Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bước Lên Mây Xanh

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không đặc biệt.” Triệu Thời Diễn trầm giọng nói: “Ngày ba bữa, ngươi ăn giống ta là được.”

Hắn đã nói đến nước này, ta mà từ chối nữa thì quả là vô cùng không biết điều nên chỉ đành c.ắ.n răng đồng ý.

Quả nhiên Đông Cung đã sai người đúng giờ mang cơm đến ba bữa mỗi ngày, cứ như thể sợ ta bỏ lỡ một bữa ăn vậy.

Nhưng tay nghề của đầu bếp Đông Cung thật sự rất hợp khẩu vị của ta, thậm chí ta còn ăn thêm một bát cơm.

Thôi Thanh Thanh ghé lại gần ta nói chuyện, giọng điệu mang theo chút chua chát khó hiểu: “Vị kia bảo Đông Cung mang đến à?”

Ta hơi lúng túng, đành nói: “Chắc là nể mặt ngươi nên mới sai người mang đến.”

Lúc này tâm trạng của Thôi Thanh Thanh mới tốt hơn một chút, một lúc sau, nàng chăm chú nhìn vào mắt ta, nói: “Thật ra Thái tử cũng là người rất tốt, ngươi lại có duyên nợ từ trước với hắn, xem ra hai người rất xứng đôi.”

Ta không dám tiếp lời này.

“Đừng. Tuyệt đối đừng.” Ta lập tức ngăn Thôi Thanh Thanh nói tiếp, vận mệnh mà ta khó khăn lắm mới thoát khỏi, sao ta lại có thể vòng trở về?

Nửa đời bi t.h.ả.m của mẫu thân ta, sự lạnh nhạt xa cách của phụ thân ta, chẳng lẽ còn chưa đủ để ta cảnh tỉnh và suy ngẫm sao? Sao ta còn dám nghĩ đến mấy chuyện tình cảm vớ vẩn đó?

“Thái tử điện hạ là người tài ba lỗi lạc, ta chỉ là một tiểu quan lục phẩm, nào dám trèo cao. Cùng lắm là điện hạ thấy ta được việc, tiện thể đề bạt ta. Chứ làm sao có liên quan đến chuyện nam nữ được? Thanh Thanh, ngươi mới là Thái tử phi được sắc phong, đừng đùa giỡn với ta kiểu này.”

Ta nói hết một hơi, mới phát hiện ánh mắt Thôi Thanh Thanh đang xuyên qua vai ta, nhìn về phía sau lưng ta. Ta nhìn theo ánh mắt nàng, chỉ thấy Triệu Thời Diễn đang đứng cách ta ba bước, có lẽ những lời ta vừa nói đã lọt hết vào tai hắn không sót một chữ nào rồi.

Hắn nhíu chặt mày, ánh mắt sâu thẳm, nét mặt có vẻ tức giận. Chẳng lẽ vì suy nghĩ muốn thăng quan của ta vừa rồi quá thực dụng nên khiến hắn không vui?

“Điện hạ, hạ quan…” Ta cố gắng giải thích nhưng Triệu Thời Diễn lại không nghe, phất tay áo bỏ đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-9.html.]

Con trâu bò lục phẩm như ta ăn nói không lựa lời để rồi đắc tội Thái tử Điện hạ, người trực tiếp quản lý Bộ Hộ, e rằng những ngày sau này của ta không dễ sống rồi.

Ta quay đầu lại, nhìn thấy khóe miệng Thôi Thanh Thanh thoáng một nụ cười đắc ý sắp tan biến.

Quả nhiên mấy ngày sau đó, Đông Cung không sai người đưa cơm đến. Ban đầu khẩu vị vừa mới được chiều chuộng của ta vẫn chưa quen, hơi thèm. May mà ta là người có nghị lực, vẫn kìm được một cái miệng nên mới không lén lút sang Đông Cung đòi thực đơn của đầu bếp đó để học lén tay nghề. Sau đó, vì bận rộn ở Trích Tinh Lâu mấy ngày nên ta cũng dần gạt bỏ d.ụ.c vọng ăn uống ra khỏi đầu.

Những công việc vừa nhẹ nhàng vừa có thể bồi dưỡng tình cảm với mọi người, xây dựng tiếng tăm quan trường tốt đẹp, Thôi Thanh Thanh đều đã làm xong hết rồi. Ta chỉ đành phụ giúp làm những việc khuân vác, bốc dỡ. May mà hơn một năm nay, ta được mẫu thân kèm cặp luyện võ, thể trạng của ta cũng cường tráng lên rất nhiều, có thể gánh vác được những việc nặng nhọc.

Ban ngày ta bận rộn xuôi ngược, đến tối, ta cũng kéo những người dân tị nạn lại trò chuyện. Đa số họ là những người tha hương, lưu lạc đến Kinh thành vì hạn hán, trên đường đi chứng kiến rất nhiều điều. Ta bèn lấy giấy bút ra, ghi chép lại từng điều họ thấy nghe vào sổ sách. Thế nên thường chỉ kịp chạy về phủ trước giờ giới nghiêm.

Cả ngày mẫu thân ta cứ lải nhải bên tai ta: “Chiêu Ninh, a nương biết con đang vội vàng chứng minh bản thân nhưng có phải con cũng nên chú ý giữ gìn sức khỏe của mình không?”

Ta cười hì hì nhìn mẫu thân, nói: “A nương, nếu không xử lý công vụ thì bộ xương này của con sẽ đau nhức lắm.”

Sau này, mẫu thân ta cũng bận tối mắt tối mũi, gặp ta cũng chỉ có thể cười hì hì: “Xương của mẫu thân cũng đau nhức!”

Thấy công việc ở Trích Tinh Lâu dần đi đến hồi kết, cuối cùng ta cũng nhàn rỗi hơn đôi chút. Hôm nay nhận bổng lộc, ta hẹn trước với mẫu thân là buổi tối sẽ đi dạo chợ Đông Tây, ta còn lén chuẩn bị một món quà bất ngờ cho mẫu thân ta.

Anan

Khi tan tầm, ta đợi mãi ở phòng gác cửa nhưng không thấy mẫu thân đến. Lúc định đi tìm mẫu thân, lại thấy một tiểu quan của Bộ Công đi ra chào ta: “Lâm đại nhân nói vẫn còn chút việc phải làm, xin tiểu Lô đại nhân cứ về phủ trước, lát nữa ngài ấy sẽ tự về.”

Bởi vì hôm sau sẽ được nghỉ ngơi, mẫu thân ta muốn dồn sức làm thêm chút nữa cũng là chuyện bình thường. Ta hỏi tiểu quan kia: “Dạo này Bộ Binh đang bận gì vậy?”

Tiểu quan kia lập tức tuôn một tràng những lời than thở: “Chiến sự Tây Bắc căng thẳng, Bộ Binh hợp với Bộ Công cùng xây dựng công trình phòng thủ. Nhưng bên Bộ Công cứ thay đổi liên tục, không có một quy tắc nào, lại còn bắt Bộ chúng ta phải theo đó mà điều chỉnh đi điều chỉnh lại. Lâm đại nhân thương xót cấp dưới chúng ta nên bảo chúng ta cứ về nghỉ ngơi trước, còn bản thân ngài ấy vẫn phải tranh luận với mấy người quản lý bên Bộ Công một lần nữa.”

Ta biết một ít về chuyện này nhưng không toàn diện. Mấy ngày nay Thôi Thanh Thanh ít đến Trích Tinh Lâu, số lần Triệu Dịch đến cũng ít đi, ta nghĩ chắc họ đang cùng bận rộn chuyện này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bước Lên Mây Xanh
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...