“Mẫu thân, người muốn hòa ly với phụ thân vì con sao?”
Mẫu thân ta thu lại vẻ gay gắt, cúi đầu dịu dàng nhìn ta: “Ông ta không phải là một phụ thân xứng chức, cũng không phải là một trượng phu xứng đáng. Mẫu thân hòa ly với ông ta bởi vì lỗi của ông ta, không phải do con. Chiêu Ninh, đây là quyết định của riêng mẫu thân, con không cần chịu bất kỳ xiềng xích nào vì điều đó.”
Ánh dương rọi xuống, cơ thể mẫu thân ta phát ra ánh hào quang, ta bỗng cảm thấy rất vui, cho dù bị người đời chỉ trỏ, đàm tiếu về việc mất đi trinh tiết.
Ta vẫn rất vui bởi vì đó hoàn toàn không phải lỗi của ta và ta cũng đã được nhìn thấy dáng vẻ thật sự của mẫu thân ta.
Mẫu thân ta nói ta và bà đều là nhân vật trong thoại bản, Vương Gia Nghi và Thôi Thanh Thanh là nữ chính trong sách, còn chúng ta là nhân vật phụ. Bởi vậy thiết lập nhân vật của chúng ta thường xuyên đổ vỡ, trước sau không đồng nhất, chỉ để phục vụ cho sự tồn tại của nhân vật chính.
Để làm nổi bật tình yêu mà các nàng nhận được, chúng ta cần phải theo đuổi những kẻ yêu các nàng để chứng tỏ các nàng là những người được săn đón.
Để làm nổi bật sự thiện lương trong tâm địa các nàng mà chúng ta cần phải độc ác, nham hiểm, đấu đá với các nàng như tỷ muội ruột.
Để làm nổi bật sự thông minh, nhạy bén của các nàng mà chúng ta cần phải ngu độn như heo, thô tục khó coi.
Chúng ta là nhân vật phụ trong cuộc đời của các nàng, chúng ta tồn tại trên đời này vì các nàng, chúng ta không có bản ngã, chỉ có thể thuận theo từng câu chữ, nét bút của người cầm bút.
Cho nên ta vốn sẽ trở thành Lương đệ của Thái tử vì chuyện rơi xuống nước lần này, sau đó vì Thái tử yêu sâu đậm Thôi Thanh Thanh mà ta đã nảy sinh ý đồ xấu để hãm hại nàng. Nhiếp Chính Vương cũng gây khó dễ cho ta khắp nơi, khiến Thái tử cũng chán ghét ta.
Ta bị đạp vào vũng bùn lầy vạn kiếp bất phục nhưng lại được Thôi Thanh Thanh lương thiện và rộng lượng tha thứ. Lúc ta hối hận thì đã muộn, cuối cũng đã tự sát mà chết. Còn Thái tử cả đời không cưới vợ, sau khi đăng cơ, hậu vị bỏ trống, chỉ vì Thôi Thanh Thanh.
Nhưng mẫu thân ta đã thức tỉnh trước ta một bước, ta và bà sẽ không đi theo lối mòn này nữa. Chúng ta sẽ trở thành nhân vật chính trong cuộc đời của mình. Chỉ có bản thân chúng ta mới có thể cứu rỗi chúng ta, chứ không phải tình yêu cao siêu của đám nam nhân đó.
Thôi Thanh Thanh vẫn đến thăm ta, nàng buồn rầu hối hận, chỉ trách bản thân năm xưa không ở bên cạnh ta nên mới khiến ta gặp phải tai họa lớn này.
Nàng ra mặt vì ta, đ.á.n.h cho những quý nữ thế gia kia một trận, vì gia thế của nàng, lại có Nhiếp Chính Vương và Thái tử chống lưng nên những người kia chỉ có thể như mọi khi, nhẫn nhục chịu đựng.
Những kẻ yêu nàng càng yêu sự nghĩa khí ngút trời của nàng, yêu vẻ ngoài phô trương rạng rỡ của nàng.
Thật ra ta không hối hận khi kết bạn với nàng. Trong những tháng ngày ta không được trân trọng, nàng thật sự đã sưởi ấm lòng ta.
Anan
Nhưng ta cũng biết nàng không phải Thôi Thanh Thanh thật sự, mọi cảm xúc của nàng đều được sinh ra vì nàng là nữ chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-4.html.]
Cũng như ta đã biết những ngày này, sự tự trách và hối lỗi của nàng đều được Triệu Dịch nhìn thấy, sau đó là một trận đau lòng, càng làm sâu sắc thêm tình yêu và sự sủng ái của hai người họ. Họ càng hiểu sâu hơn về nội tâm đối phương, họ càng trở thành sự cứu rỗi của nhau.
Thế nhưng kẻ thực sự cần được cứu rỗi lại là những nhân vật phụ vô tội như chúng ta, người bị hào quang của nhân vật chính làm tổn thương.
Thôi Thanh Thanh nắm tay ta, khẩn thiết nói: “Ninh Ninh, ta sẽ bảo vệ ngươi, bảo vệ nữ tử trong thiên hạ!”
“Ninh Ninh, ngươi có biết không, Triệu Dịch đã hứa với ta sẽ mở khoa cử cho nữ tử. Chắc chắn có một ngày ta sẽ làm nữ tướng, để nữ tử thiên hạ không còn phải chịu khổ!”
Thật tốt biết bao, con đường tiến thân mà nữ tử bao đời khổ cầu không được nhưng bởi vì Thôi Thanh Thanh thân là nữ chính, nhận được tình yêu của Nhiếp Chính Vương quyền cao chức trọng, là đã lập tức có thể dễ dàng đạt được.
Ta ngưỡng mộ nhưng sẽ không tự hành khổ mình.
Ai nói nữ tướng của Đại Chu này chỉ có thể là Thôi Thanh Thanh mà không thể là ta, Lô Chiêu Ninh?
Ta nói tin tức này cho mẫu thân ta, còn kể cho bà nghe về dự định của ta.
“Con muốn đi thi lấy công danh sao?” Mẫu thân ta nghiêm túc hỏi ta.
Ta gật đầu, vô cùng kiên quyết: “Cơ hội khó được, con nhất định phải nắm chắc, tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Bất luận kết quả thế nào, con đều phải cố gắng thử một lần.”
Vì chính mình.
Vì nữ tử thiên hạ.
Vì sự bất công trên thế gian này.
Ta không muốn tiếp tục nhìn thấy có nữ tử nào bị gán cho tội danh thất tiết vì lúc nguy cấp sinh tử nữa, thậm chí còn bị chính phụ thân ruột ép phải chết.
Nếu không có sự che chở của mẫu thân ta sau khi bà thức tỉnh, có lẽ ta đã thật sự c.h.ế.t dưới những lời đồn đại đó, trở thành một hồn ma vô danh, đến nay vẫn lang thang vô định trên thế gian này.
Mẫu thân ta mỉm cười, trong mắt đầy vẻ hài lòng và an ủi: “Cơ hội tốt như vậy, mẫu thân cũng sẽ không bỏ lỡ.”
Đồng tử ta bỗng nhiên giãn lớn, kinh ngạc thốt lên: “Nương, người cũng muốn tham gia sao?”
--------------------------------------------------