Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 59

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đồ ăn các người làm, người thực sự có thể được sao?” Mạc Nhàn hỏi tiểu nhị đang đứng bên cạnh nhìn mình chằm chằm, đồ ăn cái gì, đều bị dập nát hết rồi.“Nơi này núi rừng hoang vắng, có một ngụm cơm ăn đã xem như không tồi rồi, làm sao chú ý nhiều như vậy chứ?” Tiểu nhị khách điếm biện giải nói. Chính yếu là, từ lúc mở cửa đến giờ, người đến ngủ trọ thực sự quá ít, đầu bếp bệnh không dậy nổi, đồ ăn này là lão bản nương tự mình làm, lão bản nương làm đồ ăn, thực sự là khó ăn, lão bản nương lại bao che A Mặc, chưa bao giờ để A Mặc làm việc nặng. Thật vất vả mới kiếm được hai miếng thịt béo này, nếu không khách điếm cũng sắp không có gì ăn.“Làm lại một lần, không phải cho heo ăn, người có thể ăn được!” Tạ Đạo Vi lấy ra một thỏi bạc để lên bàn, để tiểu nhị bưng lên cái khác.Tiểu nhị nhìn thấy Tạ Đạo Vi lấy bạc ra, đôi mắt cũng sáng lên, quả nhiên là thịt béo, tiểu nhị liền mong ngóng mê dược mau chóng phát huy hiệu quả.“Tỷ tỷ, ta cảm thấy khả năng nấu nướng của đầu bếp ở đây không được rồi, mà vậy, đưa nguyên liệu nấu ăn cho ta, ta tự làm, các ngươi hỗ trợ nhóm lửa là được.” Đối với khả năng nấu nướng của khách điếm này Mạc Nhàn hoàn toàn thất vọng, không ôm chút hy vọng nào, cảm thấy còn không bằng tự mình xuống bếp.“Người tới là khách, sao có thể để khách tự xuống bếp, ta phân phó phòng bếp làm lại một phần.” Tiểu nhị nhẹ giọng đáp, căn bản là hắn chỉ muốn kéo dài thời gian, chứ không phải thực sự kêu phòng bếp làm đồ ăn lại. Có ăn thì ăn đi, chờ lát nữa muốn ăn cũng không được!“Nước trà cũng đổi lại cái khác.” Đối với trà này Tạ Đạo Vi cũng cực kỳ ghét bỏ.“Trong khách điếm chỉ có nước trà thô, nếu không đổi rượu có được không?” Tiểu nhị thấy Mạc Nhàn cùng Tạ Đạo Vi chậm chạp không có hôn mê, tưởng hai người ăn quá ít, dược liệu không phát huy được liền nghĩ cho hai người uống thêm thuốc mê cũng được.“Được a!” Mạc Nhàn uống rượu cũng lâu rồi chưa uống lại, lập tức đồng ý phương án thay trà đổi rượu.Đối với đề nghị này Tạ Đạo Vi cũng không phản đối.Không bao lâu, tiểu nhị lại đem lên bầu rượu.Mạc Nhàn lập tức rót đầy cho mình và Tạ Đạo Vi, sau đó uống một ngụm, phát hiện so với rượu ngon trong phủ cũng kém xa, nhưng so với đồ ăn khó ăn đến cực điểm thì vẫn còn có thể chấp nhận được.Tạ Đạo Vi cũng uống một ly, tuy rằng không tốt lắm, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, rốt cuộc rượu này so với nước trà còn tốt hơn nhiều, hơn nữa nàng cảm thấy đại khái nơi này cũng không thể lấy ra đồ vật gì tốt nữa.

Vừa rồi tiểu nhị tăng thêm lượng thuốc mê, liền ngóng trông hai cô nương này nhanh chóng ngã xuống, chính là hai người này uống xong một bầu rượu rồi mà vẫn còn tỉnh táo, hơn nữa giống như càng uống càng có tinh thần. Nếu không phải mấy ngày hôm trước mới vừa thuốc người khác một lần, tiểu nhị cũng hoài nghi mình có phải mua nhầm thuốc mê giả rồi không.“Đồ ăn còn chưa xong sao? Các ngươi đang chờ đợi cái gì đây?” Tạ Đạo Vi thúc giục hỏi.“Đúng vậy, ta sắp đói đến mức ngực dán vào lưng rồi!” Bầu rượu này uống xong rồi, đồ ăn còn chưa có bưng lên, làm việc gì mà không có nhanh nhẹn gì hết, Mạc Nhàn cảm thấy khách điếm này không phá sản mới là kỳ quái!“Sắp, sắp, ta đi phòng bếp thúc giục….” Tiểu nhị giả vờ đi vào phòng bếp.“Sao lại thế này, các nàng sao còn chưa hôn mê?” Trong phòng bếp vẫn còn một thiếu phụ phong tao, thấy tiểu nhị tiến vào cực kỳ mạnh bạo hỏi.“Sao ta biết được, rượu cũng uống xong rồi, một chút tác dụng cũng không có, thuốc mê của lão bản nương có phải hư rồi không?” Tiểu nhị cảm thấy sau này mua thuốc phải đổi chỗ khác, thuốc này thực sự không có hiệu quả.“Theo đạo lý, thuốc này không hư mới đúng, chẳng lẽ gặp được nhân vật phong vân?” Lão bản nương hoài nghi nói, rốt cuộc cũng là thuốc mê dùng nhiều năm như vậy, chưa bao giờ xảy ra chuyện. Người bình thường, làm sao sẽ xuất hiện ở nơi hoang sơn dã lĩnh như thế này, hơn nữa còn là hai cô nương trẻ tuổi mĩ mạo, nhất định không phải là người bình thường.“Vậy làm sao bây giờ? Nàng chê đồ ăn ngươi làm quá khó ăn, kêu làm lại phần khác, vẫn luôn thúc giục.” Tiểu nhị hỏi, hắn nhìn tướng mạo hai người một cái, xác thật không giống người bình thường.“Ngươi cắt mấy trái lê này ra trước, ta đổi loại thuốc khác.” Lão bản nương thấy phòng bếp có mấy trái lê, cắt ra xong rắc thuốc khác vào rồi đưa tiểu nhị bưng lên.Tiểu nhị lại lần nữa nhìn chằm chằm Mạc Nhàn với Tạ Đạo Vi ăn xong.“Các ngươi hạ độc nhiều ít đều không dùng được, hà tất phải tốn tâm tư làm gì?” Tạ Đạo Vi nhẫn nại dùng xong rồi nói.Tiểu nhị nghe vậy, sắc mặt đại biến.“Ta hỏi ngươi, có cơm có đồ ăn không, có thể nấu được hay không?” Tính tình Mạc Nhàn rất tốt, nhưng chờ đến mức có chút bạo phát, Mạc Nhàn chỉ còn để ý đêm nay có đồ ăn ăn không thôi. Mà lê này thực sự rất ngọt, Mạc Nhàn dùng xiên cắm lê ăn, chỉ là gọt vỏ không sạch, đầu bếp này làm việc thật không ổn rồi!“Thật là, một hai phải bức ta mạnh bạo!” Tiểu nhị liền rút ra một cái móc sắc bén, hình thù như cây gai ngược rất kỳ quái, vũ khí kia thoạt nhìn đúng là có chút khiến cho người ta sợ hãi.“Thử xem!” Khóe miệng Tạ Đạo Vi hơi nhếch lên, trào phúng nói.Tiểu nhị vừa mới đến gần Tạ Đạo Vi, thân mình liền giống như bãi bùn, xụi lơ trêи mặt đất.“Ngươi làm cái gì với ta?” Tiểu nhị phát hiện thân thể của mình hoàn hoàn không động đậy, cơ bắp căng cứng đến phát đau.Lúc này, lão bản nương vẫn đang tránh ở phòng bếp rốt cục ra tới, còn có cô nương trẻ tuổi đứng trước quầy không hề nói chuyện cũng không có cảm giác tồn tại cũng đi theo vào.“Các ngươi là ai? Các ngươi làm gì với A Thạch?” Lão bản nương lạnh giọng hỏi.“Ta gọi là Mạc Nhàn, nàng là tỷ tỷ của ta, tỷ tỷ hạ chút độc với hắn, bây giờ chắc hắn rất là không dễ chịu.” Mạc Nhàn thành thật trả lời, độc này mình cũng thử qua rồi, tư vị nghĩ lại vừa đau vừa khó chịu.“Làm sao các người mới có thể buông tha hắn?” Thiếu phụ phong tao kia hỏi, võ công A Thạch không yếu, lại không hề phát hiện mình bị hạ độc, võ công đối phương tuyệt đối không dưới A Thạch, hơn nữa cũng cực kỳ am hiểu dùng độc, rõ ràng cứng đối cứng, bọn họ không có phần thắng. Cân nhắc một lúc, thiếu phụ liền lập tức chịu thua, thức thời trở lại.“Hầu hạ chúng ta thật tốt, ngày mai chúng ta rời đi sẽ cho hắn thuốc giải, nếu chúng ta cảm thấy ở nơi này không thoải mái, vậy thì hắn cũng đừng nghĩ đến chuyện dễ chịu, đời này cứ nằm liệt như vậy đi.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Các ngươi có yêu cầu gì cứ việc phân phó, A Mặc, ngươi đi phòng bếp nấu cơm, hầu hạ hai vị cô nương này thật tốt.” Thiếu phụ phong tao ra vẻ nhiệt tình lại khách khí nói, nàng thực sự không làm được đồ ăn ngon, cũng chỉ có thể để A Mặc xuống bếp.Cô nương tên A Mặc kia không yên tâm nhìn thiếu thụ liếc mắt một cái, sau đó ngoan ngoãn vào phòng bếp.Sau hai khắc, A Mặc đem đồ ăn y như đúc vừa rồi lên, chỉ là nhìn có đẹp mắt hơn một chút.“Trong khách điếm thực sự thiếu thốn, hai vị cô nương tạm chấp nhận được không.” Thiếu phụ nói.

Mạc Nhàn nếm thử một ngụm, tuy rằng cũng không tính là ngon, nhưng ít nhất có thể miễn cưỡng nuốt được.“Vừa rồi ngươi để nàng làm là tốt rồi, còn làm hư bỏ phí đồ ăn.” Đối với đồ ăn lúc nãy Mạc Nhàn thực sự là ghét bỏ đến không chịu được.Thiếu phụ kia chỉ là cười trừ, cũng không nói cái gì.Đúng lúc này, cô nương tên A Mặc kia ngồi ở bàn bên cạnh, cầm đũa ăn thức ăn với cơm bị Mạc Nhàn ghét bỏ lúc nãy đẩy qua.Mạc Nhàn kinh ngạc nhìn cô nương A Mặc kia, nàng phát hiện cô nương này hình như vẫn chưa từng nói chuyện qua.“A Mặc không nói được, tính tình có chút khác với người thường. Các người ăn đi, có yêu cầu gì có thể kêu chúng ta, cơm chiều chúng ta cũng chưa ăn, nên ăn ở bên này.” Thiếu phụ phong tao nói xong, cũng ngồi vào bàn A Mặc, cùng nhau ăn cơm, vậy mà một chút cũng không chê khó ăn.Thì ra, thức ăn thường ngày của các nàng cũng là mấy thứ này, Mạc Nhàn kinh ngạc nghĩ đến.Đối với chuyện của người khác Tạ Đạo Vi không hề có hứng thú biết, trêи mặt cũng không có bất kỳ biểu tình biến hóa gì, chỉ là thường ngày nàng ăn đã ít, bừa cơm này cũng không hợp với khẩu vị của nàng, nên càng ăn ít hơn. Động đũa vài cái, nàng liền không ăn nữa.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi ăn ít như vậy, cực kỳ đau lòng, sợ Tạ Đạo Vi đói lại gầy. Thường ngày ăn sơn hào hải vị, Tạ Đạo Vi đã ăn không nhiều lắm, huống chi đồ ăn hiện tại thấp kém đối với Tạ Đạo Vi thế này đây!“Lê này thật ra rất ngọt, tỷ tỷ thử xem.” Mạc Nhàn liền đem dĩa lê đẩy đến trước mặt Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi vậy mà không từ chối, ăn bốn năm miếng, rốt cuộc tất cả đồ ăn ở đây chỉ có lê là hợp khẩu vị Tạ Đạo Vi.Mạc Nhàn luôn ăn rất nhiều, cho dù đồ ăn có không ngon, nàng vẫn ăn hết hơn phân nửa.Ăn xong cơm chiều, liền muốn vào phòng nghỉ ngơi. Mạc Nhàn lúc này mới phát hiện khách điếm đơn sơ đến trình độ nào, phòng được có mấy gian, mà nóc đều bị lủng hết, ở trong phòng còn có thể nhìn thấy được ánh trăng trêи trời, trong phòng cũng trống rỗng chỉ có một cái giường duy nhất.Tạ Đạo Vi hiển nhiên không thích ở chỗ người khác từng ở, nhưng điều kiện hữu hạn, cũng chỉ có thể chấp vá ở, cho nên Tạ Đạo Vi mới lấy huân hương trong tay nải ra huân, muốn tiêu trừ hơi thở của người khác.“Điều kiện hắc điếm này cũng quá kém rồi đi!” Mạc Nhàn cảm thấy mình thực sự là có thêm kiến thức, cũng có thể có hắc điếm đơn sơ đến như vậy! Bất quá, cùng Tạ Đạo Vi vào phòng xong, Mạc Nhàn mới đột nhiên ý thức được một việc, đó là đêm nay nàng với Tạ Đạo Vi có thể cùng nhau ở chung một phòng, thậm chí còn phải ngủ cùng một giường.“Kêu các nàng chuẩn bị nước ấm, ta muốn tắm rửa.” Tạ Đạo Vi nói với Mạc Nhàn, sau hôm nay có thể là màn trời chiếu đất, sợ là không được tắm rửa.“Được, ta liền ra ngoài phân phó các nàng.” Mạc Nhàn nói, ra phòng, vừa lúc gặp được cô nương tên A Mặc kia.“Tỷ tỷ ta muốn tắm rửa, thỉnh các ngươi chuẩn bị chút nước ấm.” Có lẽ là vì thương hại chuyện A Mặc không nói chuyện dược, Mạc Nhàn đối với A Mặc khách khí không ít.Biểu tình A Mặc mộc mạc gật đầu, sau đó xoay người rời đi.Mạc Nhàn cảm thấy khách điếm này thật kỳ quái, bao gồm cả mọi người ở đây đều có điểm kỳ quái, bất quá tâm tư Mạc Nhàn cũng không đặt ở đay, mà nghĩ đến chuyện đêm nay có thể cùng ngủ với Tạ Đạo Vi, trong lòng liền có loại cảm giác chờ mong không hiểu rõ.Một lát sau, A Mặc cùng thiếu phụ đã chuẩn bị xong nước ấm.Tạ Đạo Vi ở trong phòng tắm gội, Mạc Nhàn đứng canh ở bên ngoài, dù sao cũng là ở ngoài, so với thường ngày Mạc Nhàn càng cẩn thận hơn một chút.Tạ Đạo Vi tắm xong ra, Mạc Nhàn cũng chuẩn bị vào tắm. Dù sao đêm này cũng là ngủ cùng với Tạ Đạo Vi, thân thể tất nhiên phải tắm sạch sẽ một chút, nếu không lỡ như lúc đó Tạ Đạo Vi ghét bỏ mùi vị trêи người nàng, đuổi nàng xuống giường không phải là không có chỗ ngủ sao, nàng cảm thấy việc này Tạ Đạo Vi tuyệt đối có thể làm ra được.Mạc Nhàn cảm thấy nấu nước ấm lại phải đổi tới đổi lui, cũng rất lãng phí thời gian, cho nên nàng trực tiếp dùng nước Tạ Đạo Vi tắm xong tắm cho mình luôn.Lúc Mạc Nhàn tắm, Tạ Đạo Vi cũng đứng ở ngoài cửa canh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...