Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bước Lên Mây Xanh

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Còn Giang Nam Trà Diêm đạo*, một nhiệm kỳ ba năm đã tham ô số tiền cực lớn, lên đến hàng vạn vạn lượng, mà một nửa trong số đó lại được gửi đến phủ đệ của Triệu Dịch.

*một khu vực hoặc đơn vị hành chính – giám sát trong thời phong kiến Trung Quốc, chuyên quản lý việc sản xuất, buôn bán và thu thuế về trà và muối

Thôi Thanh Thanh chưa bao giờ nghĩ rốt cuộc cuộc sống xa hoa lãng phí của nàng hiện giờ đã bóc lột đến tận xương tủy của bao nhiêu bách tính mới có được.

Nhiếp Chính Vương bị xét nhà.

Khi Thôi Thanh Thanh bị người ta lôi ra khỏi kim ốc của nàng, đầu tóc nàng rối bời, trông như điên loạn, lớn tiếng gào thét: "Ta là đích nữ Thanh Hà Thôi thị, phụ thân ta là Thôi Miễn, mẫu thân ta là độc nữ Vương thị. Ta còn là Thái tử phi do bệ hạ khâm định. Các ngươi không thể bắt ta."

Nàng nói nhiều như vậy nhưng trong những thân phận và gia thế đó của nàng chưa bao giờ có tên họ của chính nàng.

Nàng đã sớm quên mất, rốt cuộc chính nàng là ai.

Nàng bị đưa đến điều trang ở ngoại ô Kinh thành để khổ dịch. Khi đối mặt với Diệp Thất Nương đến chỉ dạy nàng ta nàng lại một lần nữa phát điên: "Ta sống trong nhung lụa, được nâng niu như ngọc quý, ngươi lại muốn ta ở trang viên kéo sợi dệt vải? Có phải là Lô Chiêu Ninh phái ngươi đến để cố ý tra tấn ta không?"

Diệp Thất Nương nhìn Thôi Thanh Thanh như nhìn một kẻ ngốc: "Ngươi có vấn đề gì vậy? Thế đạo này dựa vào bản lĩnh của mình để kiếm ăn, có gì sai ư? Đến trang viên này rồi thì mỗi bữa ăn đều phải tự mình kiếm lấy. Khi nào ngươi dệt xong những tấm vải này, khi đó mới có cơm ăn. Nếu ngươi không muốn dệt vải, muốn làm việc khác cũng được. Không biết thì ta cũng có thể dạy cho ngươi đến khi ngươi biết nhưng ngươi đừng hòng mơ tưởng lười biếng, ở đây không ai quan tâm ngươi từ đâu đến."

Thôi Thanh Thanh hoàn toàn không thể chấp nhận nổi, nàng đã được kiều dưỡng bấy nhiêu năm, làm sao chịu cúi đầu làm việc: "Ngươi bắt ta làm việc nặng ư? Vừa dơ vừa mệt, ta không làm. Cầm kỳ thi họa, cái gì ta cũng tinh thông... Chi bằng... Ngươi đưa ta đi làm kỹ nữ* đi, vào chốn Tần Lâu Sở quán hầu hạ nam nhân cũng được, ta không muốn làm những việc này, ta không muốn!"

*瘦马 (sấu mã) - chỉ những thiếu nữ được cha mẹ hoặc người giám hộ đem bán cho kỹ viện, nuôi dạy như “ngựa gầy” để sau này tiếp khách.

Diệp Thất Nương kinh ngạc đến ngây người, tức giận không thể kiềm chế: "Lô đại nhân, Lâm đại nhân và những người khác đã nỗ lực bao năm nay mới dần loại bỏ những chuyện dơ bẩn như ăn thịt uống m.á.u nữ nhân. Bọn họ đã liều mạng lâu như vậy mới có thể cho chúng ta sánh vai với đám nam tử kia, có thể bình đẳng tranh giành tương lai với họ. Ngươi có tay có chân, rõ ràng có thể tự mình kiếm cơm bằng bản lĩnh, vậy mà ngươi lại tự nguyện sa đọa, cam tâm làm món đồ chơi của nam nhân sao?"

Diệp Thất Nương tức đến mức tay run rẩy: "Ngươi có xứng đáng với Lô đại nhân, có xứng đáng với chúng ta không? Có xứng đáng với chính bản thân ngươi, một nữ tử giống như chúng ta không?"

Thôi Thanh Thanh c.h.ế.t sau ba ngày, nàng dùng một dải lụa trắng tự treo cổ mình. Nàng thà tìm cái c.h.ế.t cũng không muốn dựa vào bản lĩnh của mình, đường đường chính chính mà sống.

Thế nhưng cho đến lúc chết, nàng cũng không hiểu được.

Cả đời nàng thuận buồm xuôi gió, tất nhiên không biết rằng một nữ tử bình thường nếu muốn đứng được ở địa vị cao như nam tử thì phải tốn gấp mười, gấp trăm, thậm chí gấp ngàn lần công sức.

Điểm khởi đầu mà nam tử cho là chuyện thường tình lại chính là đích đến mà nữ tử chúng ta khao khát theo đuổi.

Nhưng dù cho có khó khăn đến mấy, từng nữ học đường này đến nữ học đường khác được thành lập, đời này sang đời khác nữ tử truyền thừa, thì thiên địa của nữ tử cuối cùng cũng sẽ trở nên rộng lớn.

Sau khi Triệu Thời Diễn kế vị, hắn dốc lòng trị quốc, trọng dụng hiền tài, trừ bỏ gian thần, mở nữ học, tổ chức khoa cử, thay đổi chế độ thuế má, cuối cùng đã tạo nên một Nguyên Ninh thịnh thế.

Vào lúc này, ta đề xuất được ra ngoài nhậm chức ở Thanh Phái.

Triệu Thời Diễn không hài lòng: "Ngươi muốn ra ngoài nhậm chức, không có nữ tướng, trẫm biết xoay sở triều đường này ra sao đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-24.html.]

Ta mỉm cười, đáp: "Có Kiều Nhược Mẫn, có Trương Văn Uyên, còn rất nhiều nữ quan bước ra từ nữ học. Họ đều rất tốt, Bệ hạ có thể tin tưởng họ."

Họ biết mình đã khó khăn vất vả nhường nào mới có thể có được ngày hôm nay bởi vì họ đều từng nhìn thấy bóng tối nên họ càng khao khát ánh sáng. Họ sẽ trở thành một luồng sáng chiếu rọi vô số nữ tử, sẽ trở thành những nền móng vững chắc cho thiên hạ thái bình.

Khi tạm biệt, các học trò của ta đều đến tiễn, ta chỉ dặn dò họ: "Tất cả hãy làm thật tốt, đừng khiến ta thất vọng. Vì bách tính Đại Chu này, vì lê dân thiên hạ này, đừng quên rằng, nữ tử cũng có thể gánh vác giang sơn xã tắc này, một mảnh trời cao đất rộng này."

Anan

Ta ngẩng đầu nhìn lên, mặt trời treo cao, trên tường thành có một bóng áo bào vàng rực thoáng qua. Là Triệu Thời Diễn đến tiễn ta từ xa.

Ta vẫy tay chào, lúc đi đến chỗ xe ngựa, đã có người chờ sẵn ta ở đó. Vẫn là tiểu thái giám năm đó đưa y phục mùa đông cho ta, giờ đây hắn ta đã là tổng quản rồi nhưng vẫn giữ vẻ cung kính như năm nào với ta: "Lô đại nhân, bệ hạ cho người mang đến."

Ta kinh ngạc: "Mới đầu xuân, sao Bệ hạ lại cho đưa y phục mùa đông đến?"

Tổng quản mỉm cười.

Ta cũng mỉm cười.

Triệu Thời Diễn hiểu rõ ta, trên cương vị Thanh Phái Tổng đốc này, nếu ta không hoàn thành những việc cần làm, xử lý những người cần xử lý thì ta tuyệt đối không được trở về Kinh.

Xe ngựa nhẹ nhàng lăn bánh, bên trong lớp áo mùa đông vẫn đặt một phong thư.

Ta mở phong thư, lật xem bên trong, người này đã thành thiên tử rồi mà sao lại càng ngày càng keo kiệt vậy, còn biết tính toán hơn cả ta, một người xuất thân từ Bộ Hộ.

Ngày xưa hắn còn biết lấy năm mươi lượng bạc từ tư khố Đông Cung cho ta, lần này thì nửa văn tiền cũng không cho.

Ta lắc đầu cười nhẹ, mở tờ giấy thư, đọc kỹ.

[Ta nguyện hóa thành gió lành, đưa nàng lên tận mây xanh.]

Ngón tay ta khẽ vuốt ve trên tờ giấy thư, ta nhìn ra cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Những người tụ tập dưới tường thành vẫn chưa hề rời đi. Xe ngựa đi xa, ta nhìn họ, thân ảnh dần dần nối thành một đường.

Ta chợt nhớ lại năm đó, khi ta muốn thành lập nữ học, tâm nguyện ban đầu của ta: [Chỉ mong nữ tử thiên hạ không cần sợ hãi lời lẽ thế nhân, mà lời lẽ thế nhân cũng không còn đáng sợ nữa.]

Gió lành mượn lực, rồi sẽ có một ngày họ đều có thể trở thành chim ưng sải cánh chín tầng trời, chứ không phải chim sẻ bị giam trong lồng.

Họ vốn chính là núi cao.

-Hết-

Nguyệt Quang Thính Nễ

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bước Lên Mây Xanh
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...