Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bạch Thuật phát hiện hai người này hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của mình, nhìn hình thức hai người ở chung, Bạch Thuật không tự giác nhếch lên khóe miệng, quả nhiên Mạc Nhàn khôi phục ký ức tốt hơn Quân Dĩ Nguy nhiều. Tuy rằng Bạch Thuật làm bạn bên người Tạ Đạo Vi lâu nhất, nhưng là nàng chưa bao giờ thấy tiểu thư đối xử với ai giống như Mạc Nhàn, có thể dung túng và nhẫn nại đến mức đó, cũng chỉ có thời điểm ở bên cạnh Mạc Nhàn, tiểu thư mới vui vẻ hơn nhiều, đặc biệt là lúc tiểu thư lôi chuyện cũ ra tính sổ với Mạc Nhàn, Bạch Thuật cảm thấy đây là tiểu thư chịu thua Mạc Nhàn.Tuy rằng Bạch Thuật ở lại để chờ Mạc Nhàn tỉnh, là vì muốn hung hăng gõ đầu Mạc Nhàn, nhưng nhìn hai người dính nhau như thế, hiển nhiên là không được như ý, vì thế Bạch Thuật thức thời liền yên lặng ra ngoài.Lúc này, Tạ Đạo Vi bị Mạc Nhàn ôm và Mạc Nhàn đang ôm lấy Tạ Đạo Vi mới nhận thấy được sự tồn tại của Bạch Thuật. Mạc Nhàn làm bộ không phát hiện, ôm Tạ Đạo Vi không buông, luyến tiếc buông thân mình thơm tho mềm mại này, giờ khắc này phải gắt gao ôm lấy Tạ Đạo Vi, mới có cảm giác yên tâm.Tạ Đạo Vi thấy bản thân mình bị Mạc Nhàn càn quấy, quên luôn sự tồn tại của Bạch Thuật đúng là trước giờ chưa từng có. Nghĩ đến bộ dáng của mình vừa lôi chuyện cũ như oán phụ tính sổ với Mạc Nhàn đều rơi vào trong mắt Bạch Thuật, cảm thấy có chút buồn bực xấu hổ, vốn dĩ không muốn đem những thứ mình để ý trong lòng phơi ra cho người khác biết, nhưng đã bị Bạch Thuật biết rồi, nghĩ lại cũng cảm thấy rất là biệt nữu.“Rốt cuộc ngươi muốn ôm tới khi nào?” Ngữ khí Tạ Đạo Vi ra vẻ không kiên nhẫn hỏi.

“Chỉ muốn mãi ôm tỷ tỷ như vậy, cho đến khi trời đất sập xuống, tỷ tỷ không biết ta nhớ tỷ tỷ đến thế nào….” Mạc Nhàn nói, nếu có thể cứ ôm như vậy mãi thì tốt rồi.“Trời đất sập xuống? Chẳng lẽ ngươi đã quên mình là thế nữ Bắc Nguy.” Tạ Đạo Vi hừ lạnh giội nước nói.“Bây giờ khác với trước kia, hiện giờ lão già Quân Tiếu Cẩn đánh không lại ta, ta muốn trở về lúc nào thì trở về lúc đó, bọn họ bây giờ không ai có thể làm gì được ta.” Mạc Nhàn cười hì hì nói, đây là chỗ tốt nhất sau khi mình trở nên mạnh hơn, bây giờ không cần sợ ai cả. Mạc Nhàn cảm thấy, đúng là có chút không tình nghĩa, nhưng nàng vẫn cảm thấy may mắn khi được Quân Tiếu Cẩn truyền cho một thân nội lực, vì cho dù thiên phú của mình có cao đến thế nào, muốn thắng Quân Tiếu Cẩn trong ba bốn năm căn bản cũng là không có khả năng. Chỉ cần một ngày không thể mạnh hơn Quân Tiếu Cẩn, nàng đều phải bị Quân Tiếu Cẩn quản chế. Cũng mệt mình mất trí nhớ một trận này, tính tình đại biến, có vẻ lãnh khốc bất cận nhân tình, hơn nữa võ công bây giờ của mình đã đứng đầu, trêи dưới Quân gia, thậm chí là Bắc Nguy đều dễ bảo.Hiện giờ, Mạc Nhàn tính toán như thế này, nàng ở Nam Triệu nửa năm, ở Bắc Nguy nửa năm, chạy qua chạy lại, dù sao hiện giờ mình đi lại đều là tự nhiên. Tuy rằng Quân Tiếu Cẩn mất hết một nửa công lực, nhưng uy vọng gia chủ vẫn còn rất lớn, càng già càng cay, làm gia chủ thêm mấy năm nữa cũng không thành vấn đề, lúc mình không có ở Bắc Nguy, thì vẫn còn Quân Tiếu Cẩn, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn. Mấy năm tới việc cấp bách chính là chuyên tâm hướng dẫn đồ ngốc Tạ Dĩ Quân kia, nàng định ở Nam Triệu nửa năm rồi về, sẽ đem Tạ Dĩ Quân trở về Quân gia, để Quân Tiếu Cẩn tự mình dạy dỗ, miễn cho mình bị Tạ Dĩ Quân ngu làm cho tức chết. Dù sao Tạ Dĩ Quân cũng không ngu ngốc đến nổi hết thuốc chữa, hơn nữa dù sao Quân Tiếu Cẩn cũng đã dạy cho mình rồi, hẳn là rất có kinh nghiệm, nghiêm sư xuất cao đồ, có thể dạy Tạ Dĩ Quân thành tài là được rồi. Chính yếu nhất là, nàng muốn nuôi Tạ Dĩ Quân ở Bắc Nguy từ nhỏ là để miễn cho hắn giống như mình, thân tại Tào, tâm tại Hán vậy thì quá phiền.“Quân Tiếu Cẩn thế nhưng lại dưỡng một con bạch nhãn lang?” Tạ Đạo Vi độc miệng hỏi, hiện giờ võ công Mạc Nhàn cao cường, xác thật rất khó bị người khác quản chế. Chỉ là đáng tiếc Quân Tiếu Cẩn tiêu phí tinh lực trêи người Mạc Nhàn, thậm chí không tiếc hết thảy tặng một thân công lực cho Mạc Nhàn, xem ra là dã tràng se cát.“Ông ta biết rõ ta không muốn đi Bắc Nguy, một hai phải bức ta đi, nên biết, chỉ cần ta mạnh hơn ông ta thì sẽ có một ngày như vậy. Bất quá thực sự là ta đã nhận một thân nội lực từ ông ta, lại chịu ơn ông ta dạy dỗ nhiều năm, nên vẫn còn phải có ân tình. Mấy năm tới cũng chỉ có thể tiếp tục giúp ông ta khống chế đại cục Bắc Nguy, đến khi có người nối nghiệp mới thôi. Còn nữa, phải tận tâm dạy dỗ tên Tạ Dĩ Quân kia một phen, miễn để hắn vô dụng trói gà không chặt như cha ta trước đây mới để trở về đó. Cho nên ta định như vậy, ta ở Nam Triệu nửa năm xong, sẽ đưa Tạ Dĩ Quân về Bắc Nguy dạy dỗ. May mắn hắn là nam tử, nếu không phu nhân cũng sẽ không để ta đưa hắn đi….” Mạc Nhàn đem mặt tiếp tục dán ở trước ngực mềm mại của Tạ Đạo Vi, còn nói ra tính toán trong lòng mình, giống như đây là sau khi nàng rời Nam Triệu, lần đầu tiên có kế hoạch chờ đợi rõ ràng như vậy.Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn ôm mình chằm chằm không bỏ, đứa nhỏ này đã từng vừa đen vừa gầy, lại còn vô cùng ham ăn như lão chuột, hiện giờ thật sự đã có thể một mình đảm đương được một cõi, xem ra thực sự đã trưởng thành. Giờ phút này, tâm tình Tạ Đạo Vi có chút vi diệu, cứ tưởng rằng, sau này Mạc Nhàn trở thành gia chủ Quân gia, mình là gia chủ Tạ gia, trời nam đất bắc ngăn cách chỉ còn lại tiếc nuối, bi thương cũng đành thôi, nhưng hôm nay nghe Mạc Nhàn tính toán như thế, vậy mà lại có mấy phần trông chờ tương lai.“Tỷ tỷ, ngươi nói ta tính toán như vậy có tốt không?” Mạc Nhàn ngẩng đầu hỏi Tạ Đạo Vi.“Có liên quan gì tới ta đâu?” Tạ Đạo Vi ngạo kiều nói.“Sao lại không liên quan?” Mạc Nhàn không muốn nghe Tạ Đạo Vi nói như vậy, cho dù Tạ Đạo Vi là khẩu thị tâm phi cũng không muốn nghe.“Buông ta ra!” Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn đã ổn, liền kêu Mạc Nhàn buông ra, bản thân mình còn rất nhiều sự vụ dồn đến đỉnh đầu chưa kịp xử lý đây.“Không buông, tỷ tỷ là người ta thích nhất, cũng là người ta để ý nhất, mà ta trong lòng tỷ tỷ lại biến thành không có liên quan gì…..” Ngữ khí Mạc Nhàn cực kỳ tổn thương nói.“Ngu xuẩn!” Tạ Đạo Vi không khách khí mắng, có liên quan hay không, chẳng lẽ còn không biết sao?“Ta ngu xuẩn chổ nào?” Mạc Nhàn mới không thừa nhận mình ngu xuẩn đâu, mỗi lần mình bị Tạ Đạo Vi ăn gắt gao là do mình quá để ý nàng, hơn nữa từ nhỏ đã dưỡng thành hình thức ở chung như vậy, chỉ là do nàng quen chịu thua thôi.“Chỗ nào cũng ngu xuẩn!” Sau khi nói xong Tạ Đạo Vi cảm thấy mình rất nhàm chán, thế nhưng lại cùng nàng nói nhàm như thế, còn ngây ngốc đứng đây để nàng ôm.“Vậy cũng chỉ ngu xuẩn trước mặt tỷ tỷ thôi, cũng là do ta quá thích tỷ tỷ, ta thật sự quá nhớ tỷ tỷ, nhớ đến trong lòng đều cực kỳ khó chịu.” Mạc Nhàn chịu thua nói, giờ khắc này ngửi được mùi cỏ xanh nhàn nhạt trêи người Tạ Đạo Vi chỉ cảm thấy mỹ mãn mười phần. Nghĩ đến sau này không cần phải chia lìa mấy năm, không hẹn ngày trùng phùng với Tạ Đạo Vi nữa, nàng cực kỳ vui vẻ, phải biết rằng mỗi ngày ở Bắc Nguy nàng đều là dùng nỗi nhớ nữ nhân này để vượt qua. Rõ ràng nữ nhân này đa số thời điểm đều là không dịu dàng, miệng đôi khi còn rất độc, nhưng mình lại đối với nàng canh cánh trong lòng, thích đến không kiềm chế được.Mạc Nhàn chịu thua không cãi cọ, Tạ Đạo Vi cũng sẽ không tiếp tục nói nữa, nàng duỗi tay nhẹ nhàng sờ đầu Mạc Nhàn, mấy năm này, làm sao nàng lại không nhớ Mạc Nhàn, chỉ là nàng cũng sẽ không đem phần thương nhớ và vướng bận này nói cho người khác nghe. Nhớ tới bộ dáng dính người của Mạc Nhàn, nhớ tới bộ dáng tham ăn của nàng, nhớ đến bộ dáng mưu ma chước quỷ của nàng, trong lúc đêm khuya tĩnh lặng, luôn là không kịp ngăn chặn mà nảy lên trong lòng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...