Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tạ Đạo Vi về phòng, Mạc Nhàn thầm nghĩ hôm nay cũng bị thương thành như vậy, không muốn tập võ nữa, muốn trở về phòng mình dưỡng thương một ngày, nhưng nàng cũng không xác định vô nhân tính như Tạ Đạo Vi có phạt mình nữa không, cho nên Mạc Nhàn liền đi theo Tạ Đạo Vi vào phòng.“Ngươi vào đây làm gì?” Tạ Đạo Vi nhìn sách y, cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi.“Hôm nay ta muốn dưỡng thương, không muốn tập võ.” Mạc Nhàn nói hợp tình hợp lý, sau đó trộm quan sát phản ứng của Tạ Đạo Vi.“Ngươi chỉ bị thương ngoài da, cũng không chết được.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Tuy rằng không phải là vết thương chí mạng, nhưng rất là đau a, đổi lại là người khác cũng không chịu nổi rồi, dù sao hôm nay ta cũng phải nghỉ dưỡng thương!” Mạc Nhàn lại ra vẻ ta phải nghỉ bằng bất cứ giá nào.“Thật ra ngươi rất ái kỷ.” Tạ Đạo Vi nói.“Ý gì?” Mạc Nhàn chưa từng nghe qua từ này bao giờ.“Chính là yêu bản thân thái quá.” Hôm nay tâm tình Tạ Đạo Vi cũng không tồi, thế nhưng còn có thể giải thích cho Mạc Nhàn hiểu.“Đó là đương nhiên, vốn dĩ đã thảm, còn không yêu bản thân mình, chẳng lẽ còn đợi người khác tới yêu thương mình sao?” Mạc Nhàn hỏi ngược lại, Tạ Đạo Vi đừng gây cho mình thêm phiền toái là tốt lắm rồi.Tạ Đạo Vi nghe lời này của Mạc Nhàn, hình như rất không vui vẻ.“Ta đối xử với ngươi không tốt sao?” Tầm mắt Tạ Đạo Vi lúc này mới rời khỏi quyển sách, ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Nhàn nhướng mày hỏi, Tạ Đạo Vi tự nhận mình đối xử với Mạc Nhàn khá tốt, thậm chí còn để bụng hơn so với đệ đệ mình. Nếu nàng chân chính ghét một người, trực tiếp giết chết là xong, mới lười tiêu tốn nửa điểm tinh lực vào đối phương, nàng dạy Mạc Nhàn, dạy đến lợi hại thì đối với bản thân mình có cái gì tốt đâu? Nàng cảm thấy mình đối với Mạc Nhàn khá tốt, nên mới không muốn thấy Mạc Nhàn lãng phí thiên phú của mình, nếu có một ngày Mạc Nhàn cần phải dùng đến bản lĩnh bảo mệnh, nàng ta sẽ cảm kϊƈɦ tất cả những gì mình làm cho nàng ta hôm nay.

“Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ngươi đối với ta tốt sao?” Mạc Nhàn ra vẻ như gặp phải quỷ nhìn Tạ Đạo Vi hỏi, lấy cơ sở đâu mà Tạ Đạo Vi cảm thấy nàng ta đối xử với mình thực tốt vậy?“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ đi đá cầu, thêu hoa nói chuyện phiếm với ngươi, hoặc là chơi đùa, cho ngươi ăn như heo, còn cả ngày chọc ngươi cười ngây ngô mới là đối với ngươi tốt sao?” Tạ Đạo Vi hỏi ngược lại, mấy chuyện này đều là Mạc Nhàn với bọn nha hoàn hằng ngày chơi cùng nhau, đây mới là hứng thú cấp thấp của Mạc Nhàn đúng không?Mạc Nhàn cạn lời, mấy ngày này xác thật nàng rất thoải mái, cũng vui vẻ, nhưng sao bị Tạ Đạo Vi nói lại cảm giác mình làm việc không đàng hoàng, tối ngày ăn chơi lêu lỏng đây? Hơn nữa Tạ Đạo Vi nói như vậy, thế mà nàng thực sự cảm thấy Tạ Đạo Vi nói có đạo lý. Mạc Nhàn cảm thấy miệng Tạ Đạo Vi có độc, quả thực là loại không thể kháng cự.“Vậy ngươi cảm thấy ngươi rất tốt với ta, ngươi cảm thấy thế nào thì như thế đó đi, dù sao ngươi cũng không để ý đến ý nghĩ thực sự của ta!” Mạc Nhàn cảm thấy Tạ Đạo Vi nghiêm khắc với nàng đến mức có chút biến thái, mấy cái đó nàng có thể nhịn, dù sao đối với chuyện tập võ, luyện độc nàng cũng có thể ứng phó được, nguyên nhân khiến nàng cảm thấy Tạ Đạo Vi không tốt với mình chính là Tạ Đạo Vi chưa từng suy xét qua cảm thụ của mình, đúng, chính là như vậy.“Ngươi nói đúng, cảm thụ của ngươi, xác thật không cần thiết để ý.” Tạ Đạo Vi cũng cảm thấy mình xác thật không cần thiết giải thích, nàng cũng không thèm để ý Mạc Nhàn nghĩ mình như thế nào.Khóe miệng Mạc Nhàn hơi giật, thầm nghĩ, vậy Tạ Đạo Vi này nghĩ mình tốt cái gì? Rõ ràng đối xử với mình không tốt, mà một chút cảm giác tự giác cũng không có.Đương nhiên Mạc Nhàn cảm thấy nói về vấn đề này với Tạ Đạo Vi cũng không có ý nghĩa, bạo quân vĩnh viễn sẽ không cảm thấy mình sai, hơn nữa hiển nhiên Tạ Đạo Vi cũng không muốn tiếp tục đề tài này.“Dù sao trong ba tháng ta có thể luyện đến tầng thứ ba không phải là được rồi sao?” Mạc Nhàn không quên mục đích ban đầu của mình.“Tùy ngươi.” Tạ Đạo Vi cực kỳ lạnh nhạt lên tiếng, tiếp tục chuyển tầm mắt về sách y của mình. Trải qua cuộc nói chuyện vừa rồi, Tạ Đạo Vi có chút cảm giác không quá thoải mái, nàng cảm thấy mình đang làm chuyện tốn công vô ích, lần đầu tiên nàng cảm thấy mình có chút ngu ngốc, người luôn thông minh như nàng đặc biệt không thích loại cảm giác này. Cho nên giờ phút này, thái độ Tạ đạo Vi đối với Mạc Nhàn là muốn làm gì thì làm đi, hôm nay nàng không có tâm tình quản.Lời này của Tạ Đạo Vi làm Mạc Nhàn được như ý nguyện, có thể đi nằm dưỡng thương, nhưng không hiểu sao, giờ phút này tâm tình Tạ Đạo Vi mặc kệ nàng lại khiến nàng có chút thấp thỏm bất an. Luôn bị khống chế tần suất cao, lại được thả lỏng, thật sự làm Mạc Nhàn có loại cảm giác không được tự nhiên mà sợ hãi.Bình thường trong tình huống này, Mạc Nhàn hẳn là sớm bỏ chạy mất dạng mới đúng, nhưng Mạc Nhàn cũng không hiểu cảm xúc của mình thế nào, lại còn tiếp tục ở lại phòng Tạ Đạo Vi, ngồi đối diện Tạ Đạo Vi, tuy rằng nàng cũng không biết được ở lại nơi này làm cái gì nữa.Tạ Đạo Vi lười quan tâm đến Mạc Nhàn, tiếp tục xem sách của mình.Mạc Nhàn ngây người khoảng một khắc sau, cảm thấy rất nhàm chán, nàng muốn rời đi, nhưng lại không dám rời đi, vì quá nhàm chán, liền cầm lấy trà cụ Tạ Đạo Vi hay pha hằng ngày, đốt lửa bắt đầu học cách pha trà thường ngày của Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn còn lưu lại trong phòng mình, không tự xem mình như người ngoài, còn pha trà của mình uống, liền khẽ nhíu mày.“Ngươi muốn mặc kệ, còn lưu lại nơi này làm gì? Tạ Đạo Vi có chút không vui hỏi.“Ta sợ ngươi giận ta.” Mạc Nhàn nghĩ tới nghĩ lui, tổng kết ra nguyên nhân mình ở lại là vì cái này, nếu Tạ Đạo Vi giận mình, dù sao xui xẻo cũng là mình.“Ngươi đáng giá để ta giận sao?” Tạ Đạo Vi nhướng mày hỏi ngược lại, tuy rằng nội tâm không quá vui vẻ, nhưng nàng cũng không cảm thấy mình đang giận Mạc Nhàn, Mạc Nhàn còn không quan trọng đến độ làm mình giận.“Vậy xem như ta nịnh bợ ngươi đi, ta ở Tạ gia có tốt không đều do tỷ tỷ chăm sóc mà.” Mạc Nhàn nịnh hót nói, nàng thấy ấm trà đã nấu được rồi, nhanh chóng đưa đến trước mặt Tạ Đạo Vi, sau đó cũng rót một ly cho mình.Tạ Đạo Vi ghét bỏ nhìn thoáng qua Mạc Nhàn, có ma mới tin nàng ta, bất quá cũng không có từ chối trà Mạc Nhàn đưa đến, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.“Tỷ tỷ, ta nấu trà như thế nào?” Mạc Nhàn ra vẻ chờ mong hỏi.

“Khó uống.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Người ta là lần đầu tiên nấu trà mà, nhưng mà rõ ràng ta học theo các bước nấu trà thường ngày của tỷ tỷ, vấn đề ở chỗ nào chứ?” Mạc Nhàn hỏi.“Nấu quá lâu, đắng, chát.” Tạ Đạo Vi nói thật, Mạc Nhàn chỉ học được bên ngoài, cũng không hiểu rõ bên trong.Mạc Nhàn uống một ngụm, hình như là đắng thật.“Vậy yêu cầu phải nấu bao lâu?” Mạc Nhàn ra vẻ khiêm tốn hiếu học hỏi.“Tự mình nắm chắc.” Tạ Đạo Vi trả lời, mặc kệ là tập võ hay là vấn đề gì khác, có rất nhiều lúc phải yêu cầu mình tự nắm chắc, chừng mực này, có nhiều lúc là do cần cù bù thông minh mà luyện ra, hoặc là dựa theo thiên phú ngộ tính.Mạc Nhàn cảm thấy Tạ Đạo Vi trả lời cũng như không. Nhưng mà, hôm nay nàng rất bất ngờ, ngoài chuyện tập võ có thể cùng Tạ Đạo Vi ở cùng, kỳ thật Mạc Nhàn phát hiện Tạ Đạo Vi rất thích pha trà, nếu có thể ăn điểm tâm uống trà thôi, vậy thì hoàn mỹ rồi. Không đúng, hẵn là những chuyện nhẹ nhàng nàng đều thích làm, Mạc Nhàn phát hiện bản thân mình đúng là có tính ham hưởng lạc, trong nháy mắt nàng cảm thấy Tạ Đạo Vi ép buộc mình như vậy hình như cũng không phải hoàn toàn là chuyện xấu.“Tỷ tỷ, ngươi có muốn cho người làm chút bánh uống trà không” Mạc Nhàn lập tức đem nhu cầu của mình nói ra một cách uyển chuyển.Tạ Đạo Vi nhìn chằm chằm Mạc Nhàn.Mạc Nhàn bị Tạ Đạo Vi nhìn chằm chằm như vậy, có chút hoảng hốt, thầm nghĩ mình lại làm cái gì chọc tới Tạ Đạo Vi sao? “Sao vậy, có chỗ nào không đúng sao?” Mạc Nhàn có chút thấp thỏm hỏi.“Ngươi trừ bỏ ăn ăn uống uống, thật đúng là không có cái gì khác để theo đuổi.” Tạ Đạo Vi thu hồi tầm mắt nhìn Mạc Nhàn rồi nói.“Ha ha.” Mạc Nhàn cười ha hả, hoàn toàn không phản bác được, chỉ có thể ngây ngô cười.“Bạch Thuật, cho phòng bếp đem mấy mâm bánh ngọt lên đây đi.” Tạ Đạo Vi phân phó với Bạch Thuật ở một bên.Lần đầu tiên Mạc Nhàn cảm thấy Tạ Đạo Vi có chút nhân tính, vậy mà lại cho Bạch Thuật đem trà bánh lên, thật sự khiến cho nàng cảm thấy ‘thụ sủng nhược kinh’*.*thụ sủng nhược kinh: sợ hãi vì tự nhiên đối xử tốt với mình“Sẽ không hạ độc sao?” Mạc Nhàn vẫn có chút không tin tưởng được hôm nay Tạ Đạo Vi lại tốt như vậy.“Bây giờ ngươi còn sợ bị độc sao?” Tạ Đạo Vi hỏi ngược lại.Cái này thật ra lại đúng, bây giờ Mạc Nhàn xác thực không quá sợ độc, cứ việc đứa bánh lên đi, càng nhiều càng tốt.…..//….

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...