Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Không Cả Đời Cưng Sủng Cực Phẩm Phu Nhân

Chương 63

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến khi Lữ Thiết Nhan tỉnh dậy đã là ngày hôm sau, cơ thể của cô đầy uể oải như thể có muôn vàn nỗi niềm cần phải suy nghĩ.

Lữ Thiết Nhan lòm khòm ngồi dậy, bước chân xuống giường mang đôi dép bông hình con thỏ đáng yêu, cô đi mấy bước tới bên cửa sổ thuận tay kéo rèm ra.

Rất nhanh một lượng nắng sớm ấm áp chiếu thẳng vào gương mặt xinh đẹp, mặc dù không hề trang điểm cơ mà mặt mộc của cô vẫn làm người ta điêu đứng.

Lữ Thiết Nhan nhắm tịt mắt như đang hưởng thụ thì đột nhiên tiếng gõ cửa đánh thức cô về thực tại, giọng nói có phần đanh: "Vào đi."

Tiểu Phỉ nhẹ nhàng mở cửa rồi bước vào trong, cậu nhìn Lữ Thiết Nhan nói: "Tiểu thư, Song Nhĩ Khanh đang ở dưới nhà."

"Đến sớm vậy sao?" Trong vô thức cô hỏi, dù biết rằng chuyện này cô đã đoán được từ trước, không sớm thì muộn Song Nhĩ Khanh sẽ đến đây chỉ là không nghĩ hắn đến nhanh hơn cô tưởng.

Khuôn mặt cô vẫn không hề biến sắc, đến cả Tiểu Phỉ cũng không phân rõ được buồn vui bấy giờ.

Sau khi báo cáo xong Tiểu Phỉ cúi đầu chào cô rồi rón rén đi ra ngoài.

Giờ đây chỉ còn một mình Lữ Thiết Nhan trong phòng, cô đánh răng rửa mặt rồi thay một bộ đồ đơn giản đi xuống lầu.

Thu vào tầm mắt của cô chính là bóng lưng cao ráo của Song Nhĩ Khang, hắn liên tục đảo đầu như đang quan sát kĩ càng nhà của cô.

"Ngọn gió nào đưa anh đến tìm tôi vậy?"

Đặt chân xuống bậc thềm cuối cùng Lữ Thiết Nhan mới lên tiếng, trong câu nói có phần châm biếm.

Lời này của cô phá vỡ bầu không khí yên tĩnh của căn nhà, Song Nhĩ Khanh ngoảnh đầu nhìn lại rất nhanh để lộ ra vẻ khích tướng:

"Em gái cũng khá tôn trọng anh mình đó, để anh chờ lâu như vậy đáng trách, đáng trách."

"Hình như anh trả lời có hơi lệch lạc với câu hỏi của tôi." Lữ Thiết Nhan chầm chậm tiến lại bộ bàn ghế đắt tiền, cẩn thận ngồi xuống đối diện với Song Nhĩ Khanh.

Khuôn mặt của hắn mang vài phần khó chịu, giọng nói gắt gỏng:

"Đùa với cô một chút nhưng có vẻ cô khó tính quá rồi, chắc cô thừa biết lý do tôi đến đây đúng không?"

Đối diện với Song Nhĩ Khanh chính là gương mặt không tia xúc cảm của cô, điều này khiến hắn không tài nào nhìn thấu được nội tâm của đối phương.Thậm chí Song Nhĩ Khanh gần như bị khoáy đảo vào đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng kia, có lẽ hắn nên cẩn thận với cô em gái cùng cha khác mẹ này.

"Biết thì sao mà không biết thì sao?" Lữ Thiết Nhanh đưa tay rót một ly nước đẩy qua chỗ của hắn không nói thêm, Song Nhĩ Khanh hiểu ý nhìn ly nước, cau có lên tiếng:

"Song Yết Hỷ cô đừng để tôi phải nổi giận."

"Ồ!" Lữ Thiết Nhan nghênh ngang vẻ mặt, cặp mắt ngày một sắt bén hơn, tựa như lưỡi dao nhọn hoắt khiến Song Nhĩ Khanh lập tức né tránh.

Song, đối mặt với tính khí dễ nổi nóng của hắn là ý cười hiện trên khuôn mặt cô: "Anh nên nhớ đây là nhà của tôi, dù anh nổi giận đi chăng nữa thì làm được gì? Nói chuyện đàng hoàng thì tiếp tục, còn nếu thích đụng tay đụng chân thì tôi đây không ngán anh đâu."

"Ha ha ha." Câu nói của cô rõ ràng rất nghiêm nghị vậy mà Song Nhĩ Khanh lại cười như được mùa, có thể thấy hắn chính là đang khinh khích cô đây mà: "Mày không ngán tao á? Đồ đàn bà yếu đuối như mày thì làm được gì, ngày trước còn suýt bị tên Nhĩ Khang làm cho nhục mặt, lại ở đây mạnh miệng hù dọa tao."

Hừ!

Lại còn dám nhắc đến chuyện đó, Lữ Thiết Nhan nhếch môi: "Vậy anh đã quên việc Song Nhĩ Khang bị tôi phế sao?"

"..."

Trong nhất thời Song Nhĩ Khanh cứng họng, đôi mắt đảo láo liên.

Rõ ràng hắn khích chí quá nên quên mất chuyện xấu hổ của Song Nhĩ Khang.

Lúc này đây mới thấy sợ hãi trước khí thế ngông cuồng của người đối diện, lách sang chuyện khác: "Mày...!mày tại sao lại giả làm Regina để lừa tao?"

Căn bản đối với câu hỏi này của Song Nhĩ Khanh cô sớm đã biết, cho nên không lấy làm lúng túng.

Khí thế hiên ngang bình thản lộ rõ: "Là ai đã nói anh biết?"

"Mày không cần nhiều lời, trả lời tại sao lại làm vậy?"

"Rất dễ hiểu.

Tôi muốn các người phải nếm mùi đau khổ."

"Mày..."

Song Nhĩ Khanh giận đến nỗi đập mạnh tay lên bàn, nếu không phải là loại kính đắt tiền e là đã vụn vỡ thành từng mảnh nhỏ.

Cặp mắt trợn trừng như muốn nuốt chửng lấy cô: "Tao đã làm gì mà mày muốn hãm hại tao chứ? Rõ ràng mọi chuyện đều do Song Nhĩ Khang và mẹ của tao bắt tay gây nên cơ mà."

Lữ Thiết Nhan lộ ra vẻ khinh thường, châm biếm: "Hai người đó rõ là người thân của anh, vậy mà nghe những lời anh nói cứ như xua đuổi họ vậy.

Sợ quá nên không muốn bị họ liên lụy à?"

Không để Song Nhĩ Khanh có bất kì cơ hội nói nào, Lữ Thiết Nhan đứng dậy khoanh tay trước ngực, khí chất phảng phất lan tỏa khiến hắn phải run sợ, đôi mắt lạnh tanh dán chặt vào hắn: "Anh nói anh không có lỗi trong chuyện này sao? Bịp bợm.

Tôi nhớ hôm sinh nhật năm 16 tuổi của tôi, lúc đó anh còn chưa đi du học, anh nhớ anh đã làm gì không? Thay thế bánh kem của tôi bằng một cái bánh kem có đầy những con côn trùng bẩn thỉu.

Tôi sợ mà hất đổ bánh kem vào người của một đối tác làm ăn của ba, khiến ông ta tức giận hủy hợp đồng.

Ba vì chuyện đó mà đánh tôi một ngày, còn bỏ đói tôi hai ngày hai đêm.

Bao nhiêu đó thôi đủ khiến tôi câm hận anh rồi."

Nghe đến đây cơ mặt của Song Nhĩ Khanh bắt đầu giật giật, hắn không tưởng tượng được cô lại nhớ rõ mòn mọt chuyện này.

Thậm chí còn biết hắn chính là người thay đổi bánh kem, vừa nhột vừa cảm thấy rùng mình trước vẻ mặt phẫn nộ của cô.

Ban đầu hắn đến đây rất hùng hổ, nhưng khi đã đối diện với cô rồi bao nhiêu can đảm gần như bị cạn kiệt.

"..."

"Còn chuyện tại sao tôi giả làm Regina để lừa anh để thời gian trả lời đi.

Vả lại hôm đó cho anh thưởng thức tiểu thịt tươi vậy mà còn đến đây mặt lớn mặt nhỏ chất vấn tôi.

Haizz...!không muốn nói nữa, mời anh về cho không tiễn.

Lữ Thiết Nhan để lại vài lời ý rõ châm chọc sau đó cười chế nhạo bỏ quách đi ra ngoài vườn.

Song Nhĩ Khanh chớp mắt liên tục, không rõ được tâm trạng thế nào.

Đột nhiên đứng dậy không nhịn được cầm ly nước đập mạnh xuống sàn, ly vỡ toàn bộ nước đều chảy lan ra ngoài.

"Song Yết Hỷ, tiện nhân này, đừng nghĩ tao sẽ tha cho mày."

Tiếng động chói tai khiến Lữ Thiết Nhan vừa đi phải khựng chân, khí thế trở lại vào trong, nhìn xuống đóng tạp vụn mà Song Nhĩ Khanh tạo nên không tránh khỏi khó chịu: "Này!"

Nghe giọng nói bất giác khiến Song Nhĩ Khanh quýnh quáng, bao nhiêu khí thế hãi hùng vừa nãy hình như biến mất, có gan làm nhưng không có gan chịu.

Tay chân run lẩy bẩy hổ thẹn cúi gầm mặt không dám nhìn cô.

Hiển nhiên Lạc Lạc sẽ không để yên chuyện này, cô đi đến ra lệnh nghiêm nghị: "Dọn sạch sẽ cho tôi."

"Mặt tao lại đi dọn nhà cho mày sao? Đừng có mơ."

Vẫn chứng nào tật đó, dù có sợ Song Nhĩ Khanh vẫn ngoan cố như không hề.

Vênh mặt nói chuyện mặc dù chân tay đang run không thể nào kiểm soát được.

"Cố chấp."

Nói rồi Lữ Thiết Nhan thoáng vòng ra sau, giơ chân đạp lấy khuỷu chân của hắn, không kịp phản ứng theo cú đạp khiến Song Nhĩ Khanh dù muốn dù không vẫn phải quỳ xuống.

Xui cho hắn lại quỳ lên phải những mảnh vỡ kia, gương mặt nhăn nhúm lại vô cùng khó coi..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...