Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày kế, Tạ Đạo Vi dậy rất sớm, nàng dậy xong đã đi lên rừng hái thuốc.Quân Dĩ Nguy nhàn rỗi không có việc làm, cũng muốn đi theo, bất quá Tạ Đạo Vi không cho nàng đi theo.“Tạ Dĩ Quân chút nữa sẽ tỉnh lại, ngươi ở lại chăm sóc hắn đi.” Tạ Đạo Vi dặn dò Quân Dĩ Nguy.Tuy rằng Quân Dĩ Nguy không muốn, nhưng vẫn không thể không ở lại nhà gỗ chăm sóc cho tiểu tử kia.Khi Quân Dĩ Nguy nướng già rừng ăn sáng, Tạ Dĩ Quân bị mùi hương gà nướng làm cho bừng tỉnh. Tạ Dĩ Quân phát hiện mình nằm trêи giường, chứ không phải nằm trong lu độc, thân thể mình hình như cũng không còn trùng độc lúc nhúc, nó nhìn quanh bốn phía, cũng không thấy được lão thái bà đáng sợ kia, nó chỉ nghe được một mùi thơm thịt nướng ngào ngạt. Tạ Dĩ Quân lập tức bò khỏi giường, chạy ra ngoài nhà gỗ, nhìn thấy một nữ tử trẻ tuổi đang nướng gà bên ngoài.“Là ngươi đã cứu ta phải không?” Tạ Dĩ Quân hỏi, tầm mắt nó nhìn chằm chằm vào thịt nướng đã vàng ơm, từ khi nó bị Quỷ Bà Bà bắt đến đây, đã có rất nhiều ngày không được ăn uống tử tế, mỗi ngày đề bị lão thái bà đáng sợ kia ép buộc ăn một số thứ ghê tởm mà thôi.“Nếu không thì ai?” Quân Dĩ Nguy không trả lời hỏi ngược lại, nàng đã nướng gà được một lúc lâu, cảm thấy đã được rồi, liền chuẩn bị ăn.Tạ Dĩ Quân đi đến chỗ Quân Dĩ Nguy xong, mới chú ý đến nữ tử trẻ tuổi này rất giống cha, Tạ Dĩ Quân nhớ đến mình còn có một tỷ tỷ ở Bắc Nguy.“Ngươi là một tỷ tỷ khác của ta, là Mạc Nhàn tỷ tỷ đúng không?” Tạ Dĩ Quân có chút vui mừng hỏi.“Quân Dĩ Nguy.” Quân Dĩ Nguy liếc mắt nhìn Tạ Dĩ Quân một cái, trước đó không có nhìn đứa nhóc này, lúc này mới chú ý đến, đẹp trai trắng trẻo, bất quá lại không giống mình và Tạ Đạo Vi.

“Ta biết, ngươi có tên gọi khác là Quân Dĩ Nguy.” Xác định người trước mắt thực đúng là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ với mình, Tạ Dĩ Quân càng thêm vui vẻ.Quân Dĩ Nguy đối với đệ đệ tự nhiên thân thuộc này cũng không có cảm giác gì quá lớn, cho nên cũng không muốn quan tâm đến, chỉ lo ăn thịt của mình.“Tỷ tỷ, ngươi có thể cho ta một phần đùi gà sao? Đã rất lâu rồi ta không có ăn cái gì.” Tạ Dĩ Quân nuốt nước miếng một chút, chủ động xin Quân Dĩ Nguy, bởi vì nó thực sự quá đói bụng.Quân Dĩ Nguy lại liếc mắt nhìn Tạ Dĩ Quân một cái, đùi gà chỉ có hai cái, mình ăn còn không đủ, vì sao phải cấp cho đệ đệ đâu ra này, bất quá xem nó là con nít, có thể cho ăn một chút thịt, vì thế Quân Dĩ Nguy xé một phần thịt dưới ức gà mà mình không thích nhất đưa cho Tạ Dĩ Quân.Tạ Dĩ Quân thấy Quân Dĩ Nguy không đưa đùi gà mình mê nhất cho mình, có chút mất mát, nhưng có so với không còn tốt hơn, cho nên nó lập tức liền nhận lấy. Cũng không biết là vì nhiều ngày không có ăn cơm, hay là do Quân Dĩ Nguy nướng thịt ăn quá ngon mà Tạ Dĩ Quân cảm thấy đây là thịt gà ngon nhất mà nó từng được ăn. Ăn ngấu nghiên, không đến vài cái đã ăn xong thịt gà trong tay rồi.“Tỷ tỷ, có thể cho ta một ít nữa không?” Tạ Dĩ Quân đưa mắt trông mong nhìn Quân Dĩ Nguy hỏi, hắn còn chưa có ăn no.Quân Dĩ Nguy không tình nguyện bẻ đầu gà và cổ gà đưa cho Tạ Dĩ Quân, sau khi đưa xong, liền nhanh chóng gặm hết phần thịt gà trong tay mình, sợ Tạ Dĩ Quân lại xin nữa.“Tỷ tỷ, là ngươi đánh bại lão thái bà lợi hại kia sao?” Ăn gà xong, Quân Dĩ Nguy không có việc gì làm nằm trêи giường lớn, Tạ Dĩ Quân nằm trêи giường nhỏ gần đó, tò mò hỏi.Quân Dĩ Nguy không phản ứng hắn, chỉ cảm thấy tiểu quỷ này thật quá lảm nhảm, từ khi tỉnh lại luôn bắt đầu nói không ngừng, phiền chết người, nếu nó không phải là đệ đệ của Tạ Đạo Vi, nàng đã muốn đem tiểu quỷ này ném vào đầm lầy.“Cha nói tỷ tỷ là kỳ tài luyện võ hiếm thấy, vậy nhất định là tỷ tỷ cực kỳ lợi hại.” Vẻ mặt Tạ Dĩ Quân ngưỡng mộ nhìn Quân Dĩ Nguy nói.Quân Dĩ Nguy tiếp tục nhắm mắt, không quan tâm đến Tạ Dĩ Quân, thầm nghĩ nếu tiểu quỷ này lại nói nhiều nữa, nàng sẽ điểm á nguyệt của nó.“Cha nói, tỷ tỷ không thích ở Bắc Nguy, bảo ta sau này lớn lên phải chăm chỉ học võ, thì có thể thay tỷ tỷ ở lại Bắc Nguy, tỷ tỷ có thể về Nam Triệu. Kỳ thật ta cũng không muốn đi Bắc Nguy, nhưng cha nói ta phải đi, còn nói ta là nam nhi, Bắc Nguy là nơi nam nhi phải đi…..” Tạ Dĩ Quân tiếp tục nói.Sau khi mất trí nhớ, đối với chuyện đi hay ở Bắc Nguy, Quân Dĩ Nguy cũng không có cảm giác gì quá lớn, nhưng nghe ý tứ của Tạ Dĩ Quân, Mạc Nhàn không muốn ở Bắc Nguy, sỡ dĩ Mạc Nhàn không muốn ở Bắc Nguy đại khái chắc có quan hệ với Tạ Đạo Vi đi. Quân Dĩ Nguy nghĩ nghĩ cũng hiểu rõ, Tạ Đạo Vi không có khả năng rời Nam Triệu, Mạc Nhàn chắc chắn không muốn rời xa Tạ Đạo Vi. Đối với chức vị gia chủ Bắc Nguy bản thân nàng xác thật cũng không thèm để ý, cho nên Bắc Nguy có mình hay không cũng không quan trọng, nếu có thể thay Tạ Dĩ Quân thì thay đi, chỉ cần võ công Tạ Dĩ Quân không tồi, có đủ tư cách thay mình là được rồi.“Ngươi phải học võ chỗ ta?” Quân Dĩ Nguy nhướng mày hỏi Tạ Dĩ Quân.“Vâng.” Tạ Dĩ Quân gật đầu, trước kia đối với võ học nó cũng không để ý đến, nhưng lần này bị lão thái bà đáng sợ bắt đi, nó rất sợ hãi, hy vọng mình cũng có thể lợi hại giống như Quân Dĩ Nguy.“Được rồi, ta sẽ dạy ngươi tập võ.” Quân Dĩ Nguy thầm nghĩ, vừa lúc mình nhàm chán, sẽ dạy tiểu tử này Quân Tử Kiếm, chỉ hy vọng tiểu tử này không nên quá ngu ngốc.Một canh giờ sau,“Sao ngươi lại ngu ngốc như heo vậy, chiêu thức đơn giản như vậy, dạy bao nhiêu lần, ngươi còn không biết, không, heo còn thông minh hơn ngươi…..” Quân Dĩ Nguy bị Tạ Dĩ Quân chọc đến tức điên rồi, quả thật hận không thể đem đứa ngốc này bóp chết cho xong.

Tạ Dĩ Quân hối hận đến ruột cũng xanh lại luôn, trêи người bị Quân Dĩ Nguy dùng cành cây quật đến bầm tím, đau lại không dám khóc, còn bị mắng xối xả. Rõ ràng cha nói tuy rằng mình tập võ không thể so với Quân Dĩ Nguy, nhưng tư chất tổng thể vẫn là không tồi mà. Nhưng dưới việc Quân Dĩ Nguy liên tục đả kϊƈɦ, Tạ Dĩ Quân cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân, mình thực sự có đúng là ngu xuẩn hay không.Tạ Đạo Vi ra ngoài hái thuốc hơn hai canh giờ mới về, thấy Quân Dĩ Nguy đang dạy Tạ Dĩ Quân tập võ, chẳng những cực kỳ nghiêm khắc, còn tức giận đến đỏ mặt, dùng ngôn ngữ ác độc công kϊƈɦ tâm lý yếu ớt của Tạ Dĩ Quân. Thấy một màn như vậy, Tạ Đạo Vi cảm thấy rất quen thuộc, bất quá nàng công kϊƈɦ Mạc Nhàn chủ yếu ở chuyện vẻ ngoài và tham ăn của Mạc Nhàn, còn chuyện thiên phú tập võ, Mạc Nhàn xác thật không có chỗ nào để bắt bẻ.Tạ Đạo Vi có chút thương hại Tạ Dĩ Quân, trừ phi có một Mạc Nhàn lúc nhỏ trước mặt Quân Dĩ Nguy, bằng không ai cũng đều sẽ bị Quân Dĩ Nguy ghét bỏ chết đi.Lúc này Tạ Dĩ Quân nhìn thấy một tỷ tỷ khác của mình, giống như gặp được cứu tinh, quả thực là vui mừng mà muốn khóc, tuy rằng tỷ tỷ gia chủ này thường ngày cũng tương đối lạnh nhạt, nhưng ít nhất là sẽ không ngược đãi mình, cho nên giờ phút này Tạ Dĩ Quân nhìn thấy Tạ Đạo Vi lại thấy cảm giác thân thiết chưa từng có.“Tỷ tỷ…..” Tạ Dĩ Quân khóc lóc hô to, chạy về phía Tạ Đạo Vi, thầm nghĩ mình không bao giờ lại tập võ chỗ Quân Dĩ Nguy nữa, thật là đáng sợ.Quân Dĩ Nguy vừa thấy Tạ Đạo Vi cõng giỏ tre nhở trở về, trong mắt cũng chỉ có Tạ Đạo Vi, vừa rồi tức giận vì dạy Tạ Dĩ Quân không được lập tức bị nàng bỏ qua sau lưng.“Sao trễ như vậy mới trở về?” Quân Dĩ Nguy nhìn thời gian, thì ra đã trưa rồi.“Dược liệu cũng không ở gần nhau, tất nhiên phải tốn chút công sức.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, cũng đem giỏ tre trêи lưng thả xuống, lấy ra mấy quả dại thuận tai bẻ lúc hái thuốc, cho Tạ Dĩ Quân mấy trái, dư lại mấy trái cho Quân Dĩ Nguy.Quân Dĩ Nguy tiếp nhận quả dại Tạ Đạo Vi đưa, rõ ràng chỉ là mấy quả dại nhỏ xíu, nhưng trong lòng nàng rất vui vẻ, nàng cắn một cái, mười phần mọng nước, lại còn cực kỳ ngọt, so với quả dại mình bẻ hôm qua thực sự là hoàn toàn đối lập. “Hôm qua trời quá tối, nếu không ta cũng sẽ bẻ được trái ngọt.” Quân Dĩ Nguy nói với Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi không quan tâm nàng, trực tiếp đi vào nhà bắt đầu làm thuốc, Quân Dĩ Nguy rất tự nhiên đi theo phía sau Tạ Đạo Vi. Tạ Dĩ Quân cũng chuẩn bị vào nhà, lại bị Quân Dĩ Nguy ngăn ở ngoài cửa.“Ngươi tiếp tục luyện tập kiếm pháp ta dạy ngươi vừa rồi, nếu không học được không được đi vào, nếu không ta quất chết ngươi!” Quân Dĩ Nguy đe dọa Tạ Dĩ Quân nói.Tạ Dĩ Quân mếu máo, không tình nguyện trở lại nơi lúc nãy luyện kiếm, cũng may Quân Dĩ Nguy ở trong nhà, có thể nhẹ nhàng một chút rồi. Bất quá một khắc sau, Tạ Dĩ Quân liền phát hiện mình đã sai mười phần.“Lực không đúng, luyện lại!” Thanh âm Quân Dĩ Nguy truyền đến cùng viên đá nhỏ, đánh trúng đùi Tạ Dĩ Quân.Tạ Dĩ Quân vuốt vuốt đùi bị đánh đau, yên lặng rơi lệ, biết thế, nó đã không đòi học võ rồi.…….//…..Mạc Nhàn: Mình cũng biến thành sư phụ nghiêm khắc như tỷ tỷ rồi.Đệ đệ: Các ngươi là tình thú, có thể buông tha ta hay không?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...