Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bước Lên Mây Xanh

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hai mươi tháng Chạp là ngày làm việc cuối cùng trước Tết, lúc ta bận xong việc ở Bộ nha thì đã là giờ Tý. Khi đẩy cửa bước ra, mặt đất đã phủ một lớp tuyết dày, ta rụt người lại, thật sự khá là lạnh.

Tiểu thái giám của Đông Cung bên cạnh đến đưa cho ta chiếc áo mùa đông: "Điện hạ nhà ta đã may y phục mùa đông cho các vị đại nhân trong Bộ, chiếc này là của Lô đại nhân. Vừa nãy thấy Lô đại nhân đang bận, nô tài không dám vào làm phiền."

Chất liệu của chiếc áo này vô cùng tốt, chỉ sờ thôi đã thấy ấm áp, xem ra lần này tư khố của Thái tử điện hạ Đông Cung đã chịu tổn thất lớn rồi.

Ta cười nhận lấy rồi mặc vào: "Trời lạnh thế này, làm phiền công công đã đợi."

Trong lòng ta áy náy, nghĩ rằng các quan viên khác đều sẽ dùng tiền bạc để đưa biếu nhưng ta thực sự rất nghèo, lúc này ngay cả một đồng tiền xu cũng không thể móc ra được.

Tiểu thái giám kia lại cười: "Lô đại nhân không cần khách khí, cả Kinh thành ai mà chẳng biết ngài là một thanh quan trung quân ái quốc, nô tài chỉ phụng mệnh chủ tử làm việc, đợi bao lâu cũng là phận sự."

Dứt lời, hắn ta vừa đưa cho ta một chiếc lò sưởi tay mạ vàng.

"Đêm đã khuya, tuyết rơi dày, Lô đại nhân cẩn thận bước chân, đi thong thả."

Ta cảm tạ hắn ta: "Đa tạ điện hạ nhà công công."

Anan

Thường ngày ta chỉ có bảy tám bộ thường phục bốn mùa, những ngày làm việc đều mặc quan phục, ta không có tâm tư so bì, tất nhiên cũng không câu nệ những chuyện này.

Chỉ là mặc chiếc áo mùa đông này vào thật sự ấm áp, dường như cái lạnh giá xung quanh chẳng thể đến gần được ta.

Lúc tay ta đút vào túi áo bên trong còn sờ thấy một vật cứng hình vuông. Là một phong thư.

Ta ngẩn người một lúc, sau đó cẩn thận mở ra. Bên trong rơi ra một đóa mai xanh, trên thư là nét chữ quen thuộc của Triệu Thời Diễn.

[Lô đại nhân, thư đến bình an.]

[Lần tuần tra muối này, nhìn thấy đóa mai xanh này, thực sự thấy mới lạ, đặc biệt gửi tặng Lô đại nhân một cành.]

Lật sang trang sau, là một tờ ngân phiếu năm mươi lượng, bằng khoảng nửa năm bổng lộc của ta.

Bên dưới là dòng chữ viết:

[Trời dần trở lạnh, biết Lô đại nhân đội sao đội trăng, vùi đầu vào công việc công, lấy bạc này mà bồi bổ, ăn chút gì đó ngon.]

[Chớ nói với đồng liêu khác, nếu không e là tư khố Đông Cung sẽ không còn.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-18.html.]

Ta mỉm cười. Ta vốn định đợi khi xuân sang sẽ mở thêm một nữ học nữa, đang lo lắng tiền bạc trong tay eo hẹp. Dù chỉ năm mươi lượng, không quá nhiều cũng không ít nhưng đủ chi tiêu cho nữ học hiện tại trong hai, ba tháng.

Triệu Thời Diễn hiểu rõvnếu cho quá nhiều, ta nhất định sẽ không chịu nhận bởi vậy hắn mới mượn cớ này để giải vây cho ta.

Ta nhìn tuyết trắng xóa, đột nhiên cảm thấy không lạnh nữa, sự lạnh lẽo đều đã bị ngăn cách bên ngoài.

Ta ngẩng đầu nhìn về hướng Giang Nam, nói: "Đa tạ người."

Tiếng bàn tính trong lòng ta vang lên lách cách, ta rút ra một lượng bạc từ năm mươi lượng để bồi bổ cho mình.

Trời đã lạnh rồi, nên ăn chút gì đó ngon thôi.

Khi về đến nhà, Trung thúc đang bưng một chậu than bạc từ kho ra, định nhóm lửa sưởi ấm cho chúng ta.

Ta nói với Trung thúc: "Trung thúc, than bạc trong kho cùng với than được bệ hạ ban thưởng vào dịp Tết, đều đem đi đổi thành bạc đi. Một nửa số bạc cất đi, nửa còn lại thì mua chút than thường về. Bên nữ học không thể để bọn họ bị lạnh, phòng của mẫu thân ta và mấy vị lão nhân gia cũng phải dùng than củi."

Trung thúc hậm hực nói: "Ôi chao Lô đại nhân của ta ơi, dù nhà chúng ta có thiếu tiền đến mấy cũng không đến mức không dùng nổi chút than bạc chứ. Người ngày ngày ăn dè hà tiện vì nữ học, làm gì có viên quan nào giống người như vậy."

Ta khuyên ông ấy: "Trung thúc, ta mở nữ học không phải là việc của một ngày, một tháng, hay một năm, mà là việc lâu dài cả đời, thậm chí là ngàn đời sau. Đương nhiên là phải liệu cơm gắp mắm, tính toán chi li, cứ tiết kiệm được bao nhiêu thì tiết kiệm thôi."

Trung thúc mắng ta: "Người cứ keo kiệt đi, ta không muốn nói chuyện với người nữa, ta đi nói với Đại tiểu thư nhà ta đây."

Đúng lúc ấy, mẫu thân ta vác thương bước vào, nhìn thấy than bạc trong tay Trung thúc thì nói: "Than bạc tốt thế này, mau đem đi đổi tiền đi, kẻo lát nữa lỡ tay đốt hết thì phí."

Trung thúc suýt nữa bị hai mẫu tử ta chọc tức đến đổ bệnh, ta và mẫu thân ta mỗi người một bên đỡ ông ấy ngồi xuống, dỗ dành ông ấy suốt nửa đêm.

Vào đêm giao thừa, ta và mẫu thân đốt pháo hoa trong sân, Trung thúc và những người khác vây quanh bên cạnh, vô cùng náo nhiệt.

Trên tường có người nằm rạp, mẫu thân ta thẳng tay dùng thương chọc y xuống. Huynh trưởng ta chạy tới chạy lui, bảo mẫu thân nhẹ tay một chút.

Mẫu thân đuổi theo sau, đ.á.n.h hắn ta một trận nên thân, đ.á.n.h xong rồi mới để hắn ta đến chính sảnh bẩm báo.

Huynh trưởng nói: "Tết trong phủ chỉ có ta và phụ thân nhìn nhau, thật sự quá lạnh lẽo."

Mẫu thân ta khó chịu nói: "Ngày Tết mà nhắc đến thứ xui xẻo đó làm gì?"

Huynh trưởng lại nói: "Phụ thân bệnh rồi, bệnh rất nặng, đại phu nói không biết có sống qua mùa xuân năm nay được không. Hiện giờ người cứ có chuyện hay không có chuyện đều nhìn chằm chằm vào bức họa của mẫu thân. Con nghĩ phụ thân đang nhớ mẫu thân đó. Mẫu thân, người về thăm phụ thân đi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bước Lên Mây Xanh
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...