Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ sau khi Mạc Nhàn rời khỏi, phủ Tạ Đạo Vi trở nên rất yên tĩnh, an tĩnh đến mức có thể làm người ta cảm thấy không khỏe.“Tiểu thư, đột nhiên cảm thấy phủ quạnh quẽ hẵn đi.” Bạch Thuật đứng trong thư phòng nhìn ra phía cửa sổ, cây lá bên ngoài đã nảy mầm, cũng đã đến mùa xuân rồi, rõ ràng cũng chỉ ít hơn một người, không biết thế nào, lại cảm thấy quạnh quẽ đến như thế, xem ra Mạc Nhàn thực sự là người thích ầm ĩ.Có lẽ là Tạ Đạo Vi ngồi rất lâu, muốn thưởng thức cảnh sắc ngoài cửa sổ, nên đứng dậy đi ra phía hành lang, trong phủ có một cây hoa đào duy nhất đã nở hoa, giống như cảnh xuân tươi đẹp.“Từ lúc nào ngươi lại tâm trạng như thế? Chẳng lẽ là tương tư, ta cũng đã chậm trễ ngươi mấy năm, nên để ngươi ra ngoài tìm một nhà tốt bàn chuyện hôn nhân mới đúng.” Bạch Thuật cũng đã hơn hai mươi, nữ tử nhà bình thường, con cái đã sớm thành đàn.“Ta không muốn gả chồng, ta muốn vẫn luôn hầu hạ tiểu thư như vậy.” Ngữ khí Bạch Thuật kiên quyết nói.“Tạ Chương thế nào? Như vậy vừa có thể ở bên cạnh ta, vừa có thể gả chồng sinh con, là biện pháp vẹn cả đôi đường.” Tạ Đạo Vi hỏi.“Tiểu thư đang phiền chán Bạch Thuật sao?” Bạch Thuật cực kỳ hoảng sợ hỏi, từ khi nàng được tiểu thư nhặt về xong, đã bắt đầu hầu hạ bên cạnh tiểu thư. Tuy rằng Bạch Thuật cũng không bài xích chuyện gả cho Tạ Chương, nhưng cứ cảm thấy một khi mình gả chồng, tất nhiên sẽ bị phân tán tinh lực, không thể tận tâm tận lực hầu hạ tiểu thư như bây giờ nữa.“Tất nhiên là không phải, chỉ là không muốn chậm trễ hôn nhân của ngươi.” Từ nhỏ Bạch Thuật đã ở bên cạnh nàng, có đôi khi Tạ Đạo Vi cảm thấy Bạch Thuật đáng tin hơn Mạc Nhàn nhiều, tất nhiên là cũng luyến tiếc gả nàng ra ngoài.“Tiểu thư không phiền Bạch Thuật rất vui, ta chỉ là không muốn gả chồng, chỉ muốn hầu hạ tiểu thư thật tốt, nếu tiểu thư thật muốn đem phúc phận cho Bạch Thuật, ta hy vọng muội muội Bạch Chỉ có thể thay ta gả cho thiếu gia làm thϊế͙p͙.” Ngữ khí Bạch Thuật nghiêm túc nói với Tạ Đạo Vi, gần đây nàng cũng tìm kiếm đối tượng cho muội muội, đối với bản thân nàng không hề có tư tâm, nhưng là muội muội ruột của mình, xác thật nàng có vài phần tư tâm, dù sao trưởng tỷ như mẹ, hy vọng muội muội có sự lựa chọn tốt nhất. Nếu có thể gả cho thiếu gia nhà mình, đối với muội muội mà nói, không thể tốt hơn, không cần phải gả ra ngoài, ở lại Tạ gia, tỷ muội các nàng cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Thiếu gia cũng sẽ coi trọng mặt mũi tiểu thư, sẽ không bạc đãi Bạch Chỉ, Bạch Chỉ sinh hài tử lại là huyết mạch Tạ gia, ngày sau thế nào cũng sẽ không tệ.“Nếu ngươi quyết ý như vậy, thì như vậy đi.” Tạ Đạo Vi đồng ý thỉnh cầu của Bạch Thật, người này từ trước đến giờ không bao giờ nghĩ cho mình, đem Bạch Chỉ và mình đứng trước cả bản thân nàng. Tạ Đạo Vi biết hôn sự Bạch Chỉ đại khái xác thật là tâm nguyện lớn nhất của Bạch Thuật.

“Cảm ơn ân đức tiểu thư!” Bạch Thuật vui đến rơi nước mắt mà quỳ xuống tạ ơn.Tạ Đạo Vi duỗi tay đỡ Bạch Thuật lên.Tạ Đạo Vi mới vừa nang Bạch Thuật dậy, Bạch Thuật đã nhanh chóng lau nước mắt.Lúc này, có nha hoàn tiến vào bẩm báo.“Đại tiểu thư, Thủy Hương cầu kiến ở bên ngoài.”“Không gặp!” Tạ Đạo Vi đã không thích Mạc Nhàn, thì người nhà Thủy Hương của Mạc Nhàn tất nhiên cũng sẽ không muốn gặp, đương nhiên Tạ Đạo Vi cũng không có ấn tượng xấu gì với Thủy Hương, tất cả cảm xúc không thích này đều là do Mạc Nhàn đem lại.“Thôi, để nàng vào đi!” Trước khi nha hoàn chuẩn bị ra ngoài, Tạ Đạo Vi lại thay đổi chủ ý.“Thủy Hương thỉnh an đại tiểu thư.” Ngữ khí Thủy Hương cung kính hành lễ với Tạ Đạo Vi.“Có chuyện gì sao?” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Nhị tiểu thư đã không còn ở trong phủ, ta cũng không nên ở lại đây, hôm nay cố ý đến chỗ đại tiểu thư xin rời đi.” Thủy Hương cực kỳ có lễ nghĩa hướng Tạ Đạo Vi xin rời khỏi.“Ngươi đã là người tự do, có rời khỏi Tạ gia cũng do ngươi quyết định, không cần ta đồng ý.” Tạ Đạo Vi nói, trừ bỏ liên quan đến Mạc Nhàn, Tạ Đạo Vi đối với Thủy Hương vẫn có ấn tượng tốt, tiến lui khéo léo, cực kỳ hiểu đạo lý đối nhân xử thế.“Thủy Hương ở trong phủ, được đại tiểu thư đối xử tốt, nhận ơn nghĩa của đại tiểu thư, Thủy Hương khắc ghi trong tâm khảm, trước khi rời đi, nên hướng đại tiểu thư tạ ơn từ biệt.” Thủy Hương có lễ tiết nói.“Ngươi có lòng như vậy, có lẽ là vì Mạc Nhàn đi, bất quá nếu đã thành tâm đến cảm ơn, ta sẽ nhận lấy. Tạ gia ta quý giá nhất là thuốc, ban cho ngươi một lọ làm lễ vật. Bạch Thuật lấy cho nàng một lọ tốc hiệu hoàn, tuy không phải linh dược gì, nhưng bệnh tầm thường đều sẽ có công dụng.” Tạ Đạo Vi cực kỳ hào phòng tặng một lọ thuốc cho Thủy Hương.“Tạ đại tiểu thư ban thuốc!” Thủy Hương nhanh chóng quỳ xuống cảm tạ, phải biết rằng tốc hiệu hoàn trêи thị trường có giá đến 50 lượng bạc, tầm thường mà muốn mua cũng không được, một lọ có năm viên, cực kỳ quý giá!“Nói đến, Mạc Nhàn luôn che chở ngươi như vậy, sao nàng lại không mang ngươi đi Bắc Nguy?” Bạch Thuật lấy đan dược đưa cho Thủy Hương, thuận miệng hỏi.Bạch Thuật không hổ là tâm phúc của Tạ Đạo Vi, nàng hỏi đúng chỗ Tạ Đạo Vi đang muốn biết, không đem tỷ tỷ tốt của mình đi, không giống như tác phong của Mạc Nhàn lắm.“Lần này nhị tiểu thư đi Bắc Nguy, đương nhiên không thể tự tại như ở Tạ gia, tất nhiên là gian nan, ta sợ vướng bận nhị tiểu thư. Bất quá cái này cũng không phải là nguyên nhân quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là…..” Thủy Hương muốn nói lại thôi.“Quan trọng nhất cái gì?” Bạch Thuật hỏi tới.

“Quan trọng nhất chính là, nhị tiểu thư sợ đại tiểu thư có khả năng sẽ không vui……” Thủy Hương càng nói càng nhỏ giọng.Tạ Đạo Vi nghe vậy, trong mắt chợt lóe chút không vui.Bạch Thuật thấy tiểu thư nhà mình nhíu mày, liền biết tiểu thư nghe lời này không có vui vẻ.“Mạc Nhàn xem mình là trung tâm sao?” Bạch Thuật lạnh giọng nói, nhưng kỳ thật nàng cũng cảm thấy nếu Mạc Nhàn mang Thủy Hương đi, xác thật tiểu thư sẽ không vui, nhưng Thủy Hương lại nói ra rõ ràng như vậy, không phải là tỏ vẻ tiểu thư để ý nàng sao? Mạc Nhàn đúng là kỵ sủng mà kêu, ngẫm lại thực sự đúng là làm người tức giận.“Ta mệt mỏi, ngươi tự tiện đi!” Ngữ khí Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói xong, liền xoay người trở về phòng.Bạch Thuật nhìn Thủy Hương liếc mắt một cái, liền đi theo sau Tạ Đạo Vi vào.Thủy Hương nhìn bóng dáng các nàng biến mất, nàng có thể cảm giác được đại tiểu thư vẫn còn tức giận Mạc Nhàn rất nhiều, trong mắt Thủy Hương nhìn thấy, đây cũng không phải chuyện gì xấu. Tức giận, phẫn nộ, tóm lại là đại biểu cho chuyện đại tiểu thư để ý Mạc Nhàn, so với chuyện không thèm quan tâm đến tốt hơn rất nhiều, vì thế Thủy Hương vẫn âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi vì Mạc Nhàn.Thủy Hương rời khỏi phủ Tạ Đạo Vi xong, quải tay nải đã sớm chuẩn bị tốt của mình, chuẩn bị rời khỏi Tạ gia.Lúc nàng ra tới, vừa lúc gặp Tạ Chương. Đối với Tạ Chương, Thủy Hương không có ký ức tốt, nhìn thấy Tạ Chương, trong lòng sợ hãi, đặc biệt là lúc này Tạ Chương đang nhìn mình chằm chằm.“Ngươi đây là phải rời khỏi Tạ gia sao?” Tạ Chương mở miệng hỏi, sau lần trước, hắn bị Quân Dĩ Thần đánh bại, Mạc Nhàn thế hắn lên đài đánh bại Quân Dĩ Thần, lấy lại mặt mũi cho Tạ gia xong, địch ý của hắn đối với Mạc Nhàn đã giảm bớt rất nhiều. Mạc Nhàn rời đi, ân oán trong quá khứ giống như tan biến thành mây khói, dù sao cũng là bại bởi gia chủ tương lai của Quân gia, đối với Tạ Chương mà nói cũng không phải là khó tiếp thu đến như vậy. Nên hắn đối với Mạc Nhàn không còn địch ý, tất nhiên cũng sẽ không khó xử Thủy Hương nữa. Hiện giờ nhìn thấy Thủy Hương, nhớ đến quá khứ mình giận chó đánh mèo lên người nha hoàn, xác thật có chút trơ trẽn, chỉ hy vọng mọi chuyện xem như là đi qua, không cần phải nhớ đến nữa. Hiện giờ thấy Thủy Hương phải rời khỏi Tạ gia, đối với Tạ Chương mà nói cũng xem như là chuyện tốt.“Vâng, đại tiểu thư đã đồng ý cho ta rời khỏi Tạ gia.” Thủy Hương cố gắng trấn định nói, nhưng ánh mắt nàng vẫn có chút hoảng loạn, vẫn tiết lộ nàng đối với Tạ Chương vẫn còn sợ hãi.“À.” Tạ Chương nhàn nhạt lên tiếng.Thủy Hương thấy Tạ Chương giống như không có phản ứng gì quá lớn, liền cúi đầu tiếp tục đi về phía trước, chỉ muốn mau chóng tránh khỏi Tạ Chương.“Đúng rồi, chuyện đó, là ta không đúng, xin lỗi.” Tạ Chương xin lỗi Thủy Hương xong, liền đi ngược lại phía Thủy Hương.Thủy Hương nghe được Tạ Chương xin lỗi, không biết vì sao cảm thấy trong lòng có chút chua xót, lại có chút thoải mái. Sau đó tiếp tục đi ra ngoài, khi bước ra khỏi cửa lớn Tạ gia, Thủy Hương quay đầu lại nhìn Tạ gia lần nữa, lại có loại cảm giác thổn thức vô tận.Từ nay về sau, nàng đã là người tự do, sau này thế nào, cũng không có liên quan gì tới Tạ gia nữa. Bất quá, trong lòng nàng vẫn còn thiếu một ân nhân làm nàng khắc ghi trong tâm khảm cả đời, đó là Mạc Nhàn, nàng hy vọng Mạc Nhàn ở Bắc Nguy khỏe mạnh, cũng ngóng trông Mạc Nhàn có thể sớm ngày trở về.Tạ Đạo Vi trở lại thư phòng, nàng không tự giác mà ngẩng đầu nhìn thoáng qua bên ngoài, bên ngoài không có một bóng người, thầm nghĩ xác thật là quạnh quẽ hơn rất nhiều.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...