Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi ngày Mạc Nhàn ở Nam Triệu đều thực sự rất vui vẻ, vui vẻ đến quên cả trời đất. Ngày sung sướиɠ luôn trôi qua rất mau, Mạc Nhàn chỉ cảm thấy trong nháy mắt, đã trôi qua hết ba bốn tháng. Từ lúc Mạc Nhàn rời khỏi kinh đô, nói với thuộc hạ đi ba tháng, thuộc hạ ở Bắc Nguy cảm thấy đã trôi qua hơn ba tháng, không thể không phái người đến Nam Triệu thúc giục Mạc Nhàn trở về.Mạc Nhàn hiện giờ xác thực là có tư cách tùy hứng, nàng lại nói với thuộc hạ Bắc Nguy phái đến mấy câu xong lại tống cổ người ta trở về. Sau đó lại đến thêm hai người, Mạc Nhàn phải đảm bảo hai tháng sau nhất định sẽ trở về, thì hai người này mới bằng lòng ngoan ngoãn rời Nam Triệu trở về phục mệnh.Mạc Nhàn ngây người ở Nam Triệu, người không vui nhất đương nhiên là Tạ Dĩ Quân. Từ khi bị bắt theo Mạc Nhàn tập võ xong, nhân sinh Tạ Dĩ Quân liền lâm vào một mảnh hắc ám. Mỗi ngày đều bị Mạc Nhàn ép buộc tập võ, gió mặc gió, mưa mặc mua, mỗi ngày đều không thể tố khổ với ai, cha mặc kệ, nương không để ý đến mặc cho hắn bị Mạc Nhàn ngược đãi. Hiện giờ hắn chỉ ngóng trông tỷ tỷ cùng cha khác mẹ này nhanh chóng rời khỏi Tạ gia trở về Bắc Nguy đi, hắn sẽ vô ưu vô lo, tháng ngày tự do sẽ trở lại.Đại khái là mấy tháng gần đây, hắn đều cùng ở với Mạc Nhàn, nên tính tình cũng bắt đầu có chút giống Mạc Nhàn, ví như tham ăn, thích an nhàn. Đây cũng không thể trách Tạ Dĩ Quân bị dưỡng hư, bởi vì Mạc Nhàn là người tham ăn, cho nên lúc đốc thúc Tạ Dĩ Quân tập võ nàng cũng không nhàn rỗi, chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, hai chân bắt chéo ngồi bên bàn vừa ăn vừa nhìn. Tạ Dĩ Quân chỉ có thể đưa mắt trông mong mà nhìn, bởi vì nếu hắn luyện không tốt, Mạc Nhàn sẽ không cho hắn ăn. Vốn dĩ tập võ phải tiêu hao lượng lớn thể lực của hắn, mỗi ngày đều đói bụng kêu vang, loại tình huống này càng ngày càng khiến hắn thèm ăn.Từ mấy tháng trước, Mạc Nhàn mượn rượu nói ủy khuất với Tạ Đạo Vi xong, xác thật Tạ Đạo Vi đúng là có chút thay đổi, so với lúc trước, đúng là ấm áp hơn một chút, nhưng so với người khác, vẫn là nhạt nhẽo. Nhưng là Mạc Nhàn đã cảm thấy đủ, dù sao Tạ Đạo Vi chung quy vẫn là Tạ Đạo Vi, có thể thay đổi vì mình một chút cũng đã không dễ dàng.Mạc Nhàn đi vào thư phòng, thấy Tạ Đạo Vi vẫn còn bận chính vụ, liền đến gần Tạ Đạo Vi ngồi xuống, nàng sớm đã đem ghế dựa của Tạ Đạo Vi đổi thành ghế dài, như vậy lúc Tạ Đạo Vi bận bịu, nàng cũng có thể ngồi ở bên người Tạ Đạo Vi. Giống như giờ khắc này, sau khi Mạc Nhàn ngồi xuống, liền đem thân mình dựa đến gần Tạ Đạo Vi.Nếu là Tạ Đạo Vi trước đây, nàng cực kỳ không thích lúc mình bận việc bị Mạc Nhàn quấy rầy, nhưng hiện giờ vì Mạc Nhàn nàng cũng đã thay đổi một chút, chỉ cần Mạc Nhàn quấy rầy không quá đáng, thì cũng tùy nàng đi, giống như bây giờ, bị Mạc Nhàn dựa vào, đã quen rồi không trách nữa.

“Ta mới đuổi họ về Bắc Nguy rồi.” Mạc Nhàn dựa vào Tạ Đạo Vi bực tức nói.“Uhm.” Tạ Đạo Vi cũng không có dừng công việc lại, bất quá vẫn là bớt thời giờ trả lời Mạc Nhàn một tiếng.“Tỷ tỷ, thời gian sao lại qua nhanh như vậy đây? Cảm thấy mới vừa đến Nam Triệu không lâu, mà đã qua bốn tháng rồi.” Mạc Nhàn cảm thán nói, tưởng tượng đến một hai tháng nữa phải rời khỏi Tạ Đạo Vi, trong lòng liền nảy lên một cổ ưu sầu.“Chừng nào ngươi về Bắc Nguy?” Tạ Đạo Vi nghe vậy, trong lòng cũng phủ lên một tầng ưu buồn nhàn nhạt, sổ mới mở ra xem, cũng dừng lại một chút.“Ta nói với bọn họ hai tháng sau mới về, hai tháng nói dài cũng dài, nhưng chớp mắt cũng sẽ trôi qua.” Mạc Nhàn dựa bên người Tạ Đạo Vi, cũng quấn lấy một lọn tóc thưởng thức, giọng nói cũng trở nên buồn bã.“Hiện tại tốt là được rồi, để ý thời gian làm gì? Không bệnh lại lo?” Tuy rằng Tạ Đạo Vi vẫn còn để ý đến lựa chọn của Mạc Nhàn năm đó, nhưng nàng rất ít khi lấy việc này ra nói, hơn nữa nếu chuyện đã không thể thay đổi, thì chỉ có thể thản nhiên tiếp thu, cảm thấy rất phiền muộn khi Mạc Nhàn cứ làm ra vẻ như vậy, khiến cho tâm tình nàng cũng không tốt theo.Mạc Nhàn cảm giác được ngữ khí Tạ Đạo Vi có chút không vui, cũng biết Tạ Đạo Vi vẫn giận lựa chọn năm đó của mình, Mạc Nhàn cũng cảm thấy mình xứng đáng, nhưng cảm xúc của nàng thực sự là không khống chế được.“Người ta chính là không khống chế được.” Mạc Nhàn giống như tiểu hài tử dựa vào Tạ Đạo Vi làm nũng.Bạch Thuật chưng tổ yến để Tạ Đạo Vi bồi bổ thân mình, vừa lúc tiến vào lại nhìn thấy Mạc Nhàn làm nũng với Tạ Đạo Vi, thầm nghĩ đúng là càng ngày Mạc Nhàn càng làm giá, cũng may tiểu thư còn chịu được nàng.“Lại chỉ chưng một phần.” Mạc Nhàn nhìn thấy đồ ăn liền lên tinh thần, dù tổ yến nàng cũng không thích lắm, nhưng Bạch Thuật hay nói tổ yến đặc biệt tốt, dưỡng nhan dưỡng sắc, Mạc Nhàn thích đẹp, dù đã cảm thấy mình rất đẹp rồi, nhưng đẹp hơn nữa cũng không sao, bởi vì nàng cảm thấy Tạ Đạo Vi là càng ngày càng đẹp ra.“Tổ yến này rất quý, để cho ngươi ăn quá lãng phí. Còn nữa, ngươi có chỗ nào cần bồi bổ nữa, tiểu thư chẳng lẽ không đủ bổ sao?” Mạc Nhàn không nhìn gương xem khí sắc trêи mặt nàng có bao nhiêu tốt đi, mỗi ngày đều giống như hoa xuân nở rộ, tươi đẹp ướt át.“Ta cũng không có uống máu tỷ tỷ…… Thì ra nước của tỷ tỷ cũng rất bổ…..” Mạc Nhàn nói đến một nửa liền bừng tỉnh đại ngộ, hậu tri hậu giác nhớ đến mình không có uống máu Tạ Đạo Vi, nhưng mình lại uống không ít nước của Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi là lò thuốc, thì ra chẳng những máu bổ dưỡng, mà nước cũng bổ dưỡng, khó trách sau mỗi buổi sáng nàng đều thần thanh khí sảng, nàng cũng cảm thấy càng ngày ở Nam Triệu mình càng đẹp ra, cứ tưởng nguyên nhân là do sống ở Nam Triệu quá suong sướиɠ an nhàn nên nét mặt mới tỏa sáng như vậy.“Nếu không phải mỗi ngày ngươi giống như cầm thú hút hết chất bổ trêи người tiểu thư, tiểu thư cần phải yêu cầu tiến bổ mỗi ngày thế này sao?” Bạch Thuật nói, đồ bổ cấp cho tiểu thư thật đúng là chưa từng gián đoạn ngày nào, trước kia tuy rằng cũng thường xuyên bồi bổ thân mình, nhưng cũng không cần bồi bổ mỗi ngày như bây giờ.“Câm miệng!” Tạ Đạo Vi nhíu mày thấp giọng quát, hai người này không cảm thấy thẹn, da mặt dày đến nổi thảo luận bí sự khuê phòng trước mặt nàng, xem nàng chết rồi sao?

Mạc Nhàn cười hắc hắc, thầm nghĩ nước Tạ Đạo Vi bổ như vậy, khó trách nàng còn cảm thấy nước kia còn có mùi dược hương, lúc đó thấy tiếc nên không lãng phí, cơ bản đều nuốt vào bụng, hiện giờ nghĩ lại mình quá sáng suốt, sau này một giọt cũng không thể lãng phí.Bạch Thuật ngoan ngoãn câm miệng.Bạch Thuật để tổ yến xuống trước mặt Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi lại đẩy sang bên cạnh Mạc Nhàn, mỗi ngày mình đều phải ăn đồ bổ, thực sự nàng đã qua ngán rồi.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi đẩy tổ yến cho mình, nàng lại đẩy tổ yến trở lại.“Bạch Thuật nói đúng, thân thể tỷ tỷ yếu đuối, tỷ tỷ vẫn nên ăn đi.” Trong lòng Mạc Nhàn nghĩ Tạ Đạo Vi thật sự cần phải bồi bổ thêm, thân thể Tạ Đạo Vi vẫn quá yếu đuối, chịu không nổi mình lăn lộn, tuy rằng cơ bản mỗi ngày đều lăn lộn, nhưng nàng cũng không dám làm quá.Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn không ăn, lúc này mới bưng tổ yến lên ăn một chút, thừa lại một nữa, cũng không ăn, thật sự là ăn không vô. Nhưng đối với Mạc Nhàn như lang như hổ, không ăn chút đồ bổ này, thân thể của nàng thực sự đúng là ăn không tiêu được tác cầu vô độ của Mạc Nhàn.Một chén vốn dĩ cũng không nhiều lắm, Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi chỉ ăn một nữa, thầm nghĩ chỉ ăn như vậy thì bổ chỗ nào, khó trách mỗi ngày đều ăn nhưng vẫn gầy yếu như vậy. “Tỷ tỷ ăn quá ít, nên ăn nhiều một chút.” Mạc Nhàn bưng chén tổ yến lên, tự mình đút cho Tạ Đạo Vi.“Vâng, tiểu thư nên ăn nhiều một chút.” Bạch Thuật phụ họa nói, mỗi ngày tiểu thư đều phải bồi bổ, mà bổ đều lên người Mạc Nhàn hết rồi, nhìn giận thực sự, tiểu thư đúng là rất sủng Mạc Nhàn.Kỳ thật Tạ Đạo Vi cảm thấy như vậy rất phiền, nhưng lại không chịu nổi hai người này như hổ rình mồi ngóng trông mình ăn xong, Tạ Đạo Vi phải cố mà làm ăn thêm một chút. Mạc Nhàn ở Tạ gia cả ngày nhàn hạ, chỉ biết ăn no tư ɖâʍ, Tạ Đạo Vi thầm nghĩ mình xác thật cũng nên hút một chút từ người Mạc Nhàn về, nếu không về lâu dài nàng thực sự là ăn không tiêu tinh lực như lang như hổ này của Mạc Nhàn.Vì thế Tạ Đạo Vi chưa bao hàm âm cho Mạc Nhàn, đêm đó, lại hàm âm cho Mạc Nhàn, Mạc Nhàn vừa mừng vừa thẹn, thân thể vừa thoải mái vừa kϊƈɦ thích, vui sướиɠ đến muốn hét chói tai, thực sự không thể nhận được vui sướиɠ thêm nữa. Trong vô hình, Mạc Nhàn cảm giác loại thân mật của mình và Tạ Đạo Vi, so với quá khứ càng thêm thân mật, thể xác và tinh thần đều phải dung hòa dưới môi lưỡi Tạ Đạo Vi.Hai tháng sau đó, so với quá khứ Mạc Nhàn càng thêm sung sướиɠ hơn, nhưng thời gian cũng vậy mà trôi qua nhanh hơn. Cảm giác trong nháy mắt, hai tháng lại trôi qua, tuy rằng Mạc Nhàn luyến tiếc rời khỏi Nam Triệu, nhưng không thể không chuẩn bị về Bắc Nguy. Hằng ngày ở bên Tạ Đạo Vi dễ chịu bao nhiêu, thì trước đêm ly biệt lại càng có bao nhiêu không nỡ.“Hai ngày nữa mới đi đi.” Mạc Nhàn nghĩ đến chuyện về Bắc Nguy, mỗi ngày sẽ nếm nổi khổ tương tư, liền cảm thấy tâm hồn như đứt đoạn, nhịn không được muốn dời thêm mấy ngày.“Một ngày dời một ngày, ngày mai ngươi nên trở về đi.” Tuy rằng Tạ Đạo Vi cũng cực kỳ không muốn, nhưng từ trước đến giờ nàng xử sự dứt khoát lưu loát hơn Mạc Nhàn nhiều.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...