Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạc Nhàn tắm xong ra tới, thấy Tạ Đạo Vi vẫn còn đứng chờ ngoài cửa.“Vừa rồi tỷ tỷ canh cho ta sao?” Mạc Nhàn hỏi.“Nếu không thì làm gì?” Tạ Đạo Vi hỏi ngược lại, dù sao Mạc Nhàn cũng là nữ tử, danh tiết nữ tử rất quan trọng, tuy rằng Tạ Đạo Vi cảm thấy mấy thứ này là hư vinh, không thể ăn thay cơm, nhưng thế nhân đều là như vậy, có chút chuyện không thể không tuân thủ, miễn cho kinh hãi thế tục, bị thế nhân gièm pha, ít nhất Tạ Đạo Vi cũng không muốn để cho Mạc Nhàn gặp phải phê bình.“Cảm ơn tỷ tỷ.” Thật ra Mạc Nhàn cảm thấy cùng Tạ Đạo Vi ra ngoài là đúng rồi, rốt cuộc nàng cũng cảm nhận được sự chăm sóc như tỷ tỷ trêи người Tạ Đạo Vi.“Ra ngoài rồi tất nhiên ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi, ngươi chỉ cần tận lực không kéo chân ta là được.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, cho nên ban đầu nàng mới ngại phiền mà không muốn mang Mạc Nhàn ra cửa.Mạc Nhàn nghe vậy, trong lòng chấn động, phát hiện thái độ Tạ Đạo Vi đối xử với mình ở bên ngoài với ở nhà thực sự không giống nhau. Ở trong nhà khi dễ mình thế nào cũng được, nhưng là ra ngoài rồi, chính là người một nhà, phải che chở, không thể để người khác khi dễ.

Cảm giác bản thân mình được Tạ Đạo Vi xem thành trách nhiệm, trong lòng Mạc Nhàn không nhịn được sinh ra một cổ ấm áp, nàng cảm thấy quan hệ của mình với Tạ Đạo Vi hình như là thêm thân cận một chút.“Tỷ tỷ, cũng không còn sớm, chúng ta đi ngủ đi.” Hôm nay đi theo Tạ Đạo Vi cả ngày, cực cực khổ khổ bảo trì khoảng cách, cảm giác thực sự có chút mệt mỏi.“Ngươi kéo băng ghế lên đây, ngủ trêи đó.” Tạ Đaọ Vi không muốn cùng Mạc Nhàn ngủ trêи một cái giường, liền kêu Mạc Nhàn đi xuống dưới lầu dọn băng ghế lên đây, dù sao Mạc Nhàn không phải chưa từng ngủ trêи băng ghế.“Không cần, giường rõ ràng rất lớn, có nệm có chăn, ngủ trêи băng ghế lâu thật sự rất không yên ổn….” Mạc Nhàn không muốn đi dọn băng ghế, trực tiếp bò lên giường, nằm ngủ sát bên trong, trong lòng nàng rất muốn ngủ chung giường với Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn ăn vạ trêи giường, nghĩ đến mấy ngày sau điều kiện càng gian khổ hơn, có thể là màn trời chiếu đất, tâm mềm lại, liền ngầm đồng ý để Mạc Nhàn ngủ trêи giường, đêm nay cùng ngủ với mình.Mạc Nhàn vẫn luôn chú ý đến phản ứng của Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi nhìn mình, giống như do dự một chút, sau đó liền ngầm đồng ý mới đi đến giường ngồi xuống.Mạc Nhàn biết Tạ Đạo Vi ngầm đồng ý cho mình ở lại, trong lòng mừng thầm, quả thật là mừng muốn chết, đây vẫn là lần đầu tiên nàng có cơ hội ngủ cùng giường với Tạ Đạo Vi, không biết vì sao, Mạc Nhàn cứ cảm thấy trong lòng mình có chút kϊƈɦ động nho nhỏ, còn có cảm giác hưng phấn. Vốn đang cảm thấy có chút mệt, cảm giác hiện tại một chút cũng không còn mệt nữa.Tạ Đạo Vi nằm xuống xong, trong lòng Mạc Nhàn càng thêm phấn khởi, nguyên bản nàng với Tạ Đạo Vi còn nằm cách nửa cánh tay, Mạc Nhàn lại lặng lẽ đem thân thể mình nhích lại gần Tạ Đạo Vi một chút, từ khoảng cách nửa cánh tay, biến thành khoảng cách một bàn tay. Bất quá nàng cũng không dám lỗ mãng quá, miễn cho bị Tạ Đạo Vi đạp xuống giường, như vậy mất nhiều hơn được, hơn nữa nàng cũng không biết mình dựa gần Tạ Đạo Vi như thế là muốn làm gì. Nhưng càng đến gần, chóp mũi Mạc Nhàn truyền đến hương vị dược hương như có như không trêи người Tạ Đạo Vi, liền hiểu rõ vì sao mình lại thích đến gần Tạ Đạo Vi, bởi vì trêи người Tạ Đạo Vi thực sự là quá thơm, nàng quá thích hương vị trêи người Tạ Đạo Vi. Rõ ràng cũng chỉ là mùi thuốc, sao có thể thích đến như vậy đây? Mạc Nhàn nghĩ trăm lần vẫn không ra.“Tỷ tỷ, ngươi có cảm thấy mọi người trong khách điếm này rất kỳ quái không?” Giờ khắc này cảm xúc Mạc Nhàn phấn khởi không buồn ngủ nữa, mở miệng hỏi, nàng cảm thấy tất cả mọi người ở hắc điếm này rất kỳ quái, lão bản nương cũng rất kỳ quái, cô nương kêu A Mặc kìa càng kỳ quái hơn.“Ít thấy thì lạ, người bình thường làm sao lại tránh ở nơi rừng núi hoang vắng này.” Những người này không phải là phản đồ, thì cũng là trốn chạy, người kêu A Mặc kia câm cũng không phải là bẩm sinh, mà do bị độc, còn lão bản nương nhìn có vẻ phong trần ổn trọng kia vừa nhìn cũng biết là thường xuyên cùng người giao đấu, còn tiểu nhị dùng vũ khí vừa thấy cũng là người quen quát tháo đấu đá, tổ họp ba người này ở nơi hoang sơn dã lĩnh mở hắc điếm, hẳn là muốn trốn tránh chuyện gì đó.“Vậy còn không phải là bởi vì tỷ tỷ ít mang ta ra ngoài nhìn sự đời sao, về sau tỷ tỷ mang ta ra ngoài nhiều một chút là tốt rồi.” Mạc Nhàn bỉu môi nói, nàng cũng cảm thấy mình đúng là ếch ngồi đáy giếng chưa trãi sự đời, hy vọng về sau mỗi lần Tạ Đạo Vi ra ngoài đều mang theo mình, dù sao bây giờ nàng đặc biệt nguyện ý cùng đi với Tạ Đạo Vi ra ngoài.“Sau này ta không có cơ hội ra ngoài.” Tạ Đạo Vi đương nhiên biết trong lòng Mạc Nhàn tính toán cái gì, nhưng sau khi kế nhiệm gia chủ, sẽ không có thời gian để ra ngoài nữa.“Vì sao?” Mạc Nhàn khó hiểu hỏi.“Ngươi muốn ra ngoài, thì tự mình ra ngoài là được, ta cũng không trói chân ngươi không có ngươi ra cửa.” Tạ Đạo Vi cũng không lập tức nói cho Mạc Nhàn chuyện mình sẽ kế nhiệm gia chủ, thậm chí còn lảng tránh chuyện mình sắp phải chọn hôn phu, không biết vì sao, nàng không muốn Mạc Nhàn biết sớm như vậy.“Một mình ta ra cửa tỷ tỷ không lo lắng cho ta sao?” Nghĩ đến chuyện ra ngoài mà không có Tạ Đạo Vi, hứng thú ra ngoài của Mạc Nhàn liền giảm hết phân nửa. Mỗi lần Tạ Đạo Vi ra cửa, mình đều không nhịn được mà lo lắng, Tạ Đạo Vi vậy mà yên tâm để mình ra ngoài một mình, không có chút lo lắng nào sao?“Có cái gì mà lo lắng, không độc được, võ công lại không quá kém, kinh công cũng đủ dùng, chỉ cần không tìm đường chết, muốn sống thì cũng không phải chuyện gì khó khăn, nếu muốn rèn luyện, tất nhiên là ra ngoài một mình tốt hơn, có thể rèn luyện được.” Miệng Tạ Đạo Vi nói như vậy, nhưng nghĩ đến chuyện để Mạc Nhàn ra ngoài một mình, trong lòng hình như cũng có chút mâu thuẫn, nhưng Tạ Đạo Vi người này, cũng sẽ không đem ý tưởng chân thật nói cho Mạc Nhàn.Mạc Nhàn nghe Tạ Đạo Vi nói, có đạo lý, không có gì sai, nhưng trong lòng lại có cảm giác mất mát khi không được coi trọng.“Tỷ tỷ không có trọng cảm tình như ta đối với ngươi vậy, mỗi lần tỷ tỷ ra ngoài ta đều sẽ lo lắng cho tỷ tỷ.” Ngữ khí Mạc Nhàn có chút không vui nói, một chút như oán hận, một chút như là làm nũng.Tạ Đạo Vi trước giờ cũng không biết khi mình ra ngoài Mạc Nhàn trong phủ sẽ lo lắng, trong lòng vẫn có chút xúc động, nhưng Tạ Đạo Vi lại nghĩ lại, Mạc Nhàn lo lắng cho mình bất quá cũng là do nàng đa tình, đâu chỉ lo mình mình, nếu Thủy Hương ra ngoài, Mạc Nhàn cũng sẽ lo lắng giống như vậy, thường thì cái gì giống nhau đều sẽ không còn quý giá nữa.“Nếu Thủy Hương ra ngoài, ngươi cũng sẽ lo lắng, ngươi đa tình tràn lan như vậy, có cái gì mà lạ.” Tạ Đạo Vi không đồng ý hỏi ngược lại.Mạc Nhàn bị nói đến cạn lời, tuy không thể phản bác lại lời Tạ Đạo Vi, nhưng là nàng lại cảm thấy mình cũng không có giống như Tạ Đạo Vi nói, nàng thấy trong lòng mình Tạ Đạo Vi và Thủy Hương không giống nhau, nhưng rốt cuộc chỗ nào không giống nhau, giờ khắc này Mạc Nhàn lại hoàn toàn không thể nói ra được.“Dù sao ta cũng lo lắng cho ngươi, còn nữa, việc này cũng đâu có quan hệ với Thủy Hương đâu!” Mạc Nhàn nói, bây giờ nàng phát hiện ra, Tạ Đạo Vi hình như rất để ý đến Thủy Hương.Tạ Đạo Vi cảm thấy cảm xúc của mình có chút không hiểu rõ, lúc nói ra bản thân mình cũng cảm thấy phiền chán, không muốn nhiều lời, nhưng lại thường xuyên nhịn không được mà nói ra tiếng, nàng đặc biệt không thích bản thân mình như vậy, cũng không thích mình vì việc này mà liên tục suy nghĩ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...