Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nửa năm gần đây muội xảy ra chuyện gì sao?” Thủy Hương hỏi.Mạc Nhàn liền đem chuyện phát sinh một năm gần đây kể cho Thủy Hương nghe.“Thì ra một năm này đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, còn tốt đều là hữu kinh vô hiểm, Nhàn nhi có thể nói là khổ tận cam lai.” Thủy Hương cực kỳ vui mừng nói.“Cô nương vừa rồi kêu ngươi cô cô là ai?” Mạc Nhàn tò mò hỏi.“Từ sau khi ta rời khỏi Tạ gia, đã trở về nhà một chuyến, cha mẹ, đệ muội trong nhà đều đã có cuộc sống của riêng mình, ta cũng không nên quấy nhiễu sinh hoạt của bọn họ, vì thế đến đây mua nhà mua đất. Chỉ còn mình ta lẻ loi bên ngoài, không quá an toàn, vì thế đi đến chợ nha hoàn, định mua hai ba người hầu trung hậu thành thật giữ nhà, vừa lúc gặp đứa nhỏ này, phụ thân nàng cờ bạc, thiếu một đống nợ, muốn bán nàng đi. Khi đó nàng còn chưa đến mười tuổi, vừa gầy vừa nhỏ, giống như muội lúc mới vào Tạ gia, nhưng mà lúc ta thấy nàng, nàng cũng không có tinh thần như Nhàn nhi, ta nhìn nàng thấy không đành lòng, liền mua về. Ta không định gả chồng, có thể xem nàng như hài tử mà nuôi dưỡng cũng được.” Thủy Hương nói cho Mạc Nhàn lai lịch của đứa trẻ ngoài kia.“Có thể gặp được Thủy Hương, vận khí của nàng xem như cực tốt, đúng rồi, nàng tên là gì?” Mạc Nhàn hỏi, có thể được Thủy Hương ôn nhu nuôi dưỡng, nhất định sẽ giống như mình được chăm sóc rất tốt.“Đứa nhỏ kia, ta đặt tên Mạc Ương cho nàng.” Thủy Hương trả lời.“Họ Mạc?” Mạc Nhàn cực kỳ bất ngờ hỏi ngược lại, không biết vốn dĩ Mạc Ương vừa vặn họ Mạc, hay vẫn là Thủy Hương cố ý dùng họ của mình đặc tên cho đứa nhỏ này, nói là hài tử, kỳ thật cũng chỉ nhỏ hơn mình bốn năm tuổi mà thôi, Mạc Nhàn thực sự không có cách nào xem nàng là hài tử. Bất quá Thủy Hương xem là hài tử, thì miễn cưỡng vẫn có thể.

“Ta vẫn luôn cảm nhớ ân tình Nhàn nhi đối với ta, cho nên đã tự chủ trương dùng họ của Nhàn nhi đặt tên cho nàng.” Thủy Hương nói theo thật, ân tình của Mạc Nhàn đối với mình, đời này nàng đều khó có thể báo đáp, nàng làm như vậy, cũng chỉ là để an lòng mà thôi.“Họ Mạc của ta còn không phải là do tên cha không đáng tin tùy tiện tìm lung tung kia sao, ta căn bản cũng không phải họ Mạc, còn không bằng dùng họ của ngươi thỏa đáng hơn.” Mạc Nhàn nói, đột nhiên có người cùng họ với mình, thật sự là không quen.“Cũng không sao, dù sao cũng đã kêu nhiều năm như vậy đã quen rồi, không cần sửa lại.” Thủy Hương dịu dàng nói.“Nói nhiều như vậy, Nhàn nhi hẳn là rất đói bụng đi, ta tự mình xuống bếp nấu cho Nhàn nhi vài món.” Thủy Hương thấy cũng đã sắp trưa, lập tức đứng lên nói với Mạc Nhàn.“Không cần phiền toái, để hạ nhân tùy tiện làm chút món là được, ngươi nói chuyện cùng ta.” Mạc Nhàn không thèm để ý nói, không muốn để Thủy Hương cố ý thu xếp vì mình.“Nhàn nhi đã lâu chưa ăn món ta nấu, sẽ không để Nhàn nhi đợi lâu.” Thủy Hương liền ra khỏi phòng đi đến nhà bếp, nàng biết Mạc Nhàn thích ăn, cũng để ý đến ăn. Đầu bếp nhà nàng làm thức ăn thường ngày như nhau, bản thân nàng không bắt bẻ, ăn sao cũng dược, nhưng cũng không định để Nhàn nhi ủy khuất, dù sao Nhàn nhi cũng toàn ăn mỹ thực Tạ gia, đối với chuyện ăn uống cực kỳ khó tính, không tự mình xuống bếp thì không được.Mạc Nhàn cũng biết là tâm ý Thủy Hương, nên cũng tùy nàng.“Ngươi nghe lén lâu như vậy, sao còn không tiến vào?” Mạc Nhàn nói với Mạc Ương vẫn luôn trốn ở ngoài cửa nghe lén.Mạc Ương không nghĩ đến nữ tử bên trong vậy mà biết mình nghe lén, liền đi vào phòng.“Không phải ta cố ý nghe lén, chỉ là cô cô đối đãi với ngươi khác với tất cả mọi người, cho nên khó tránh khỏi tò mò.” Sau khi Mạc Ương tiến vào, lập tức giải thích, không muốn để Mạc Nhàn cảm thấy mình không có quy tắc, nàng biết người này đối với cô cô mà nói nhất định là người cực kỳ quan trọng, quan trọng đến mức tên của mình đều là dựa theo nàng mà lấy, còn tự mình xuống bếp vì nàng, thêm cả thái độ của cô cô đối với Mạc Nhàn, hết thảy đều làm Mạc Ương cảm thấy thật không thoải mái.Lúc này Mạc Nhàn cẩn thận đánh giá Mạc Ương, tuy rằng Mạc Ương đối với mình biểu hiện vẫn còn xem ra khách khí, nhưng Mạc Nhàn có thể cảm giác được đối phương có địch ý với mình. Trước đây mình chưa bao giờ gặp qua nàng, cho nên không thể nào kết thù được, cho nên khẳng định địch ý này dựng lên là vì Thủy Hương, chẳng lẽ là do thái độ của Thủy Hương với mình, làm nàng cảm thấy ghen ghét?Mạc Nhàn càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, giống như mình đối với Bạch Thuật cũng có chút đố kỵ, chỉ là bản thân mình đều giấu rất tốt, tự bản thân Bạch Thuật cũng không có cảm giác được.“Nhất định là ngươi cực kỳ thích Thủy Hương đi.” Mạc Nhàn nhìn Mạc Ương, ngữ khí khẳng định mười phần nói.“Từ nhỏ ta đã được cô cô mua trở về, mấy năm nay cô cô đối với ta cực tốt, tất nhiên là ta thích cô cô, trong lòng ta cô cô là người quan trọng nhất.” Mạc Ương thừa nhận nói.“Cho nên ngươi chỉ hy vọng Thủy Hương chỉ đối xử tốt với một mình ngươi, không hy vọng Thủy Hương đối tốt với người khác hơn ngươi, ta nói có đúng hay không?” Loại cảm giác này, Mạc Nhàn hoàn toàn hiểu rõ, giống như ɖu͙ƈ vọng chiếm hữu của nàng với Tạ Đạo Vi, nàng hy vọng Tạ Đạo Vi cũng chỉ thân cận một mình mình. Nhưng mình yêu Tạ Đạo Vi, đây là tình cảm yêu đương, chẳng lẽ Mạc Ương đối với Thủy Hương cũng là dạng tâm tư này sao? Mạc Nhàn càng nghĩ càng cảm thấy thụ vị, như muốn nhìn thấy bóng dáng của mình trêи người người khác.Mạc Ương nhìn Mạc Nhàn, chỉ thấy người này cười đến có thâm ý nhìn mình, nàng không nghĩ tới đối phương lại có thể nhìn thấy tâm tư của mình, cảm giác giống như bí mật đột nhiên bị bại lộ trước mặt người xa lạ, đều này làm cho nàng cảm thấy có chút hoảng loạn và sợ hãi, nhưng nàng cũng cố gắng trấn định.

“Rốt cuộc ngươi có quan hệ gì với cô cô?” Mạc Ương không đáp hỏi ngược lại, hiển nhiên đối với quan hệ của Mạc Nhàn và cô cô cực kỳ tò mò.“Quan hệ này nói ra có chút phức tạp, một lời khó nói hết rõ ràng, bất quá Thủy Hương đối với ta là nói gì nghe nấy, xem như ta là người quan trọng nhất với Thủy Hương đi.” Mạc Nhàn cố ý nói quan hệ của mình với Thủy Hương đến không bình thường, muốn kϊƈɦ thích cảm giác của tiểu cô nương này.“Người quan trọng nhất?” Mạc Ương nghe lời nói của Mạc Nhàn, trong lòng nhói một cái, cảm giác thực sự không thoải mái.“Đúng vậy, trước kia chúng ta giống ngươi nàng, sớm chiều ở chung.” Mạc Nhàn nhìn tiểu cô nương ánh mắt ảm đạm càng thêm chắc chắn, Mạc Ương đối với Thủy Hương cũng có tâm tư không bình thường. Nếu Thủy Hương không định gả chồng, dưỡng nữ nhi, dưỡng thành tiểu thành nhân, vậy cũng được, so với một mình một người khá hơn nhiều.Sớm chiều ở chung, mỗi một câu của Mạc Nhàn đều đâm vào lòng Mạc Ương, cô cô mua mình về, là vì mình giống nữ tử trước mắt này, ngay cả tên của mình cũng lấy theo nàng ta, cứ tưởng rằng mình là người thân cận nhất với cô cô, lại ngàn lần không nghĩ tới, có lẽ chỉ là đồ thay thế, đều này làm cho Mạc Ương cảm giác trong lòng như kim đâm, khó chịu đến mức muốn khóc.Mạc Nhàn nhìn biểu tình khổ sở đến cực điểm, như sắp khóc đến nơi của Mạc Ương, thầm nghĩ có phải mình quá xấu xa rồi không, khi dễ con nhà người ta.“Kỳ thật, ta cùng Thủy Hương tình như tỷ muội, nàng đối đãi với ta giống như muội muội ruột thịt.” Mạc Nhàn vẫn là mềm lòng giải thích.Lời này của Mạc Nhàn, xác thật làm trong lòng Mạc Ương thoải mái một chút, nhưng trong lòng chung quy vẫn còn khó chịu. Tạ Đạo Vi xong chính vụ trở về phủ, cũng không có nhìn đến bóng dáng Mạc Nhàn, đang buồn bực, đứa ranh này luôn thích dính mình, chẳng lẽ mặt trời hôm nay mọc hướng tây, vậy mà không thấy bóng dáng. Mạc Nhàn dính người, Tạ Đạo Vi chê phiền, nhưng không nhìn thấy, cả người Tạ Đạo Vi lại cảm thấy không dễ chịu. Đương nhiên Tạ Đạo Vi cũng nhịn xuống không hỏi Bạch Thuật, thầm nghĩ chờ đến buổi ăn, chắc tiểu tử kia tự động hiện thân.Nhưng đến giờ cơm trưa, Tạ Đạo Vi phát hiện món ăn đã đưa lên hết, nhưng vẫn ít hơn thường ngày rất nhiều, hiển nhiên Bạch Thuật cũng biết Mạc Nhàn không có ở đây, nên cũng không chuẩn bị cho Mạc Nhàn.“Nàng đâu?” Rốt cuộc Tạ Đạo Vi vẫn không nhịn được hỏi.“Nàng nói là muốn ra phủ một chuyến, hỏi nàng đi đâu nàng cũng không nói, chỉ nói sẽ về trước buổi tối. Tiểu thư, ngài nói, ở Nam Triệu, nàng còn có thể đi đâu được?” Bạch Thuật cũng buồn bực hỏi.Tuy rằng Tạ Đạo không có trả lời Bạch Thuật, nhưng là trong lòng nàng đã có đáp án, còn có một người sẽ làm Mạc Nhàn nhớ thương, đó là Thủy Hương. Nghĩ đến Mạc Nhàn đi tìm Thủy Hương, Tạ Đạo Vi lập tức ăn ăn không ngon, ăn mà không biết mùi vị gì.Cho nên Tạ Đạo Vi chỉ ăn một chút, cũng không ăn thêm nữa, để Bạch Thuật cất đồ ăn xuống.Bình thường đều có Mạc Nhàn bồi cơm, tiểu thư ăn uống so với trước kia nhiều hơn không ít, nhưng hôm nay Mạc Nhàn chỉ mới không ở đây một ngày, tiểu thư lại không ăn uống gì, tiểu thư như vậy thực sự là quá để ý sự tồn tại của Mạc Nhàn.Lúc Bạch Thuật dọn đồ ăn, đột nhiên lại hậu tri hậu giác nhớ đến, Mạc Nhàn ở Nam Triệu đúng là còn người để tìm, đó chính là Thủy Hương, sau đó Bạch Thuật lập tức bừng tỉnh đại ngộ, vì sao tiểu thư lại không ăn uống gì. Quả nhiên tiểu thư vẫn rất để ý đến Thủy Hương, Bạch Thuật trộm liếc nhìn biểu tình của Tạ Đạo Vi, sắc mặt quả nhiên là nhạt nhẽo hơn mấy phần, chắc chắn là tâm tình tiểu thư cũng không quá tốt, chờ Mạc Nhàn trở về, phỏng chừng không có trái ngon mà ăn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 155

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...