Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Không Cả Đời Cưng Sủng Cực Phẩm Phu Nhân

Chương 146

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gương mặt Diệp Phi vô cùng đáng thương, ngược lại khi hắn nhìn con trai lại đầy căm phẫn, tựa như hai kẻ thù địch vậy.

Bội Châu Anh bất lực cười trước sự trẻ con của chồng mình.

Có ai nhận ra đây là ông trùm xã hội đen nữa không! Đường đường cao ngạo, thủ đoạn mưu mô mà lại đi so đo với một đứa trẻ, lại nói đó còn là con của mình.

Thật khiến người ta buồn cười mà.

Chốc sau khi con trai đã chìm vào giấc ngủ, Diệp Phi mới thừa cơ hội bò lên giường tìm lấy hình bóng cơ thể quyến rũ của vợ mình, hương thơm ngào ngạt tỏa ra khiến hắn mẩn mê.

Bội Châu Anh đang ngủ nhưng trực giác mách bảo có nguy hiểm đang đến gần, cô mở mắt nhìn xem thì thấy Diệp Phi đang hít hà cơ thể của mình, muốn mắng thật lớn nhưng sợ đánh thức con trai nên nhỏ nhẹ nói: "Anh đang làm gì vậy?"

"Anh đang ngửi cơ thể của em."

"Mau đi xuống kia mà ngủ cho em."

"Không được, anh ngủ không được."

"Vậy thì đừng ngủ."

Diệp Phi bức bối, hắn không nghĩ vợ của mình lại lòng lang dạ sói để hắn ngủ ở sô pha.

Nghĩ bụng, Diệp Phi hờn dỗi: "Từ khi có con em liền bỏ mặc anh, làm lơ anh."

"Haizz...!em không có."

Và rồi Bội Châu Anh không thể chịu được vẻ mặt đáng thương của chồng, bất đắt dĩ để Diệp Phi muốn làm gì thì làm.

Ở trên một bãi biển rộng lớn và đẹp thơ mộng, một trái tim lớn được ai đó trang trí trên bờ cát trắng, cộng thêm có rất nhiều bong bóng được treo trên những tán cây, bay phập phồng theo từng cơn gió, chỉ cảm thấy một không khí lãng mạn bao trùm lấy nơi đây.

Mạc Thái Huy đưa một tay bịt mắt Triệu Yên Yên nhằm muốn che mắt cô lại, muốn cô ngạc nhiên, sau đó tay còn lại nắm lấy tay cô đi di chuyển đến trái tim được trang trí kia.

"Thái Huy anh dẫn em đi đâu vậy?"

Vừa mới ngủ dậy còn chưa kịp ăn sáng thì Triệu Yên Yên đã bị Mạc Thái Huy dẫn ra bờ biển, ban đầu cô cứ nghĩ là đi hóng mát thôi nhưng mọi hành động của hắn cứ làm cô thấy tò mò, giống như có điều đặc biệt đang chờ cô.

"Đến rồi, đến rồi." Hai người đứng vào lòng giữa trái tim kia, Mạc Thái Huy lấy tay xuống.

Lúc này Triệu Yên Yên mới dần mở đôi mắt của mình ra, cảnh tượng trước mắt khiến cô thật sự bất ngờ: "Đây là do anh tự tay làm hết sao?"

Mạc Thái Huy mỉm cười, gật đầu cho là đúng, giây sau hắn đột nhiên khụy một chân, móc chiếc nhân từ trong túi quần, cất giọng đầy thiết tha: "Yên Yên em biết không, chúng ta đã yêu nhau được năm năm rồi, em cũng đã hai mươi ba tuổi, em từng nói, tuổi này em mới lấy chồng, và bây giờ Mạc Thái Huy anh ở đây muốn nói là anh có thể làm chồng em được không?"

Khoảnh khắc hạnh phúc này Triệu Yên Yên căn bản không vượt qua được, cô bật khóc như một đứa trẻ, cảm động vô cùng khi thấy Mạc Thái Huy cầu hôn mình.

Nhiều năm như vậy hai người vẫn chung thủy yêu nhau, dành cho nhau một sự ngọt ngào duy nhất.

Mạc Thái Huy đã không vì công việc bận rộn của cô mà rời bỏ cô, năm năm là quãng thời gian không phải ngắn.

Để yêu được đến ngày hôm nay, quả là một việc vô cùng khó khăn, nhưng mà cô và Mạc Thái Huy làm được rồi.

Không muốn để hắn chờ đợi lâu, Triệu Yên Yên mỉm cười trong niềm hạnh phúc: "Em đồng ý."

Mạc Thái Huy mừng hết cỡ, nhanh tay, đeo nhẫn cho Triệu Yên Yên, rồi khẽ hôn lên mu bàn tay cô, dịu dàng nói: "Anh yêu em, Yên Yên!"

Hai người trao cho nhau một nụ hôn nồng nàn và ấm áp...

Tối hôm đó, gia đình của Bội Châu Anh đến nhà cô chơi.

Đúng như lời hứa hẹn.

Đinh Thiên Uy nhìn thấy NaNa liền chạy ra đón, giống như một bạch mã hoàng tử đang đón chờ công chúa vậy.

Đinh Thiên Uy nắm tay NaNa vào trong, còn không quên hỏi hang: "Em đi đường có mệt không?"

Mặc dù mới ba tuổi, nhưng NaNa nói chuyện rất lưu loát, còn thông minh không kém con trai của Đinh Thiên Ân.

"Em đi xe, nên không mệt lắm!"

"Có nhớ anh không?"

"Một chút"

Nghe vậy, vẻ mặt Đinh Thiên Uy liền mặt ủ mày chau: "Chỉ nhớ anh một chút thôi sao? Còn anh nhớ em rất nhiều!"

"Anh thích em sao?"

Cô bé rất thẳng thắng hỏi.

"Tất nhiên, em biết điều đó mà sao còn hỏi anh."

"Vậy hôm trước đi học, em thấy có một bạn nữ đưa kẹo cho anh, trông anh rất vui vẻ nữa mà."

"À, là do bạn đó cứ năn nỉ, nên anh mới nhận thôi."

"Điều đó không quan trọng, điểm nhấn ở chỗ, anh vui vẻ khi được tặng kẹo, chứng tỏ, anh thích bạn kia."

"Anh không có, anh thích mỗi mình em thôi."

Lữ Thiết Nhan ghé sát tai chồng mình: "Anh có thấy giống như con bé đang ghen hay không?"

"Chính là như vậy."

"Nực cười." NaNa nhếch môi.

Đây là biểu hiện của một đứa trẻ ba tuổi đây ư?

Thật đáng kinh ngạc  mà.

Sau đó, Đinh Thiên Uy đã dụ ngọt được cô bé, thế là hai đứa lên phòng chơi.

"Mình thấy, chúng ta nên kết thông gia đi"l."

Bội Châu Anh nói.

"Nếu cậu muốn."

"Mình muốn chứ,  chưa gì đã thấy con trai cậu có dáng vẻ giống cậu rồi đó Thiên Ân." Diệp Phi vừa cười vừa nói.

"Giống tôi!"

"Đúng, là dáng vẻ sợ vợ."

Cả hai người đàn ông bất giác nhìn nhau rồi buộc miệng cười một cái, dường như họ thấu hiểu được tâm tư của nhau.

Quả nhiên là bạn, mãi mãi là bạn..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...