Nói xong, nàng như thể chịu uất ức tột cùng mà quay người chạy đi. Ta nhìn theo bóng nàng mà chỉ thấy thất vọng, càng nhiều hơn là đau lòng.
Cho đến hôm nay, trong mắt nàng, chẳng qua việc sáng lập nữ học cũng chỉ là một con cờ để tranh giành tiếng thơm với ta.
Chưa đầy hai ngày, nữ học của Thôi Thanh Thanh đã được thành lập. Ngoài Thôi Miễn và Vương Gia Nghi tất bật lo liệu, hao tốn khoản tiền khổng lồ, còn có rất nhiều thế gia công tử ở Thịnh Kinh đến chúc mừng, trong đó người tôn quý nhất vẫn là Triệu Dịch, hắn ta lập tức tặng cho nữ học của Thôi Thanh Thanh một lô bút lông sói và giấy Trừng Tâm Đường vô cùng quý giá.
Hắn ta thâm tình nhìn Thôi Thanh Thanh, nói: “Tiểu Thôi đại nhân lòng mang thiên hạ, sao bản vương có thể không góp một phần sức?”
Ở nhà, mẫu thân ta lại nổi trận lôi đình: “Trước kia ta chỉ xem Thanh Thanh là một đứa trẻ chưa hiểu chuyện. Nhưng con xem rốt cuộc nó đã làm gì? Mở một nữ học, cả ngày dạy cái gì mà ‘Nữ Đức’, ‘Nữ Giới’... Nó bị điên rồi à? Nữ nhi nhà ai sinh ra mà chẳng bị mấy ngọn núi lớn này đè ép? Sao còn hao phí sức lực vô ích để chuyên tâm học những thứ đó? Nó còn cố ý mời một ma ma lớn tuổi trong cung đến dạy, là sợ các nữ tử đó không học được cách làm vừa lòng, hầu hạ nam nhân ư? Miệng thì nói muốn vì nữ tử thiên hạ nhưng sau lưng lại làm những chuyện hạ tiện thế này!”
Anan
Ta biết chuyện này thật sự không đúng nhưng dù tay ta vươn dài đến mấy, ta cũng không thể vươn tới chỗ Thanh Thanh được. Ta chỉ có thể an ủi mẫu thân: “Nương ơi, mở nữ học không phải chuyện một sớm một chiều, chỉ cần chúng ta dốc lòng dạy dỗ, dạy thật tốt, rồi sẽ có ngày thành công.”
Mẫu thân ta tức đến hồ đồ, chỉ nói: “Đi nói với Từ tiên sinh, hôm nay cho mấy đứa học thêm giờ. Ta không tin mấy đứa học không hơn được com bé Thanh Thanh đó!”
Ta lắc đầu, chỉ xem đó là lời mẫu thân ta nói trong cơn tức giận.
May mắn thay, cuối cùng Trích Tinh Lâu cũng sắp hoàn thành, chỉ cần thiên tử chọn một ngày lành, hạ cây xà chính cuối cùng xuống là coi như chính thức hoàn tất.
Khâm Thiên Giám chọn ngày lành, buổi trưa hạ xà chính, vạn dân quỳ lạy chiêm ngưỡng dưới Trích Tinh Lâu, thiên tử và bách tính cùng vui mừng.
Cái gọi là xà chính chẳng qua là mang ý nghĩa cát tường, bản chất không có bất kỳ tác dụng bổ trợ nào cho việc xây dựng toàn bộ Trích Tinh Lâu, chỉ là làm màu, thiên tử chỉ cần nhẹ nhàng kéo sợi dây dài, hạ xà chính xuống mà thôi.
Cây xà chính được chọn là một cây cột lớn hai người ôm không xuể, nặng khoảng trăm cân, thực tế đã có người kéo, không cần thiên tử phải tốn sức.
Thiên tử hạ xà chính, ngẩng đầu tế trời, thần dân quỳ lạy hô vạn tuế. Cứ như vậy, cuối cùng Trích Tinh Lâu cũng hoàn thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-13.html.]
Lúc thiên tử ngự giá hồi cung, sợi dây cố định xà chính đột nhiên bị đứt, cây xà chính khổng lồ đổ nghiêng, cắm chéo vào một góc lầu trên, chực chờ rơi xuống.
Mặc dù xung quanh Trích Tinh Lâu có trọng binh canh gác nhưng cũng đã bị bách tính hiếu kỳ đến xem vây kín mít như nêm từ lâu.
Hiện trường lập tức vô cùng hỗn loạn, ta không kịp nghĩ gì khác mà chỉ kịp kéo một lá cờ dài bên cạnh rồi ném cho mẫu thân ta đang đứng đối diện.
Mẫu thân lập tức hiểu ý ta, một mặt sai người chỉ huy dân chúng sơ tán tránh hỗn loạn, một mặt lại sai người lên lầu để giữ vững cây xà chính. Một mặt khác lại kéo thêm vài lá cờ dài, mấy người cùng vây lại, nhanh chóng kéo thành một bức tường cờ dài.
Nếu có thể đỡ được cây xà chính đang ngã xuống thì tốt, nếu không chống được thì ít nhất cũng phải làm giảm bớt lực chấn động, tránh để nó rơi rằng vào người, khiến người ta gãy xương vỡ tim.
Bên tai là tiếng người kinh ngạc kêu la, cây xà chính rơi thẳng từ trên lầu xuống. Ngay phía dưới có một người đang đứng thẳng tắp, như thể bị dọa đến kinh hoàng, chỉ biết đứng bất động, đờ ra như một kẻ ngốc.
Ta vừa định mở miệng kêu Thôi Thanh Thanh tránh ra thì Triệu Dịch bên cạnh đã lo lắng xông lên, bất chấp tất cả ôm chặt Thôi Thanh Thanh, ngay lúc nguy cấp ấy, hắn ta vẫn còn kịp xoay nàng mấy vòng. Cũng may là cuối cùng đã tránh được.
Cây xà chính rơi xuống đập vào bức tường cờ, lực vừa lớn vừa mạnh, bàn tay ta kéo cờ không giữ vững được, bị kéo lảo đảo hai bước.
Lực bên ta yếu, cây xà chính lập tức lăn thẳng về phía này, trong lúc hoảng loạn, ta cảm thấy có người lao về phía mình, thực ra ta có thể tự mình chạy thoát nhưng hiện trường thực sự quá hỗn loạn, ta bị người ta xô đẩy qua lại, sau đó bị mắc kẹt cứng ngắt ở đây.
Ta chỉ thấy trước mắt tối sầm, được ôm vào một vòng tay rộng rãi. Ta nghe thấy người che chắn trên đầu ta phát ra một tiếng rên khẽ, lúc ngẩng đầu nhìn, không ngờ người đó lại là Triệu Thời Diễn.
Thái tử điện hạ bị thương hôn mê, thiên tử nổi trận lôi đình. Đại điển tế trời, ngày Trích Tinh Lâu hoàn thành lại xảy ra loạn lớn như vậy, há chẳng phải là trời phạt ư?
Toàn bộ thợ thủ công, lưu dân và lao dịch có liên quan đến việc xây dựng Trích Tinh Lâu đều bị quy trách nhiệm, bị tống vào đại lao Bộ Hình. Trên dưới Bộ Công và Bộ Lễ cũng bị liên đới nặng nề, bị khấu trừ nửa năm bổng lộc, mấy vị đường quan đều bị giam vào ngục.
--------------------------------------------------