Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bị Mạc Nhàn lăn lộn không biết bao nhiêu lần, thân thể Tạ Đạo Vi mềm mại vô lực nép sát vào người Mạc Nhàn, giống như nàng suy nghĩ vậy, Mạc Nhàn tinh lực tràn trề không biết kìm chế ɖu͙ƈ vọng khiến mình thực sự ăn không tiêu.Mạc Nhàn nhìn Tạ Đạo Vi mềm như bông dựa vào bình, hiếm thấy Tạ Đạo Vi dịu ngoan như vậy, trong lòng Mạc Nhàn có loại thỏa mãn không thể nói thành lời, nàng có thể cảm giác được quan hệ của mình và Tạ Đạo Vi giống như lại thân cận thêm một tầng nữa, nàng thuộc về Tạ Đạo Vi, mà Tạ Đạo Vi cũng thuộc về mình, các nàng là thuộc về đối phương. Tay Mạc Nhàn vẫn còn yêu thích không buông, vuốt ve phần lưng tinh tế bóng loáng của Tạ Đạo Vi, cũng vuốt ve ngọn tóc của Tạ Đạo Vi. Dư vị Tạ Đạo Vi vẫn chưa tiêu, vẫn vũ mị đến cực điểm, thậm chí còn mang theo vài phần lười biếng, so với Tạ Đạo Vi không hiểu phong tình thường ngày như hai người khác nhau, chọc đến Mạc Nhàn điên đảo thần hồn, tầm mắt không thể nào rời khỏi người Tạ Đạo Vi được.Tạ Đạo Vi rất mệt, muốn ngủ, nhưng Mạc Nhàn vẫn luôn quấy rầy nàng, làm nàng không thể an ổn đi vào giấc ngủ, bất quá cảm giác này thực ôn tồn, làm nàng không muốn kháng cự.Cái rồi là vui quá hóa buồn, hạnh phúc đến cực điểm sẽ sinh ra ưu thương, Mạc Nhàn nghĩ tới mấy ngày nữa sẽ chia lìa, tâm tình lập tức rơi vào đáy cốc, giờ khắc này hạnh phúc bao nhiêu, thì nàng lại càng sợ hãi lúc chia lìa sắp tới. Hưởng qua tư vị ái ɖu͙ƈ, chắc chắn sẽ càng thêm khó phân.Mạc Nhàn nghĩ đến chuyện sắp chia tay, càng nghĩ càng khó chịu, càng nghĩ càng luyến tiếc, nước mắt không ức chế được liền rơi xuống.Tạ Đạo Vi nghe được hương vị nước mắt, nàng mới chợp mắt cũng tỉnh dậy nhìn, quả nhiên Mạc Nhàn đang khóc.“Ngươi khóc cái gì?” Ngữ khí Tạ Đạo Vi vẫn còn lười biếng hỏi.

“Nghĩ đến qua mấy ngày đã phải chia xa với tỷ tỷ, trong lòng liền khó chịu vô cùng!” Mạc Nhàn nói thật.Tạ Đạo Vi nghe vậy xong, cũng không nói cái gì, chỉ tiếp tục nhắm hai mắt lại, nếu là thường ngày, nàng nhất định sẽ độc miệng châm chọc Mạc Nhàn một hai câu, dù sao cũng là do Mạc Nhàn tự mình chọn lựa, hiện tại lại ở đây khóc chít chít, chọc nàng phiền lòng, nhưng cái gì nàng cũng không nói.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi không nói lời nào, biết nàng nhất định là còn giận lựa chọn lúc trước của mình, mà thực tế, bây giờ nàng cũng cảm thấy thực hối hận, nếu ích kỷ một chút, có phải bây giờ nàng sẽ không khó chịu như thế? Mạc Nhàn càng nghĩ, nước mắt rơi thêm càng nhiều.Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn khóc đến không dứt, trong lòng bực bội, liền rời khỏi người Mạc Nhàn ngồi dậy, thân mình dựa trêи thành giường, đôi mắt khôi phục thanh minh và thanh lãnh thường ngày.“Mạc Nhàn, ngươi phải nhớ kỹ, người trưởng thành, sẽ ghánh vác hậu quả mình mình lựa chọn. Không nên làm một hài tử mãi không lớn, đụng một tí là khóc nhè.” Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn, ánh mắt sắc bén, ngữ khí nghiêm túc nói. Nếu lựa chọn, thì không có cách nào quay đầu lại, không thể trốn tránh trách nhiệm, cũng không thể do dự không chừng.Mạc Nhàn nhìn ánh mắt và ngữ khí nghiêm túc của Tạ Đạo Vi, nước mắt nàng lập tức ngừng lại, nàng hiểu ý tứ của Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi không thích mình như vậy, nàng sợ Tạ Đạo Vi cảm thấy mình là đứa trẻ không trưởng thành, sợ Tạ Đạo Vi cảm thấy mình không xứng với nàng, cho nên nàng không dám khóc nữa. Nàng biết, Tạ Đạo Vi là đang xem mình trở thành người giống nàng, có yêu cầu nghiêm khắc như nhau, cũng cảm giác đượcTạ Đạo Vi đối với mình có chờ mong, loại suy nghĩ này làm Mạc Nhàn có chút vui vẻ, cũng có chút thấp thỏm, liền sợ mình phụ sự mong chờ của Tạ Đạo Vi.“Sau này ta sẽ không khóc nữa.” Mạc Nhàn nhanh chóng lau nước mắt mở miệng đảm bảo nói, nàng biết Tạ Đạo Vi thích dạng người gì, là người ý chí kiên định, có thể ghánh vác đại sự.“Nếu là thế nữ Quân gia, sau này sẽ trở thành gia chủ Quân gia, thì phải giống như gia chủ cho ta, dù sao từ nhỏ đến lớn ngươi cũng là người bên cạnh ta, để cho người khác biết Nam Triệu không phải chỉ dưỡng ra cừu con.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi không lạnh nhạt như vừa rồi, chỉ nhẹ nhàng nói.“Uhm.” Mạc Nhàn trả lời, nàng là nữ nhân của Tạ Đạo Vi, nàng muốn trở nên lợi hại hơn Tạ Đạo Vi, nàng sẽ không để cho Tạ Đạo Vi mất mặt, chỉ là nghĩ đến chuyện tách ra, lại không thể kìm nén được rơi lệ, cho dù là bây giờ, nàng nghĩ đến chia lìa, nàng vẫn là khó chịu, bất quá lần này nàng lại nhịn xuống không khóc. Chỉ là trong lòng suy nghĩ, Tạ Đạo Vi đối với chuyện chia lìa sắp đến, sẽ không có khó chịu sao? Tuy rằng nàng cảm giác được bản thân mình trong lòng Tạ Đạo Vi cũng không bình thường như những người khác, nhưng nàng vẫn cảm thấy Tạ Đạo Vi quá lạnh nhạt với mình. Bất quá Mạc Nhàn cũng biết thiên tính của Tạ Đạo Vi như thế, có thể có chút nhiệt tình cũng là không dễ rồi.“Ngủ đi.” Vốn dĩ chỉ là thân thể Tạ Đạo Vi bị Mạc Nhàn lăn lộn mệt mỏi, hiện giờ thì cả thể xác và tinh thần đều mệt rồi, chỉ cảm thấy trong lòng như bị đá đè, cực kỳ không thoải mái. Kỳ thật Tạ Đạo Vi biết, người trọng thất tình lục ɖu͙ƈ như Mạc Nhàn, chỉ cần phát tiết ra ngoài, thì xem như đã giải quyết được một ít rồi, đâu giống như mình đem cảm xúc giấu ở trong lòng, ngược lại càng không ổn, mệt nàng còn phải chỉnh Mạc Nhàn một hồi, có lẽ cũng là do giận chó đánh mèo thôi, tuy rằng xác thật lời mình nói cũng là có lý.“Uhm.” Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi nằm xuống, cũng nằm xuống theo, sau khi nằm xuống, nàng liền ôm lấy Tạ Đạo Vi, để đầu Tạ Đạo Vi gối lên vai mình, nàng thích Tạ Đạo Vi mềm như bông dựa vào người nàng như lúc nãy, nàng cũng thích bộ dáng Tạ Đạo Vi ỷ lại vào mình, cho dù chỉ là một chút, cũng đủ để cho nàng cảm thấy vui vẻ.Tạ Đạo Vi vốn không thích tư thế như vậy, nhưng thật sự là mệt mỏi, cũng lười động đậy, tùy Mạc Nhàn đi, so với chuyện Mạc Nhàn khóc chít chít cũng đỡ hơn một chút.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi không có từ chối, trong lòng vẫn mừng thầm, thầm nghĩ sau khi thân thiết da thịt xong, Tạ Đạo Vi thực sự là có biến hóa, so với tính tình ương ngạnh lạnh băng trước kia đúng là mềm mại hơn một chút. Mạc Nhàn ngửi mùi tóc Tạ Đạo Vi, một cái tay khác vẫn nhẹ nhàng vuốt ve người Tạ Đạo Vi như cũ, cho dù đã mấy buổi tối nàng không ngủ ngon, giờ khắc này nàng vẫn luyến tiếc ngủ, chỉ có thể tranh thủ từng khắc một.Tạ Đạo Vi áp lại chút cảm giác không thoải mái trong lòng, thân thể mệt mỏi ngủ mất.

Mạc Nhàn cảm giác được Tạ Đạo Vi đã ngủ, liền nhẹ nhàng hôn lên tóc Tạ Đạo Vi một chút, lại nghĩ đến mấy ngày nữa sẽ chia lìa, đôi mắt lại đỏ lên, chỉ là không dám rơi nước mắt nữa.Sau đó mấy ngày, ban ngày Mạc Nhàn đi theo Tạ Đạo Vi không rời một tấc, buổi tối không biết liêm sỉ quấn lấy Tạ Đạo Vi cầu hoan, giống như Tạ Đạo Vi đoán trước, Mạc Nhàn tinh lực tràn đầy, trọng sắc trọng ɖu͙ƈ xác thật làm Tạ Đạo Vi ăn không tiêu, nhưng mấy ngày nữa là chia lìa, Tạ Đạo Vi đành chấp nhận dung túng nàng.“Ngày mai ngươi cần phải trở về.” Tạ Đạo Vi nói là câu khẳng định.“Thêm một ngày nữa đi.” Mạc Nhàn cảm thấy có thể kéo dài một khắc thì hay một khắc, nàng thực sự quá luyến tiếc.“Chung quy cũng phải đi, sớm một ngày muộn một ngày cũng không có gì khác biệt, nhưng ngươi không thể không giữ lời hứa.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, tất nhiên là vì Mạc Nhàn đã kể ước định của mình với Quân Tiếu Cẩn cho nàng nghe.“Nhưng…..” Mạc Nhàn biết, nếu ngày mai trở về, thì thời gian như lúc đi đến, khi đó tâm tình nàng bức thiết muốn nhìn thấy Tạ Đạo Vi, nên mới trở về nhanh như vậy, dù còn ít thời gian, nhưng thực sự là nàng quá luyến tiếc Tạ Đạo Vi.“Nếu đã không giữ lời thì sau này cũng không cần gặp ta nữa, sáng mai lên đường đi.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi không cho phép thương lượng nói. “Được rồi, ta đều nghe tỷ tỷ.” Tâm trạng Mạc Nhàn hạ thấp lên tiếng, nước mắt lại lần nữa không nhịn được mà rơi xuống.“Tỷ tỷ, thật xin lỗi, ta không nhịn được, nghĩ đến lần sau gặp lại là không biết đến khi nào……” Mạc Nhàn khóc nói, nàng cũng không muốn rơi nước mắt, là nước mắt không nge lời tự rơi ra, trong lòng khó chịu đến mức nàng muốn chết đi.Tạ Đạo Vi thấy đôi mắt Mạc Nhàn đỏ hồng, trong lòng cũng nhíu lại, không có cảm giác bực bội, chỉ thấy có chút phát đau, Tạ Đạo Vi duỗi tay vuốt nhẹ đầu Mạc Nhàn, cũng không nói cái gì.“Ngày mai, ta sẽ không tiễn ngươi đi, ngươi tự rời đi đi.” Qua hồi lâu, Tạ Đạo Vi mới mở miệng nói.“Uhm.” Mạc Nhàn gật đầu, nàng cũng sợ Tạ Đạo Vi đưa mình, mình sẽ luyến tiếc rời đi.………//………Minh Dã: Đường rải xong rồi, Mạc Nhàn cũng nên về Bắc Nguy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...