Nếu đã không thể tránh khỏi, ta chỉ có thể hành lễ: "Hạ quan bái kiến điện hạ."
Triệu Thời Diễn không tiếp lời, chỉ hỏi ta: "Vì sao ngươi trốn tránh ta?"
Ta cười gượng: "Làm sao hạ quan dám? Chỉ là công việc ở Bộ Hộ lặt vặt rườm rà, hạ quan lại gánh vác việc xây dựng Trích Tinh Lâu và công việc an ủi dân tị nạn ở hiện trường, thực sự là bận không xuể, không thể biến thân ra được."
Triệu Thời Diễn cười như không cười: "Tiểu Lô đại nhân nói vậy là ý nói ta phân bổ công việc ở Hộ Bộ không đều sao?"
Nhiếp Chính Vương là kẻ tâm trạng thất thường, ta biết điều đó nhưng cớ sao Thái tử điện hạ cũng thâm sâu khó lường đến vậy, khiến người khác khó lòng nắm bắt.
Ta thật sự rất bất đắc dĩ, bèn nói: “Hạ quan không có ý này. Chỉ là không biết, điện hạ tìm hạ quan có điều gì muốn phân phó?”
Triệu Thời Diễn nghe ta hỏi vậy thì nhất thời khựng lại, xem ra hắn thật sự chẳng có chuyện gì đứng đắn để tìm ta.
Anan
Trước đây khi ở Bộ Hộ, ta thường xuyên chạm mặt Triệu Thời Diễn, dần dà cũng trở nên quen thuộc. Chỉ là sau vụ lùm xùm ở Bộ Công, ta mới lấy cớ bận rộn công vụ, thường xuyên ra ngoài làm việc để tránh đụng mặt hắn.
Ta đã lẩn tránh đến mức này nhưng chỉ vì để gây sự chú ý của Thôi Thanh Thanh, để Thôi Thanh Thanh ghen tuông mà Triệu Thời Diễn lại “ôm cây đợi thỏ” chờ ta sao? Tác giả cũng thất đức quá rồi đấy.
Đúng lúc đó, Triệu Thời Diễn lên tiếng trước: “Bảng tổng kết của Bộ Hộ tháng này đã trình lên chưa?”
Ta giơ tay lau mồ hôi trên trán, may mà hắn hỏi về công việc, vậy thì ta có thể trả lời được.
Ta gật đầu, nói: “Sáng nay đã đặt lên bàn điện hạ rồi. Có lẽ hạ quan đặt ở chỗ không mấy nổi bật, lần sau hạ quan nhất định sẽ đặt ở nơi vừa tầm mắt của Điện hạ.”
Dường như Triệu Thời Diễn hơi tức giận, một lúc sau, hắn lại hỏi: “Việc xây dựng Trích Tinh Lâu thế nào rồi?”
Ta đáp rất rành mạch: “Hiện nay nhân lực đã đông đảo hơn, tiến độ cũng nhanh hơn. Theo kế hoạch ban đầu thì sẽ hoàn thành vào mùa thu này nhưng tháng sau đã có thể xong xuôi, sớm hơn hai tháng so với báo cáo ban đầu của Bộ Công ạ.”
Triệu Thời Diễn lại lòng vòng hỏi một đống công việc có liên quan hoặc không liên quan. Chỉ cần là việc qua tay ta, ta đều đối đáp trôi chảy.
Cuối cùng, Triệu Thời Diễn vô cùng đột ngột hỏi ta: “Đã dùng Ngọ thiện* chưa?”
*bữa trưa
Ta: “Hả?”
Câu hỏi của Triệu Thời Diễn giáng xuống khiến ta đơ cả người. Câu hỏi của hắn thật sự quá khó để đ.á.n.h giá, nhất thời ta cũng không chắc ta nên nói đã ăn rồi hay chưa ăn đây? Nhưng hắn đã không nhắc tới thì thôi, chứ một khi đã nhắc, ta lại cảm thấy bụng đói cồn cào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-8.html.]
Mấy ngày nay bận rộn chuyện dân tị nạn ở Trích Tinh Lâu, ta thường quên ăn uống đúng bữa, thành ra hình thành một thói quen không tốt lắm.
Triệu Thời Diễn thấy ta im lặng không đáp bèn nói: “Đông Cung ở ngay phía trước, dùng bữa cùng ta đi.”
Đây là câu khẳng định. Khi ta định từ chối, Triệu Thời Diễn đã nói: “Cấp trên mời thuộc hạ dùng bữa, tiểu Lô đại nhân cũng muốn cự tuyệt sao?”
Cấp quan cũng đã mang ra để ép ta rồi. Mặc dù chức quan của ta nhìn có vẻ ra gì nhưng thực chất là quá thấp, rõ ràng là ở Kinh thành này, vị quan nào cũng có thể đè lên ta. Điều này hiển nhiên là không cho phép ta từ chối, ta nhất định phải ăn bữa cơm này. Thế nên ta đành c.ắ.n răng trở về Đông Cung với Triệu Thời Diễn.
“Tay nghề đầu bếp của phòng bếp nhỏ Đông Cung cũng tạm được, chỉ là không biết có hợp khẩu vị tiểu Lô đại nhân không.” Triệu Thời Diễn ngồi đối diện ta, vừa nói vừa dùng ngón tay thon dài đẩy một đĩa gà nướng lá sen đến trước mặt ta.
Ta vùi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng đáp lời: “Hợp ạ, hợp lắm.”
Dù sao thì bữa cơm Đông Cung này cũng chỉ được ăn một lần, không thường xuyên ăn, nên hợp hay không cũng chẳng quan trọng.
Triệu Thời Diễn khẽ nhướng mày, lơ đễnh nói: “Vậy sau này ta sẽ sai phòng bếp làm thêm một phần nữa, mang đến công trường Trích Tinh Lâu cho ngươi.”
Đến rồi, hắn đến rồi, quả nhiên đây là một bữa Hồng Môn Yến.
Hắn muốn đích thân đưa cơm cho Thôi Thanh Thanh nhưng lại ngại ngùng, không ngờ lại muốn mượn tay ta để đưa. Mặt mũi mỏng như vậy, đáng đời hắn không tranh lại Triệu Dịch.
Nhưng những chuyện này đều không liên quan đến ta, họ đấu đá nội bộ là chuyện của họ, ta chỉ cần làm tốt chức trách của mình thôi.
Ta nhắc Triệu Thời Diễn: “Tiểu Thôi đại nhân thích đồ ngọt, không biết tay nghề làm đồ ngọt của đầu bếp Đông Cung thế nào? Nếu bình thường, điện hạ cứ mời một đầu bếp chuyên làm món này.”
Triệu Thời Diễn khẽ cau mày: “Tiểu Thôi đại nhân?”
Xưng hô này, có lẽ Triệu Thời Diễn chưa phản ứng kịp nên ta khéo léo hiểu ý của cấp trên mà nói: “Thôi Thanh Thanh.”
Sắc mặt Triệu Thời Diễn đột nhiên trầm xuống, ta vội vàng đặt bát đũa xuống, nói cho hắn tin tình báo mới nhất: “Hiện nay Thanh Thanh rất được lòng dân chúng. Nhưng điện hạ cứ yên tâm, nàng ở Trích Tinh Lâu chỉ làm những việc nhẹ nhàng như phát cháo, không hề để nàng chạm tay vào mấy việc bẩn thỉu, vất vả… Dù sao thân phận của nàng hiển hách như vậy, còn có chuyện xảy ra trước đó, thế nên không ai dám làm khó nàng.”
Triệu Thời Diễn lạnh lùng nói: “Ta không nói nàng ấy. Là đưa cho ngươi.”
Có lẽ hắn không muốn ta dễ dàng nhìn thấu tâm tư của mình nên mới có vẻ hờn dỗi như vậy. Nếu thật sự đưa cho ta, ta cũng không dám ăn đâu.
Ta nói: “Ta ăn uống không cầu kỳ gì, đối phó qua loa là được, không dám làm phiền điện hạ đặc biệt dặn dò đầu bếp làm thêm một phần nữa đâu.”
--------------------------------------------------