Lúc người của Ngũ Thành Binh Mã Ty đi tuần tra, họ còn giúp Hạ tiểu ca và Xuân tẩu nhà bên sắp xếp bàn ghế gọn gàng ngăn nắp.
Ta nói với Triệu Thời Diễn: “Vẫn phải nhờ điện hạ ra tay, nay Ngũ Thành Binh Mã Ty làm việc thật sự rất quy củ.”
Triệu Thời Diễn bình thản nói: “Ở Thịnh Kinh, phần lớn bọn họ cha truyền con nối, phong cách hành sự xưa nay đều như vậy. Thế nên cách chức một loạt, điều đi một loạt rồi đề bạt một nhóm người thật sự chịu làm việc, tự nhiên cảnh hôm nay đã chẳng còn như trước.”
Ta lại lấy trà thay rượu, kính Triệu Thời Diễn thêm hai chén.
Xuân tẩu đi ngang qua, mang đến cho chúng ta một đĩa lạc rang. Trương đại nương lững thững đi tới, mang đến cho chúng ta hai chiếc bánh vừng. Trần đại gia ở Tây Thị nghe tin cũng vội vã chạy đến, mang cho chúng ta hai bát đậu phụ thối lớn.
Chẳng mấy chốc, trên bàn đã chất đầy ắp đồ ăn.
Triệu Thời Diễn khẽ cười: “Nhân duyên của tiểu Lô đại nhân ở nhân giân thật sự rất tốt.”
Ta cười ngây ngô, đẩy đồ ăn về phía Triệu Thời Diễn: “Đều là nhờ phúc của điện hạ.”
Triệu Thời Diễn cong môi, đùa với ta: “Đây có tính là tiểu Lô đại nhân nhận hối lộ không?”
Ta nghẹn lời, quan tốt nhà ai lại nhận hối lộ ngon lành như thế chứ?
Nhưng người hạ quan là ta đành giải thích: "Trước đây, trong những dân lưu tán đến Thịnh Kinh, có người muốn về quê, Bộ Hộ đã cấp bạc làm lộ phí. Người không có nhà thì được nhập hộ khẩu tại Kinh, hạ quan lại giúp tìm chút kế sinh nhai. Từng việc từng việc này đều qua tay Bộ Hộ, cộng thêm chuyện Ngũ Thành Binh Mã Ty trước đó, bọn họ cảm kích ơn huệ của hạ quan nên mới tặng chút đồ này. Hạ quan đã dặn đi dặn lại với bọn họ mấy bận rồi, nếu nhất định muốn tặng thì cứ lấy thứ bán không hết đem đến, không được làm lỡ việc kiếm tiền của mình. Hơn nữa, mỗi lần hạ quan đều sai người đi thanh toán tiền bạc cho họ. Lần này nếu không phải hạ quan đi cùng Điện hạ, hạ quan cũng không dám đến đây đâu. Bề ngoài là nhận hối lộ và hiếu kính của người khác, nhưng sau lưng lại phải tự mình móc sạch túi tiền."
Triệu Thời Diễn không kìm được bật cười thành tiếng, hắn bình luận: "Làm quan mà thành ra như ngươi thế này..."
Ta chống cằm chờ hắn nói.
Hắn nói: "Ấy là phúc khí của Đại Chu."
Ta thăm dò hỏi: "Điện hạ, người đang khen ngợi hạ quan sao?"
Triệu Thời Diễn nói: "Xem như vậy đi."
Ta gắp một đũa đậu phụ thối cho hắn, đặt vào bát hắn: "Điện hạ đồng hội đồng thuyền hạ quan chứ?"
Anan
Triệu Thời Diễn bất đắc dĩ lắc đầu cười, hắn ăn miếng đậu phụ thối kia, nói: "Được, đồng hội đồng thuyền."
Như vậy coi như đã thành người một nhà rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-17.html.]
Tiểu Lô đại nhân thật sự rất tài năng, bấu víu được vào dựa vững chắc như vậy, e con đường công danh sau này chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Gió cuốn mây tàn, ngay cả một hạt vừng trên bánh vừng ta cũng không nỡ bỏ phí, một bàn thức ăn bị ta quét sạch bách, sợ sẽ lãng phí một văn tiền.
Khi ta đứng dậy rời đi, một đám người vây quanh xô đến: "Lô đại nhân, đa tạ ân cứu mạng của Lô đại nhân, nếu không nhờ ngài sắp xếp chiếu cố ở Bộ Hình thì e rằng chúng ta đã sớm c.h.ế.t trong lao tù rồi."
"Lô đại nhân không chỉ giúp chúng ta tìm được chỗ buôn bán mưu sinh, còn cho nữ nhi út nhà ta vào nữ học của ngài học chữ, Lô đại nhân có đại ân với chúng ta."
"Tiểu Lô đại nhân..."
"Cái gì mà tiểu Lô đại nhân! Là Lô đại nhân! Hôm nay có là Thiên Vương lão tử đến, đây cũng là Lô đại nhân của chúng ta. Ai mà biết lão Lô đại nhân đó chứ? Ngay cả mặt cũng chưa từng thấy..."
"..."
Ta nhìn những bóng người tấp nập trước mắt, đột nhiên cảm thấy mắt mình hơi nhòe đi. Những chiếc đèn lồng đỏ treo trên các sạp hàng lay động nhè nhẹ, chiếu sáng rạng rỡ những gương mặt hân hoan của mọi người.
Ta nhìn Triệu Thời Diễn đứng một bên, gọi hắn: "Điện hạ, người nghe thấy không. Bọn họ gọi hạ quan là Lô đại nhân!"
Triệu Thời Diễn nhếch khóe môi: "Nghe thấy rồi."
Ta kích động vô cùng, kéo vạt áo hắn: "Không phải tiểu Lô đại nhân, là Lô đại nhân. Là Lô đại nhân đó."
Triệu Thời Diễn bất đắc dĩ lắc đầu, trong mắt lại hiện lên ý cười tán thưởng: "Nghe thấy rồi, Lô đại nhân, cả hai tai ta đều nghe thấy rồi."
Không phải tiểu Lô đại nhân, không phải nữ nhi của Lô Văn Phong, không phải là kẻ phụ thuộc của ai, không cần nương tựa bất kỳ ai. Là Lô đại nhân. Là Lô đại nhân đường đường chính chính.
Rồi sẽ có một ngày, ta sẽ khiến thiên hạ đều biết, Lô Chiêu Ninh ta chính là Lô đại nhân đường đường chính chính.
Gần cuối năm, Bộ Hộ phải bận rộn quyết toán cả năm, thẩm duyệt và phúc tra các khoản kết toán mà các tỉnh, châu, huyện trình lên. Ta ở nha môn Bộ ngày ngày bận tối mắt tối mũi, nhưng những chồng sổ sách trên án cũng chẳng thấy bớt đi là bao.
May mắn thay, trong danh sách thăng chức do Bộ Lại soạn thảo năm nay có tên ta, từ Chủ sự tòng lục phẩm được thăng lên Viên ngoại lang tòng ngũ phẩm. Ngoài ra, thiên tử còn ban thêm hai tháng bổng lộc để chúc mừng năm mới.
Như vậy, dù bận rộn nhưng rốt cuộc cũng có chút lợi lộc.
Thái tử đã đi tuần tra muối ở Giang Nam Đạo được hai tháng, thỉnh thoảng cũng truyền tin tức về. Chậm nhất là ba mươi Tết là người phải kịp trở về.
--------------------------------------------------