Tạ Đạo Vi cũng không có lòng tốt như vậy.“Phải rửa tay trước.” Tạ Đạo Vi không hề áy náy nước chảy mây trôi nói.Rửa tay không thể nói đàng hoàng sao, một hai phải đánh người, còn nữa, mình độc cũng bị rồi, còn sợ dơ tay sao? Tạ Đạo Vi này chắc chắn là cố ý muốn khi dễ mình, cái người độc ác này. Trong lòng Mạc Nhàn lại mắng mười tám đời Tạ Đạo Vi, sau đó yên lặng đi rửa tay, tư thái kia nhìn cực kỳ đáng thương.“Há…” Bạch Thuật đứng ở cạnh bên không nhịn được bật cười.“Ngươi cười cái gì?” Tạ Đạo Vi nhướng mày hỏi.“Rốt cục đại tiểu thư cũng không giống đại nhân, giống hài tử hơn, cố ý khi dễ nhân gia tiểu muội muội, Nhàn tiểu thư đáng thương.” Bạch Thuật cười nói.“Ta cố ý khi dễ nàng lúc nào?” Tạ Đạo Vi hỏi ngược lại.“Chẳng lẽ không có?” Hiển nhiên Bạch Thuật không tin hỏi ngược lại.“Nàng có thể được ta khi dễ, đó là vinh hạnh của nàng.” Vẻ mặt Tạ Đạo Vi khinh thường nói.“Vâng, đại tiểu thư là thích nàng, nên mới khi dễ nàng.” Bạch Thuật gật đầu nói.“Ta thích nàng lúc nào?” Tạ Đạo Vi nhíu mi nói, nàng ghét còn không kịp, sao có thể thích lão chuột vừa đen vừa xấu lại còn không thành thật kia?!? Đầu Bạch Thuật có vấn đề rồi sao?“Ta chỉ cảm thấy giống như mèo vờn chuột, chơi vui chút thôi.” Tạ Đạo Vi lại bổ sung giải thích vì sao mình lại khi dễ Mạc Nhàn.

Lúc này Mạc Nhàn rửa tay xong trở về, vừa lúc nghe được câu nói, nghĩ thầm Tạ Đạo Vi quả nhiên là không có lương tâm, thực sự trêu đùa mình như mèo vờn chuột, quá là tức giận!Bạch Thuật cười cười, cũng không nói cái gì, chỉ cảm thấy đại tiểu thư lười biện giải nhưng lại đột nhiên giải thích nhiều như vậy, thực sự có cảm giác lạy ông tôi ở bụi này.“Ta có thể ăn rồi sao?” Mạc Nhàn cẩn thận hỏi, sợ mình lại bị ăn thước.“Tùy ngươi.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Không có độc đi?” Mạc Nhàn yên tâm hỏi Bạch Thuật ở bên cạnh.Bạch Thuật lắc đầu, kỳ thật nhìn mỗi lần Mạc Nhàn đều cẩn thận như vậy, rồi lại là tư thái tham ăn không sợ chết, nàng có chút hiểu tại sao đại tiểu thư lại không nhịn được mà trêu đùa nàng ta không ngừng.Lúc này Mạc Nhàn mới yên tâm đem điểm tâm bỏ vào miệng, nguyên bản nàng cũng muốn học Tạ Đạo Vi ăn chậm một chút, tư thái ăn tao nhã này kia nọ, nhưng là không bao lâu, Mạc Nhàn liền lộ nguyên hình, ăn ngấu nghiến. Ăn ngon thật, nếu mỗi ngày có thể ăn một mâm điểm tâm không độc, nhân sinh đã viên mãn rồi, Mạc Nhàn ăn xong còn ɭϊếʍ bột phấn dính trêи ngón tay, chưa đã thèm suy nghĩ.“Nếu ăn xong rồi, tiếp tục đi đứng tấn đi.” Một câu nói của Tạ Đạo Vi liền làm Mạc Nhàn đang còn say mê trong mỹ thực bừng tỉnh.Mạc Nhàn nghe vậy, gương mặt say mê kia liền suy sụp lập tức, hạnh phúc ngắn ngủi, thống khổ vô tận.Mạc Nhàn lại ngoan ngoãn đi ra ngoài sân, tiếp tục đứng tấn.Mạc Nhàn cảm thấy thực sự tà môn, mỗi lần nàng lười biếng là y như rằng bị Tạ Đạo Vi phát hiện ngay, sau đó bị một viên đá đập trúng. Mạc Nhàn cứ cảm thấy cặp mắt Tạ Đạo Vi cứ nhìn mình chằm chằm, nhưng là mỗi lần nàng nhìn về phía Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi đều đang đọc sách, cũng không có nhìn mình, thật sự quá là tà môn. Trong lòng Mạc Nhàn tính toán, lúc sau muốn lười thì phải quan sát Tạ Đạo Vi trước.Mạc Nhàn nhìn Tạ Đạo Vi chằm chằm, thấy Tạ Đạo Vi hình như xem sách rất nghiêm túc, từ đầu đến cuối cũng không có ngẩn đầu nhìn mình, Mạc Nhàn cảm thấy có thể thử một lần, nàng có suy tính cẩn thận ngồi xuống nghỉ ngơi. Chỉ là, ʍôиɠ nàng vừa mới chấm đất, nàng liền nhìn đến Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi cũng không có ngẩng đầu, nhưng lòng bàn tay xuất ra một viên đá, tốc độ cực nhanh bay về phía nàng. Vốn dĩ Mạc Nhàn đã đề phòng, đối với viên đá bay đến này sớm có chuẩn bị, nàng nhích cơ thể, lấy tốc độ nhanh nhất tránh thoát được viên đá này. Mạc Nhàn tránh thoát được một viên còn tương đối vui vẻ, chỉ là vui vẻ cũng không duy trì được bao lâu, bởi vì nàng vẫn nhìn chằm chằm Tạ Đạo Vi, nhưng lại không thấy rõ, Tạ Đạo Vi lúc nào lại ném thêm một viên đá đến đây, tốc độ cũng nhanh đến mức mắt thường không còn thấy rõ. Lần này Mạc Nhàn không có may mắn như vậy, đùi nàng lại bị đánh trúng, đau hơn so với bất kỳ lần trước nào. Hiển nhiên đây là cảnh cáo của Tạ Đạo Vi cho nàng. Mạc Nhàn xoa xoa đùi bị đánh trúng của mình, ngoan ngoãn ngồi dậy tiếp tục đứng tấn.Lúc này Tạ Đạo Vi nâng đầu liếc mắt nhìn Mạc Nhàn một cái, khẽ cười.Mạc Nhàn nhìn Tạ Đạo Vi cười trào phúng giống như ma quỷ, giống như nàng cười nhạo mình không biết tự lượng sức, nội tâm Mạc Nhàn chỉ có một ý niệm, rất muốn khóc, nàng thực sự có cảm giác mình giống như chuột bị mèo theo dõi, thật bất lực và đáng thương.“Nàng chưa từng học võ, nhưng lại có thể né được một lần công kϊƈɦ của đại tiểu thư, năng lực phản ứng của cơ thể thực sự không giống người thường, nàng là hạt giống tốt để luyện võ.” Bạch Thuật nhìn phản ứng của Mạc Nhàn, tự đáy lòng kinh ngạc cảm thán nói.Tạ Đạo Vi chỉ là mỉm cười, có đáng hay không, so với ai khác, nàng càng hiểu rõ thiên phú của Mạc Nhàn, tư chất thiên phú dị bẩm như vậy, thật khiến người khác vừa hâm mộ vừa ghen tị.Đứng tấn cả ngày, lại nhận mặt chữ, thể xác và tinh thần Mạc Nhàn đều mệt, chỉ là hôm nay còn chưa xong, nước thuốc ghê tởm kia vẫn còn chưa ngâm. Nàng quá mệt mỏi cũng không muốn chống cự, không giãy giụa cũng không sợ, vì nàng đã quá mệt. Có thể là trước lạ sau quen, hôm nay cởi quần áo trước mặt Tạ Đạo Vi, nàng cũng không cảm thấy thẹn như hôm qua. Quần áo cởi xong, Mạc Nhàn phát hiện đùi mình quả nhiên bầm thành một mảng lớn.“Ngươi nhìn, đều bầm thành như vậy.” Mạc Nhàn chỉ vào đùi mình, cố ý để Tạ Đạo Vi nhìn, ý đồ muốn khơi dậy tâm áy náy của nàng.“Chút ứ bầm này mà thôi, muội muội thật đúng là biết giả vờ đáng thương!” Tạ Đạo Vi liếc mắt nhìn đùi Mạc Nhàn, không cho là đúng nói.Mạc Nhàn cảm thấy mình đúng là ngớ ngẩn, sao lại hy vọng Tạ Đạo Vi sẽ cảm thấy một chút áy náy đây?“Xem như ta chưa nói.” Mạc Nhàn xoa nhẹ cái đùi đáng thương của mình một chút, chỉ có thể tự nhận xui xẻo mà bò vào thùng thuốc ghê tởm khó ngửi kia.“Vậy là ngoan.” Bộ dáng Mạc Nhàn tự giác nghe lời, làm Tạ Đạo Vi vui vẻ nói.Ha hả, tâm Mạc Nhàn cười lạnh hai tiếng.Tuy rằng ngâm mình ở trong cảm giác rất ghê tởm, nhưng không biết thế nào, lại thực dễ dàng buồn ngủ, không bao lâu, Mạc Nhàn lại trực tiếp ngủ mất.Sau khi Mạc Nhàn ngủ, Tạ Đạo Vi liền ra ngoài, để mình Mạc Nhàn ở lại với mấy thùng thuốc.Nửa canh giờ sau, Mạc Nhàn tỉnh lại, xung quanh một mảng tối đen, nàng sắp bị dọa khóc lên, thứ nàng sợ cũng không ít, sợ tối, sợ quỷ, sợ đói, sợ rắn này kia.

“Tạ Đạo Vi, ngươi ở đâu?” Mạc Nhàn sợ tối sợ hãi kêu, chỉ là nàng kêu một tiếng, cũng không có ai trả lời.“Tỷ tỷ… tỷ tỷ….” Mạc Nhàn lớn tiếng kêu hơn nữa, cơ hồ hàm chứa tiếng khóc nức nở. Hoàn cảnh đen tối, cái gì cũng không thấy, làm Mạc Nhàn sợ muốn chết, cứ cảm thấy sẽ có quỷ gì đó đến, gió thổi cỏ lay, đều khiến nàng sợ hãi, bất quá trêи cơ bản thì nàng đều đang tự dọa mình.“Ngươi kêu ta?” Ta Đạo Vi thần không biết quỷ không hay đột nhiên xuất hiện phía sau lưng Mạc Nhàn, ngữ khí nhẹ giọng hỏi.Căn bản là Mạc Nhàn không nghe được tiếng bước chân, Tạ Đạo Vi giống như đột nhiên xuất hiện, thực sự khiến Mạc Nhàn sợ hãi, nàng cảm giác mình nhận hết tổn thương, trực tiếp gào gào khóc rống lên.“Ngươi thật sự là quá xấu rồi….. Cố ý làm ta sợ….” Mạc Nhàn vừa khóc vừa lên án nói.“Gan ngươi cũng quá nhỏ đi?” Tạ Đạo Vi có chút ghét bỏ nói, nhát gan như vậy làm sao làm được đại sự?“Ta nhát gan như vậy thì sao? Ngươi ghét ta thì đuổi ta đi là được rồi, sao vẫn thích khi dễ ta?” Mạc Nhàn nói bằng bất cứ giá nào, lên án nói lên bất mãn với Tạ Đạo Vi, càng nói càng thương tâm, khóc đến càng thêm lớn tiếng.Tạ Đạo Vi hơi nhíu mi, cảm giác Mạc Nhàn giống như hài tử vô cớ gây rối, khóc nháo đến đau đầu, khiến nàng thực sự bực bội. Bất quá, Mạc Nhàn thật đúng là hài tử.“Câm miệng, không khóc, còn khóc ta độc chết ngươi!” Tạ Đạo Vi bị khóc ồn đến mức không có kiên nhẫn uy hiếp nói.Tuy rằng Mạc Nhàn vừa rồi còn định sống chết, nhưng là nàng thực sự là bần vẫn hoàn bần, nàng sợ mình bị Tạ Đạo Vi độc chết, cho nên nhanh muốn dừng khóc, nhưng là vừa rồi khóc quá thương tâm, muốn dừng liền không dừng được.“Ta …..Ta khóc đến mức….. không dừng được….” Mạc Nhàn vừa nức nở vừa nói, nhìn rất thảm. Tạ Đạo Vi lúc này mới đốt đèn lên.Nhìn thấy ánh sáng xong, Mạc Nhàn cảm giác tốt hơn nhiều, lúc này mới từ từ dừng lại cơn khóc, đến khi dừng hẳn. Nhưng mà Tạ Đạo Vi đứng lên ánh đén, gương mặt trắng nõn bị ánh nến chiếu lên, trắng càng thêm trắng, tóc lại đen dài, nhìn giống như nữ quỷ, khiến Mạc Nhàn khiếp sợ đến hoảng loạn.“Tắm rửa sạch sẽ rồi ngươi có thể trở về.”Tạ Đạo Vi nói với Mạc Nhàn, nàng nhìn thấy Mạc Nhàn khóc đến mắt có chút sưng đỏ, thoạt nhìn giống như thật sự sợ hãi. “Ngươi không đi nha, chờ ta rửa xong hãy đi.” Mạc Nhàn nhanh chóng bò ra khỏi thùng thuốc, sau đó bò đến một thùng chưa đầy nước sạch tắm rửa thân mình.“Không đi, chờ ngươi tắm xong rồi đi.” Khó có khi Tạ Đạo Vi nói được lời từ bi đại phát như vậy.Mạc Nhàn nghĩ, Tạ Đạo Vi có đôi khi vẫn còn chưa mất hết lương tâm đi.“Tỷ tỷ, ta tắm xong rồi, ta có thể quay trở về được chưa?” Mạc Nhàn tắm rửa xong mở miệng hỏi, lúc hỏi chuyện thân thể của nàng đã bước ra bên ngoài, bây giờ nàng chỉ muốn nhanh trở lại chỗ của mình, như vậy toàn bộ trắc trở của nàng hôm nay mới kết thúc toàn bộ.“Từ từ.” Tạ Đạo Vi kêu Mạc Nhàn lại.Mạc Nhàn bị Tạ Đạo Vi kêu lại xong, cả người đều sắp hỏng mất, nàng vừa muốn khóc, thực là không xong.“Hình như kẹo là để dỗ tiểu hài tử đi, Nhàn muội muội ăn xong nhớ súc miệng nha.” Không biết Tạ Đạo Vi móc đâu ra năm viên kẹo ném cho Mạc Nhàn.Thân thể Mạc Nhàn thật ra rất linh hoạt, có thể tiếp được năm viên kẹo Tạ Đạo Vi ném tới.Khi Mạc Nhàn tiếp xong năm viên kẹo, Tạ Đạo Vi đã quay người rời đi.Mạc Nhàn nhìn năm viên kẹo trong lòng bàn tay mình, nghĩ thầm, đây là sự thật sao? Tạ Đạo Vi vậy mà cho mình kẹo ăn, làm sao cũng có điểm không thể tin tưởng, cứ cảm thấy mặt trời ngày mai chắc là mọc phía tây rồi. Mạc Nhàn nắm lại năm viên kẹo trong lòng bàn tay, muốn ăn lại không dám ăn, nghĩ thầm Tạ Đạo Vi không tốt đến như vậy, chắc là hạ độc rồi đi?Đến khi trở lại phòng mình, Mạc Nhàn vẫn còn nắm năm viên kẹo, do dự có nên ăn hay không. Loại kẹo thế này, đối với người lớn lên trong nghèo khổ như Mạc Nhàn mà nói thực sự là đồ vật xa xỉ, cuối cùng Mạc Nhàn cũng không tránh được nội tâm giãy giụa, lột một viên, để vào trong miệng. Ngậm trong miệng, hương vị đầu lưỡi mở ra, cảm giác thanh ngọt thực quá là mỹ diệu. Trong lòng Mạc Nhàn nghĩ, nếu thực sự là trúng độc, nàng vẫn muốn ăn.Ăn xong một viên, Mạc Nhàn cũng không cảm thấy có gì, nghĩ thầm, chẳng lẽ thực sự không có độc? Xem ra Tạ Đạo Vi cũng không đến nỗi xấu như vậy.Cho đến rất nhiều năm sau, Mạc Nhàn nhớ đến chuyện này, cứ cảm thấy bởi vì năm viên kẹo, mà nàng đã tự bán chính mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...