Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng hôm sau, Quân Dĩ Nguy đã được giải huyệt, lúc đối mặt với Tạ Đạo Vi ít nhiều vẫn có chút cảm giác mất mặt và biệt nữu, rõ ràng Tạ Đạo Vi nhìn nhu nhược hơn mình nhiều, mà mình lại bị nàng chế phục, còn ở dưới thân Tạ Đạo Vi………Cho nên Quân Dĩ Nguy bình thường nói nhiều hơn Tạ Đạo Vi từ sáng tỉnh lại tới giờ vẫn không rêи một tiếng.“Nếu đã trị xong cổ trong cơ thể ngươi với Tạ Dĩ Quân, thì hôm nay chúng ta về Nam Triệu, chờ về Nam Triệu ta sẽ trị mất trí nhớ cho ngươi.” Tạ Đạo Vi nói với Quân Dĩ Nguy, muốn trị mất trí nhớ cho Quân Dĩ Nguy, yêu cầu nguyên liệu thuốc cực kỳ quý hiếm, ở ngoài này cũng không thể tìm hết được.“Uhm.” Lúc này Quân Dĩ Nguy mới mở miệng, không chút để ý trả lời một tiếng.“Được về Nam Triệu rồi sao?” Tạ Dĩ Quân cực kỳ kϊƈɦ động hỏi, hiện tại nó chỉ ngóng trông thoát khỏi ma trảo Quân Dĩ Nguy sớm một chút, bây giờ mỗi ngày nó đều phải khóc hết mấy lần, cho rằng chỉ cần mình về đến nhà là có thể thoát khỏi Quân Dĩ Nguy.Vì thế sau khi ăn cơm sáng xong, các nàng liền rời khỏi nhà gỗ đã ở gần mười ngày, trở về Nam Triệu.Từ Miêu Cương đến Nam Triệu cũng không tính là xa, các nàng chỉ dùng hai ba ngày, đến chạng vạng ngày thứ ba đã về tới Tạ phủ.“Nhanh, nhanh bẩm báo phu nhân, gia chủ và tiểu thiếu gia đã trở về.” Gia đinh gác cổng Tạ gia nhìn thấy Tạ Đạo Vi và Tạ Dĩ Quân xong, nhanh chóng phân phó những người khác, cũng tự mình chạy ra mở cửa.Tạ Cẩn Ngưng vừa nghe hạ nhân bẩm báo, vội vàng buông bút xuống, nhanh chóng đi ra ngoài, ra cửa với nàng còn có Mạc Tử Sinh.

“Nương…… Nương…..” Tạ Dĩ Quân vừa nhìn thấy Tạ Cẩn Ngưng, lập tức chạy đến vùi vào lòng Tạ Cẩn Ngưng rưng rưng kêu, không có cách nào, trong lòng nó ủy khuất, trêи đường trở về, Quân Dĩ Nguy còn ngược đãi mình, quả thật sống một ngày bằng một năm a!“Vi nhi, ngươi không có chuyện gì đi?” Tạ Cẩn Ngưng không phản ứng Tạ Dĩ Quân liền, ngược lại hỏi Tạ Đạo Vi trước.“Không có việc gì, hết thảy đều mạnh khỏe.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt trả lời.Tạ Dĩ Quân thấy nương bỏ qua sự tồn tại của mình, quan tâm đại tỷ trước, trong lòng cũng chua xót, nó liền biết, trong cảm nhận của nương, đại tỷ mới là quan trọng nhất, trong lòng nó lại càng ủy khuất hơn.Tạ Cẩn Ngưng nhìn thấy khí sắc nữ nhi bình thường thì yên tâm, sau đó nhìn về Quân Dĩ Nguy ở bên cạnh.“Lần này ít nhiều có Nhàn nhi ra tay tương trợ, nếu không hậu quả không dám tưởng tượng.” Vẻ mặt Tạ Cẩn Ngưng cảm kϊƈɦ nói với Quân Dĩ Nguy.Quân Dĩ Nguy thầm nghĩ, Tạ Cẩn Ngưng tri thư đạt lý hơn Tạ Đạo Vi nhiều, mình là người xuất lực, một câu cảm ơn Tạ Đạo Vi cũng không có.“Phu nhân khách khí, Dĩ Quân cũng là đệ đệ ta, ta nên ra tay cứu hắn cũng phải.” Quân Dĩ Nguy khách khách khí khí nói.“Phân phó hạ nhân, hôm nay đãi tiệc, vì thế nữ Quân gia đón gió tẩy trần.” Tạ Cẩn Ngưng nói với hạ nhân ở bên cạnh nói.“Phu nhân quá khách khí.” Quân Dĩ Nguy nói.“Nương, ta về phủ tắm gội trước.” Tạ Đạo Vi xin phép Tạ Cẩn Ngưng“Đi đi.” Tạ Cẩn Ngưng trả lời.Tạ Đạo Vi hành lễ với Tạ Cẩn Ngưng xong, liền trở về phủ của mình.“Ngươi ở Tạ phủ, coi như ở Quân gia giống nhau, tự tại là được rồi. Tử Sinh, chàng với Nhàn nhi cũng có mấy năm không gặp, hai người ôn chuyện, ta đưa Dĩ Quân về trước, con khỉ quậy quạng này, thực sự lôi thôi.” Tạ Cẩn Ngưng nói xong liền mang Tạ Dĩ Quân rời đi.Tạ Dĩ Quân vừa nghe nương rốt cuộc cũng nhớ tới mình, thực sự cảm động, trong lòng cũng không còn ủy khuất nữa.Tạ Cẩn Ngưng mang Tạ Dĩ Quân rời đi xong, hiện tại cũng chỉ còn có Mạc Tử Sinh và Quân Dĩ Nguy.“Nhàn nhi, rốt cuộc trưởng thành.” Mạc Tử Sinh nhìn Quân Dĩ Nguy, nói từ tận đáy lòng.“Ngươi hẳn là biết ta mất trí nhớ, cho dù ngươi là cha ta, ta cũng không nhớ được, cũng không có lời gì muốn nói với ngươi.” Quân Dĩ Nguy nhìn Mạc Tử Sinh một chút, trừ chuyện bề ngoài mình giống hắn, thì cũng không có bất kỳ cảm giác nào, đại khái cũng không khác người xa lạ là bao.

“Ta hiểu được, không sao, ngươi cứ tự tại ở đây, cứ như phu nhân nói là được, ở Tạ gia giống như trước kia, tự tiện là được rồi.” Mạc Tử Sinh thấy cách nói xa cách của Quân Dĩ Nguy cũng không có phản ứng gì quá lớn, ngữ khí ôn hòa, thái độ tự nhiên nói.“Ồ, vậy ngươi cũng tự tiện đi.” Quân Dĩ Nguy không có gì muốn nói với Mạc Tử Sinh, hiển nhiên là không muốn lãng phí thời gian ở trêи người Mạc Tử Sinh.“Ngươi vội vã là muốn tìm đại tiểu thư đi.” Mạc Tử Sinh mỉm cười nói.Quân Dĩ Nguy suy nghĩ, chuyện Mạc Nhàn yêu thích Tạ Đạo Vi thật đúng là mọi người đều biết, nàng nào đâu biết rằng, cho dù hiện tại nàng có là Quân Dĩ Nguy, thì đối với Tạ Đạo Vi cũng là không tự giác mà đến gần.“Ta mất trí nhớ, đối với nơi ta ở nhiều năm vẫn là có chút tò mò, nói không chừng có thể nhớ được một chút gì đó.” Quân Dĩ Nguy thuận miệng nói, nàng không thừa nhận hiện tại mình muốn đi tìm Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi về nhà tắm rửa, chẳng lẽ mình còn muốn nhìn lén nàng tắm rửa sao, nàng mới sẽ không làm chuyện lưu manh như vậy.“Cũng tốt, hoàn cảnh nơi này có lẽ xác thật có thể kϊƈɦ thích một chút ký ức của ngươi.” Mạc Tử Sinh đồng ý lời nói của Quân Dĩ Nguy.Quân Dĩ Nguy không quan tâm Mạc Tử Sinh nữa, bắt đầu tùy ý đi lòng vòng Tạ phủ, nàng lang thang không có mục tiêu, nhưng thực đúng như nàng nghĩ, đối với hoàn cảnh ở đây, nàng thực sự có loại cảm giác quen thuộc. Nàng đi dạo hết nửa phủ, bất tri bất giác lại đi đến ngoài phủ Tạ Đạo Vi. Đứng ngoài phủ Tạ Đạo Vi, Quân Dĩ Nguy lập tức liền có loại cảm giác, Tạ Đạo Vi ở bên trong.Lúc này Tạ Đạo Vi trở về được Bạch Thuật hầu hầu hạ hạ, ngâm thuốc tắm xong rồi, đang ở thư phòng xử lý chính vụ đã tích lũy nhiều ngày.Bạch Thuật chuẩn bị đi phòng bếp lấy tổ yến bưng tới, thấy được Quân Dĩ Nguy y đúc Mạc Nhàn đứng đó, vẫn có thói quen xem Quân Dĩ Nguy là Mạc Nhàn. Bạch Thuật đưa tổ yến cho một nha hoàn khác, sau đó đi đến trước mặt Quân Dĩ Nguy.“Tên hỗn đản nhà ngươi, luôn muốn chọc cho tiểu thư khổ sở!” Bạch Thuật duỗi tay muốn gõ đầu Mạc Nhàn. Từ khi võ công Bạch Thuật không bằng Mạc Nhàn, đa số thời điểm Mạc Nhàn đều sẽ nhường cho Bạch Thuật, ngẫu nhiên để Bạch Thuật gõ gõ đầu, bởi vì nàng muốn nịnh bợ Bạch Thuật, nói tốt mình vài câu trước mặt Tạ Đạo Vi, hoặc là khi trả lời thư cho mình nói nhiều về Tạ Đạo Vi một chút.Nhưng là lúc này dù sao cũng không phải Mạc Nhàn, là Quân Dĩ Nguy đã mất trí nhớ, nháy mắt khi Bạch Thuật duỗi tay lại đã bị Quân Dĩ Nguy nắm lấy, ánh mắt Quân Dĩ Nguy lạnh lùng nhìn Bạch Thuật. Mạc Nhàn ở Bắc Nguy mất trí nhớ xong, không dễ chịu như Mạc Nhàn thường ngày, ở Bắc Nguy không còn ai dám bất kính với nàng, cũng không chấp nhận được những người khác làm càn với nàng, quả nhiên, trừ bỏ Tạ Đạo Vi, đối với những người khác nàng vẫn không có sức chịu đựng.Tay Bạch Thuật bị bóp đau, cảm giác người trước mắt y như Mạc Nhàn này, chỉ cần dùng thêm chút sức xương cốt nàng đã bị bóp nát, mà tầm mắt Quân Dĩ Nguy lạnh băng kia, cũng làm nàng không rét mà run. Bạch Thuật rất nhanh ý thức được, Mạc Nhàn sau khi mất trí nhớ, đã không còn là Mạc Nhàn nữa.Quân Dĩ Nguy nhìn thấy trong mắt Bạch Thuật có chút sợ hãi, lúc này mới buông tay Bạch Thuật ra, từ thái độ của nàng với mình suy ra, hiển nhiên là Mạc Nhàn không phải là người có uy nghiêm gì.“Tạ Đạo Vi đâu?” Quân Dĩ Nguy buông tay Bạch Thuật ra, ngữ khí không giận tự uy nói.“Tiểu thư ở thư phòng.” Bạch Thuật lui lại về sau mấy bước, ngoan ngoãn trả lời, nàng cảm thấy Mạc Nhàn sau khi mất trí nhớ giống như quái vật, thực sự trở nên quá mạnh, ngay cả khí thế cũng trở nên cường đại cực kỳ, một chút cũng không thua gì tiểu thư, nàng nghĩ tiểu thư hẳn là không thích Mạc Nhàn như vậy đi.Quân Dĩ Nguy không phản ứng Bạch Thuật, vào thư phòng Tạ Đạo Vi, cho dù nàng không có ký ức, nhưng nàng vẫn có thể dựa vào cảm giác tìm được vị trí thư phòng của Tạ Đạo Vi.Sau khi Quân Dĩ Nguy vào thư phòng, quả nhiên nhìn thấy Tạ Đạo Vi đang nghiêm túc xử lý chính vụ, cho mình nàng biết mình tiến vào, cũng không có ý tứ muốn quan tâm tới mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...