Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cổ trong người ngươi và hắn đều phải mau chóng đuổi ra ngoài, tạm thời trước tiên ở nơi này đi.” Tạ Đạo Vi nói với Quân Dĩ Nguy.“Uhm.” Quân Dĩ Nguy không có ý kiến gì, tuy rằng uống thuốc Tạ Đạo Vi đưa xong, trong cơ thể thoải mái hơn một chút, nhưng tổng thể nàng vẫn cảm thấy đang có rất nhiều sâu ngo ngoe rục rịch trong cơ thể mình, cảm giác rất ghê tởm, nàng cũng muốn mau chóng đem mấy loại độc vật đó trong cơ thể đuổi ra ngoài.Tạ Đạo Vi đi vào nhà gỗ, rắc thuốc bột xung quanh nhà, trong nhà trồi lên không ít độc vật, có to bằng đầu ngón tay, có nhỏ bằng sợi tóc, không nhìn kỹ căn bản không phát hiện ra, mấy độc vật này đại khái là sợ hãi thuốc bột này, nên tất cả đều liều mạng chạy ra ngoài.Lúc nãy đối phó với Quỷ Bà Bà, bởi vì nguy hiểm, căn bản không kịp ghê tởm, hiện tại nhìn động vật lúc nhúc bò ra, trong lòng Quân Dĩ Nguy ghê tởm đến hỏng rồi, nghĩ đến trong cơ thể mình cũng có không ít, càng ghê tởm hơn, quả thật sắp bị ám ảnh. Ở nơi quỷ quái này, vật quái quỷ thật nhiều, nàng thực sự muốn rời xa nơi này một chút, đi chỗ khác ở. Bất quá nàng nhìn thấy vẻ mặt Tạ Đạo Vi đạm nhiên, bộ dáng hoàn toàn không thèm để ý, Quân Dĩ Nguy cũng liền cưỡng chế ghê tởm dừng cảm giác nổi da gà lại, dù sao nàng cũng không thích yếu đuối trước mặt Tạ Đạo Vi, miễn cho Tạ Đạo Vi xem thường mình.“Đem giường hủy đi, đem mấy đồ vật này ném vào đầm lầy hết, sau đó đóng lại mấy cái giường là được.” Tạ Đạo Vi rất tự nhiên phân phó Quân Dĩ Nguy, là thầy thuốc, nàng có thói quen ở sạch.Quân Dĩ Nguy thấy Tạ Đạo Vi ra lệnh cho mình giống như sai bảo nha hoàn.“Vì sao ta phải làm mấy cái này, ta cũng không phải nha hoàn của ngươi!” Quân Dĩ Nguy bất mãn oán giận nói.“Chẳng lẽ ngươi cảm thấy mình có thể đuổi hết cổ trong cơ thể ra sao, nói cách khác, cổ trong cơ thể ngươi sẽ sinh ra đời con đời cháu, đến khi nào hút hết máu thịt trong cơ thể ngươi mới thôi.” Tạ Đạo Vi rất bình thản nói, nàng cho Mạc Nhàn uống thuốc, chỉ là tạm thời làm mấy thứ cổ đó ức chế hoạt động mà thôi.“Được rồi, ta đi làm.” Quân Dĩ Nguy nghe xong da đầu tê dại, nghĩ thầm nha hoàn thì nha hoàn đi, ai kêu mạng nhỏ mình ở trong tay nàng làm gì. Vì thế Quân Dĩ Nguy bắt đầu dỡ bỏ tất cả vật dụng trong nhà gỗ, ném hết vào đầm lầy. Sau đó lại đi vào rừng chặt mấy cái cây và dây leo, làm thành một cái giường lớn, một cái giường nhỏ, còn làm ra một cái bàn với hai cái ghế dựa, bận rộn hết cả ngày.Trong lúc Quân Dĩ Nguy bận rộn, liền bắt đầu giải độc cho Tạ Dĩ Quân, bởi vì Tạ Dĩ Quân dù sao cũng là hài tử sáu bảy tuổi, độc cổ trong cơ thể càng lâu, đối với nó mà nói thì càng nguy hiểm.

Chờ Quân Dĩ Nguy làm xong, thì nhìn thấy Tạ Đạo Vi để một con cổ để vào trong miệng Tạ Dĩ Quân, giống như là đang trị liệu cho Tạ Dĩ Quân.“Cổ này dùng để làm gì?” Quân Dĩ Nguy tò mò hỏi, nàng nhớ tới trước đó Tạ Đạo Vi cũng cho mình ăn một con.“Cổ lớn ăn cổ nhỏ, chờ cổ lớn ăn hết cổ nhỏ trong cơ thể, lại dẫn nó ra ngoài.” Tạ Đạo Vi trả lời.“Ngươi cho ta ăn cổ lúc nãy cũng là vì như vậy sao?” Quân Dĩ Nguy tò mò hỏi.“Không giống nhau, cho ngươi ăn là dược cổ, có tính giải độc, giải độc nhẹ trong người ngươi, giảm bớt sự cắn nuốt của chúng nó. Thể chất của ngươi cũng không giống nó, tất nhiên biện pháp giải cũng khác nhau.” Tạ Đạo Vi trả lời theo thật, bất quá độc cổ tiến vào cơ thể Quân Dĩ Nguy quá nhiều, hơn nữa bản chất thân thể mang độc, dược cổ đã sớm tan rã trong cơ thể nàng.“Ò, ta đi săn gà rừng ăn chiều.” Quân Dĩ Nguy không hiểu mấy chuyện này, bất quá nàng cũng không lo lắng, nàng tin tưởng chắc chắn Tạ Đạo Vi có thể chữa khỏi cho mình, không hiểu sao nàng lại có loại cảm giác chắc chắn này. Nàng thấy đói bụng, nên đi vào rừng săn gà, cũng nướng thật ngon mang vào nhà gỗ. Lúc này Tạ Đạo Vi hình như đã trị cho Tạ Dĩ Quân xong rồi, đang ngồi trêи ghế dựa mình mới vừa làm xong.“Trị xong rồi sao?” Quân Dĩ Nguy hỏi, cũng bẻ một cái đùi gà cho Tạ Đạo Vi.“Hôm nay tạm thời tới đó thôi, ngày mai lại tiếp tục, đại khái chắc khoảng năm ba ngày mới có thể đuổi hết đám cổ này.” Tạ Đạo Vi tiếp nhận đùi gà nướng nhìn có vẻ không tệ lắm trả lời.“Vậy ta cần phải trị mấy ngày?” Quân Dĩ Nguy thuận miệng hỏi.“Chắc là bảy tám ngày đi.” Tạ Đạo Vi trả lời, cũng mở miệng ăn đùi gà Quân Dĩ Nguy nướng, so với suy nghĩ của nàng ngon hơn nhiều.“Ta nướng gà cũng được đi?” Quân Dĩ Nguy thấy Tạ Đạo Vi ăn đùi gà của mình nướng, vẻ mặt đắc ý hỏi, ở Bắc Nguy ăn nhiều nhất là thịt, tất nhiên nướng thịt cũng là sở trường của nàng.“Cũng được.” Tạ Đạo Vi trả lời, xem như công nhận chuyện nướng gà của Quân Dĩ Nguy, bất quá nàng chỉ ăn mấy miếng, sau đó đưa đùi gà còn dư lại cho Quân Dĩ Nguy.“Không ăn được sao?” Quân Dĩ Nguy nhíu mày hỏi, thịt gà nàng nướng không có lý do ăn không được a, nữ nhân này thật đúng là khó chìu.“Xưa này ta không thích ăn thịt, ăn mấy miếng đã cảm thấy ngán, không liên quan gì đến chuyện ngon dở.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt trả lời.“Khó trách ngươi lại gầy như vậy, bế lên cũng không có bao nhiêu cân, ăn nhiều một chút, có một chút thịt ôm mới tốt.” Quân Dĩ Nguy tiếp nhận đùi gà Tạ Đạo Vi đưa lại, rất tự nhiên ăn tiếp. Từ trước đến giờ Quân Dĩ Nguy đều ăn rất nhiều, một con gà này cũng không lớn, rất nhanh đã bị nàng gặm chỉ còn lại xương.Tạ Đạo Vi nhìn bộ dáng Quân Dĩ Nguy ăn, thầm nghĩ ở phương diện ăn uống, người này thực sự một chút cũng không hề thay đổi.Quân Dĩ Nguy cảm giác Tạ Đạo Vi đang nhìn mình, liền ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Đạo Vi, vẫn là cảm thấy Tạ Đạo Vi ăn quá ít.“Nếu ngươi không thích ăn thịt, ta đi hái chút trái cây cho ngươi.” Quân Dĩ Nguy nói với Tạ Đạo Vi.

Tạ Đạo Vi hơi gật đầu, không có từ chối.Quân Dĩ Nguy thấy Tạ Đạo Vi khó có lần không từ chối, liền lập tức rời khỏi nhà gỗ, trời đã tối rồi, rừng cây cũng đặc biệt đen, từ trước đến giờ Quân Dĩ Nguy không thích bóng tối, cho dù võ công của nàng bây giờ có cao đến mức không gì có thể uy hiếp được nàng. Tuy rằng không thích bóng tối, nhưng nàng vẫn là ngoan ngoãn đi tìm quả dại cho Tạ Đạo Vi. Nàng vừa tìm vừa suy nghĩ, không biết nàng bị bệnh gì, người ta chỉ mới đưa ra vẻ mặt ôn hòa với mình một chút, mà mình đã nhịn không được muốn đối xử tốt với người ta, thậm chí lấy lòng người ta. Khó có thể tưởng tượng được trước kia mình trước mặt Tạ Đạo Vi là thế nào, cho dù đã không còn ký ức, vẫn có thể bị tiềm thức ảnh hưởng.Tạ Đạo Vi nhìn ngoài cửa sổ đã sớm đen một mảng, đột nhiên nhớ đến Mạc Nhàn là sợ tối, nàng không biết Quân Dĩ Nguy có sợ không, nhưng buổi tối lại ra ngoài tìm trái cây cho nàng, vẫn là làm lòng nàng có chút rung động.Đại khái qua hai khắc, Quân Dĩ Nguy mới trở về, nàng hái cũng hơn mười mấy quả, để ở trêи bàn.“Ngươi lựa mấy trái chín ăn đi.” Tuy thị lực của nàng tốt hơn người bình thường nhiều, nhưng dù sao cũng là đêm tối đen, thị lực cũng không thể so với ban ngày, vì thế nàng chỉ hái đại, tất nhiên không thể đảm bảo là chín hết, giờ dựa vào ánh đèn trong phòng nhìn, quả nhiên có không ít quả sống.“Uhm.” Tạ Đạo Vi liền chọn một quả tương đối chín.Đương nhiên cũng chỉ là nhìn tương đối chín, quả dại dù sao cũng là quả dại, Tạ Đạo Vi nhẹ nhàng cắn một cái, cảm giác vừa chua vừa chát đến mức lưỡi nàng quíu cả lại. Nếu là thường ngày, thứ này, nàng chắc chắn sẽ không cắn thêm cái thứ hai, nhưng lại nghĩ là do Quân Dĩ Nguy cố tình hái cho mình, nếu không cho nàng mặt mũi, đại khái chắc Quân Dĩ Nguy lại muốn làm mình làm mẩy, được rồi, miễn cưỡng ăn vào thôi.Quân Dĩ Nguy thấy Tạ Đạo Vi ăn một quả rồi, trong lòng nàng vẫn có chút vui vẻ, nàng cảm thấy đáng giá.“Muốn ăn một quả nữa không?” Quân Dĩ Nguy hỏi. “No rồi.” Tạ Đạo Vi từ chối ăn quả thứ hai, miễn cưỡng một lần là đủ rồi.Quân Dĩ Nguy thấy Tạ Đạo Vi không ăn, liền tự mình chọn mấy quả nhìn tương đối chín ăn, cắn một cái, khó ăn đến mức làm nàng lập tức phun ra. Nàng đột nhiên nghĩ đến cái gì, lấy mỗi quả đều cắn một cái, đều phun ra, tất cả đều khó ăn, hiển nhiên một quả của Tạ Đạo Vi ăn vừa nãy cũng sẽ không ăn ngon.“Khó ăn như vậy, ngươi miễn cưỡng mình ăn làm gì?” Quân Dĩ Nguy khó hiểu hỏi, Tạ Đạo Vi không giống như là người sẽ miễn cưỡng chính mình.“Ngươi sợ tối không?” Tạ Đạo Vi hỏi.Quân Dĩ Nguy nghe được vấn đề của Tạ Đạo Vi, trong lòng giống như bị cuốn lấy, mềm mại như bị đâm thủng một lỗ, nàng cảm giác bản thân mình thực sự bị nữ nhân trước mắt này bắt lấy.“Ta mới không phải nàng, ta không sợ tối, về sau ngươi không thích thì không thích, không cần miễn cưỡng chính mình, nhìn không giống như chuyện ngươi sẽ làm, ta không quen.” Quân Dĩ Nguy làm sao thừa nhận mình sợ tối, còn rất kiêu ngạo nói.“Nếu là như thế thì tốt nhất.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, thầm nghĩ, người này mới lúc nãy còn nói nàng chính là Mạc Nhàn, xem ra muốn xem nàng là Mạc Nhàn hay không còn phải xem tâm tình. Sớm biết như thế đã không miễn cưỡng bản thân ăn trái cây kia, Quân Dĩ Nguy dù sao cũng là Quân Dĩ Nguy, không phải Mạc Nhàn, sẽ không giống Mạc Nhàn, động một cái là khóc chít chít.……//……Minh Dã: Cảm giác là các nàng đang tán tỉnh yêu đương.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...