Triệu Thời Diễn hỏi: "Làm thế nào để các phú thương Giang Nam chịu chi tiền, không phải ngàn vạn lượng bạc là có thể tùy tiện đóng được thuyền chiến."
Ta nói: "Vâng, cho nên cần phải mở lệnh cấm sông Trân, hơn nữa còn phải cho Giang Nam lợi ích. Ba năm đầu miễn thuế vụ chợ phiên, từ năm thứ tư đến năm thứ năm tăng lên năm phần mười so với ban đầu, sau đó mỗi năm tăng thêm một phần mười. Nếu Giang Nam biết tính toán, tất nhiên sẽ nguyện ý dùng bạc đóng chiến thuyền để mua lấy một sự an ổn, vạn sự vô ưu. Huống hồ, mặc dù thương nhân xem trọng lợi ích, nhưng trong lòng cũng có quốc gia. Việc có thể chia sẻ nỗi lo với quốc gia, có được tiếng thơm, hẳn họ cũng sẽ không từ chối."
Triệu Thời Diễn nói: "Nếu không cho họ lợi ích thì sao?"
Ta nói: "Điện hạ, người đời thường nói lấy của dân dùng cho dân, nhưng hạ quan lại nghĩ, dùng cho dân mới có thể lấy của dân. Thương nhân kinh doanh, chỉ cần không phải là tài sản bất chính thì không có đạo lý cướp đoạt trắng trợn, nếu không, về sau ai còn nguyện ý buôn bán nữa?"
Triệu Thời Diễn khẽ "ừm" một tiếng, dường như hơi kinh ngạc nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy sự hài lòng, hắn nói: "Tiểu Lô đại nhân đã có kế sách hay như vậy, sao vừa rồi lại không nói ra?"
Ta cẩn trọng nói: "Đây là quốc sách, hạ quan chỉ là viên quan nhỏ tòng ngũ phẩm, nếu hạ quan thật sự đưa ra thì sẽ có mấy người nghiêm túc lắng nghe, nghiêm túc suy tính? Tóm lại phải là một người có trọng lượng nói ra, mới có thể khiến các Bộ trong Nội các chịu dồn tâm trí lắng nghe."
Triệu Thời Diễn nói: "Kế sách như vậy không phải là sự ứng biến nhanh, không phải một hai ngày là có thể nghĩ ra."
Ta gật đầu, nói: "Hồi dân lưu vong vào Kinh thành tại Trích Tinh Lâu, đã có những ngư dân đến từ vùng Trân, lúc đó lệnh cấm sông Trân đã được mấy tháng, sinh kế của họ khó mà duy trì, tiền lương thuế má lại không giảm, nên họ đành phải xa quê hương, lưu vong tại Kinh thành. Lúc đó hạ quan mới biết nỗi khổ cực của họ, muốn giúp đỡ họ một chút. Chỉ là muốn bệ hạ hạ quyết tâm mở lệnh cấm sông Trân không phải là chuyện một sớm một chiều. Nếu không phải bị dồn vào đường cùng, e là bệ hạ sẽ không nhượng bộ."
Triệu Thời Diễn nói: "Kế sách hay như vậy có thể danh truyền ngàn đời, tiểu Lô đại nhân thật sự xem danh lợi như phù vân, nguyện ý nhường công lao này cho người khác sao?"
Ta nhìn Triệu Thời Diễn, nghiêm túc nói: "Hạ quan cho rằng, quân tử hành sự, xét hành vi chứ không xét ý đồ. Chỉ cần có thể mang lại lợi ích cho thiên hạ bách tính, thì bất kể người lưu danh sử sách là ai, đối với hạ quan mà nói, cũng không có gì khác biệt."
"Tiểu Lô đại nhân có thể nghĩ như vậy, quả thật là tiến bộ không ít." Triệu Thời Diễn lại nói: "Chỉ là mong muốn của tiểu Lô đại nhân là thăng quan, nếu từ bỏ cơ hội này thì không biết lại phải chờ bao lâu."
Ta nhìn Triệu Thời Diễn, mỉm cười rồi nói: "Trong họa có phúc, trong phúc có họa*. Hạ quan tin rằng không lâu nữa, hạ quan nhất định sẽ đạt được điều mình mong muốn."
*塞翁失马, 焉知非福 - Tái Ông thất mã, yên tri phi phúc; sự việc vốn khó lường, điều xui xẻo chưa chắc đã hoàn toàn xấu, biết đâu lại hóa thành may mắn
Triệu Thời Diễn trầm giọng nói: "Vậy việc này cứ giao cho ta, ta sẽ tìm người đi làm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-21.html.]
Ta đứng dậy, cúi người thật sâu trước Triệu Thời Diễn: "Hạ quan thay mặt bách tính vùng Trân tạ ơn điện hạ."
Không quá hai ngày, có triều thần trên triều đưa ra đề nghị mở lệnh cấm sông Trân, việc này vừa hợp ý thiên tử nên người đã hạ chỉ lập tức đốc thúc thi hành.
Bộ Hộ Thượng thư Lý Nguyên Khải nói chuyện phiếm với ta: "Lô Viên ngoại lang là người của Thái tử điện hạ đúng không?"
Ta dâng cho ông ấy một chén trà, nói: "Có thể cùng Thượng thư đại nhân phụng sự dưới trướng một chủ tử là phúc khí của hạ quan."
Lý Nguyên Khải nhìn chén trà trong tay, trầm mặc một lúc, uống cạn rồi nói: "Việc mở lệnh cấm sông Trân quan trọng, ngươi phải làm thật tốt."
Lời này nghĩa là hoàn toàn tin tưởng ta, muốn giao phó trọng trách cho ta.
Ông ấy hơi dừng lại rồi nói: "Ngoài ra, hiện tại có một chỗ khuyết của Lang trung ngũ phẩm, ngày khác, bổn quan sẽ báo Bộ Lại, để ngươi đảm nhiệm. Đừng để điện hạ và bổn quan thất vọng."
Ta tạ ơn Lý Nguyên Khải, lúc này trái tim treo lơ lửng mới an tâm đặt xuống, "đầu danh trạng" lần này dâng lên thật sự đáng giá.
Dù Thái tử điện hạ xem trọng ta nhưng có thêm vài chỗ dựa trong triều chung quy cũng không có gì xấu.
Sau đó mấy năm, ta tận tụy cẩn trọng trong công việc, kính trọng cấp trên, lo lắng cho dân chúng, làm không ít việc thực tế cho triều đình, mặc dù việc thăng chức không tính là quá nhanh nhưng cũng không chậm.
Nữ học tiếp tục mở thêm mấy chi nhánh, những nữ tử bước ra từ nữ học có thể kinh doanh, có thể bàn luận võ học, cũng có thể thi cử làm quan.
Còn Thôi Thanh Thanh lại vào thời điểm danh tiếng đang lên mà từ quan.
Vận quan trường của nàng luôn thuận lợi hơn ta, chỉ trong vòng năm năm đã ngồi đến vị trí Hữu Thị lang Bộ Công, đó là con đường bằng phẳng mà biết bao nữ tử cầu mà không được, thế nhưng nàng lại dễ dàng từ quan.
Anan
Bởi vì nàng đã xuất giá, gả cho Nhiếp Chính Vương Triệu Dịch.
--------------------------------------------------