Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Không Cả Đời Cưng Sủng Cực Phẩm Phu Nhân

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Dù ba có chấp nhận hay không thì mọi chuyện cũng đã xong, Yết Hỷ hiện giờ là vợ của con đó là điều không thể thay đổi."

Đinh Thiên Ân yêu cô đến mức sợ cô sẽ rời xa mình bất giây phút nào.

Lần đầu nhìn thấy cô con tim anh thôi thúc mình phải có được cô gái lém lỉnh này.

Xảy ra bao nhiêu biến cố anh dần trở nên tự ti hơn về mình, dù gia thế của anh có lớn mạnh bao nhiêu nhưng với anh cô là một người ngang tài ngang sức.

Cô được nhiều chàng trai để ý đến, anh sợ sẽ có một ngày cô bị những thứ xung quanh làm cho lay động chính vì vậy mới quyết định làm thủ tục kết hôn, như vậy anh không sợ vuột mất cô nữa.

Lữ Thiết Nhan đem hết cũng khí đi đến chỗ ba mẹ của anh, dùng sự chân thành của mình để cảm hóa hai người: "Ba mẹ xin hãy chấp nhận tụi con có được không? Con hứa sẽ trở thành một người con dâu tốt, không làm ba mẹ thất vọng."

Mọi chuyện không dễ như cô nghĩ, sau khi những lời đầy chân thật của cô lọt vào tai ba Đinh, ông ta nhận thấy cứ như bông tâm chọt vào tai thật ngứa ngoáy: "Cô im mồm đi, tôi sống đến từng tuổi này cũng chưa thấy ai mặt dày như cô.

Đã không được ba mẹ của người yêu chấp nhận thì thôi đi, còn hùa theo nó đi đăng kí kết hôn.

Tôi nói cô biết cho dù hôm nay cô có quý lạy van xin đến đau họng mỏi gối thì tôi đây cũng không chấp nhận."

Lữ Thiết Nhan không nghĩ cô trong mắt ba của anh lại xấu xa đến như vậy, suy cho cùng dù có làm gì vẫn không được chấp nhận.

Cô ước con có thể đến với mình sớm hơn nói không chừng sẽ có thể cữu vãn mọi chuyện.

Đinh Mẫn Nhu nhếch mép khinh thường cô, bồi thêm mấy lời nhục mạ: "Người như chị chỉ xứng với mấy tên đàn ông vô lại mà thôi.

Đứng cạnh anh của tôi cứ như lửa với nước chả hợp nhau tí nào."

Dường như Đinh Mẫn Nhu đã quên đi mấy lời cảnh tỉnh của cô lúc ở sân thượng, cô lấy ánh mắt đằng đằng sát khí, lời nói cẩn trọng mà sắc bén: "Lửa với nước còn đỡ hơn có người..."

Đinh Mẫn Nhu chột dạ ngay lập tức dù Lữ Thiết Nhan chưa nói hết câu, nhảy vào cắt ngang lời cô: "Chị vốn dĩ không có quyền nói chuyện trong căn nhà này."

Lữ Thiết Nhan bĩu môi nhướng mắt: "Vậy sao?"

Đinh Thiên Ân bảo vệ vợ của mình đứng ra tiếp lời thay cô: "Vậy anh có thể chứ!"

"..." Đinh Mẫn Nhu cứng miệng xấu hổ cúi mặt, từng ngón tay cào cấu xuống mặt bàn đến nỗi trầy xước.

"Cút đi, cút khuất mắt tôi đi."

Ba Đinh đột nhiên nổi nóng hất đổ cả bàn ăn với đầy những món ăn hạng sang, người hầu nhìn thấy cảnh này mà lầm than trong lòng.

Người không có để ăn, người thì đạp đổ vì cơn giận của mình.

Đúng là đời!!!

Trên bàn ăn kia có một đĩa thức ăn là cá, Lữ Thiết Nhan vô tình ngửi phải mùi cá liền cảm thấy khó chịu, chạy thẳng vào kia nôn tháo.

Mẹ của anh nhìn theo cô bỗng chốc chau mày, hình như có gì đó không đúng, bèn hỏi con trai: "Con và Yết Hỷ đã xảy ra quan hệ rồi sao?"

Là đàn ông tinh tế, lại thấy tình trạng của Lữ Thiết Nhan lòng anh trẩy lên nghi vấn, cộng thêm câu hỏi của mẹ anh càng chắc chắn hơn về dự đoán của mình: "Mẹ có phải vợ con có thai không?"

Mẹ Đinh gật đầu chắc nịch, nói: "Biểu hiện vừa rồi cũng có thể, nhưng tốt nhất vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra."

Lửa giận trong lòng ba Đinh vừa rồi còn sục sôi lại bị mấy lời của vợ làm cho dao động, dù sao nghe tin bản thân sắp có cháu ai mà không vui cho được, ba Đinh sốt sắng hỏi: "Bà có chắc là nó mang thai không?"

"Ngày trước lúc tôi mang thai thằng Ân cứ hễ ngửi thấy mùi cá và dầu mỡ đều sẽ rất khó chịu."

Người không cam lòng nhất vẫn là Đinh Mẫn Nhu, cô ta thấp thỏm trong lòng, nếu như cô thật sự có thai vậy việc mình và Thiên Ân đến với nhau hẳn là rất khó khăn.

Đúng lúc này Lữ Thiết Nhan rửa mặt mày đi ra, không biết vừa rồi bị làm sao nữa.

"Em có sao không?"

Đinh Thiên Ân kéo cô ôm vào lòng cất lời hỏi han.

Nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô mà lòng anh đau xót.

Lữ Thiết Nhan khó chịu nhưng giấu không muốn làm anh thêm lo lắng: "Em không sao đâu."

"Lát về anh đưa em đi khám."

"Không cần đâu, nghỉ ngơi một lát là khỏe ngay."

"Cái gì mà không cần, phải khám để biết em có thai hay không!"

"Có thai!"

Lữ Thiết Nhan là lần đầu nên mới ngạc nhiên như vậy, chẳng lẽ chuyện như anh nói cô thật sự mang trong mình sinh linh bé bỏng của cô và anh sao!

"Mau...!mau đi khám nhanh lên."

Ba Đinh thay đổi 360 độ thúc giục cô đến bệnh viện.

Lữ Thiết Nhan bất đắt dĩ nghe theo: "Vâng, con sẽ đi."

Đinh Mẫn Nhu cảm thấy sự xuất hiện của đứa bé có lẽ chính là bàn đạp giúp cô thăng tiến hơn, trong mắt ba và mẹ của anh cũng không cần hiềm khích.

Mình nhất định phải làm gì đó để ngăn cản đứa bé chào đời..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Không Cả Đời Cưng Sủng Cực Phẩm Phu Nhân
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...