Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bước Lên Mây Xanh

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thậm chí nàng còn lớn tiếng tuyên bố: "Ta sắp xuất giá rồi, còn làm nữ quan để làm gì? Về sau ta chính là vương phi, dựa vào Nhiếp Chính Vương, những việc ta có thể làm tuyệt đối không ít hơn khi làm nữ quan!"

Bởi thân phận Thái tử phi do thiên tử khâm định của nàng, sự việc này ầm ĩ rất lớn, rốt cuộc cũng làm mất mặt thiên tử. Cuối cùng lại tiếp tục nhờ Vương Gia Nghi mà sự tình mới được dập tắt.

Triệu Thời Diễn không nói gì nhiều về việc này, chỉ là thiên tử lo lắng, muốn bồi thường cho hắn nên nhắc đến chuyện đại tuyển Thái tử phi cho hắn nhưng lại bị hắn khéo léo từ chối.

Khắp các hang cùng ngõ hẻm đều không khỏi xì xầm bàn tán về một mối tình mà không thể có được.

Ta chỉ nhìn sắc mặt người khác mà hành sự, không trực tiếp nhắc đến chuyện này, ngược lại còn dẫn Triệu Thời Diễn đi dạo khắp Đông Tây thị, ăn thêm vài món ngon. Coi như là ta, một kẻ thuộc hạ, đang tìm cách lấy lòng và an ủi cấp trên của mình.

Còn ta và Thôi Thanh Thanh, cuối cùng hai chúng ta cũng đi theo hai con đường hoàn toàn khác biệt, tình nghĩa sâu đậm thuở thiếu thời, đến giờ phút này cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Nàng chỉ khẽ cười nhìn ta: "Lô Chiêu Ninh, ngươi hãy hiểu rõ vị trí Thái tử phi này là do chính ta không muốn. Về sau, nếu ngươi thật sự làm Thái tử phi thì cũng chỉ là nhặt đồ thừa của ta mà thôi."

Ta chỉ cảm thấy khó hiểu, nghiêm mặt nói: "Ta và điện hạ là tình nghĩa quân thần, không hề liên quan đến tình yêu nam nữ."

Thôi Thanh Thanh: "Lô Chiêu Ninh, ta không làm quan nữa, ngươi vừa lòng rồi chứ? Con đường sau này, Lô đại nhân phải cẩn thận dưới chân đấy."

Ta thật sự thất vọng vô cùng, nàng giống như một kẻ gỗ đá mãi nhưng không thể lay chuyển, mãi không thể đồng cảm. Ta hỏi nàng: "Trên triều, trong tứ phái, giữa tám phương, có biết bao nam tử nắm giữ chức vị cao, vì sao mắt ngươi chỉ có thể nhìn thấy mỗi ta? Thanh Thanh, nữ tử vốn có thể có một thế giới rộng lớn hơn, vì sao ngươi cứ nhất quyết chọn con đường chật hẹp như vậy?"

Nhưng ta biết ta sẽ không nhận được câu trả lời của nàng.

Thôi Thanh Thanh xuất giá, phong quang vô hạn.

Đầu tiên là Triệu Dịch bỏ tiền xây cho nàng một trạch viện mới, đình đài lầu gác, thủy tạ hành lang, tốn kém đến ba triệu lượng bạc, bằng cả một năm thuế của một châu.

Thôi Thanh Thanh làm tiểu kiều thê, Triệu Dịch cũng có đủ ba tháng không lên triều, cùng Thôi Thanh Thanh triền miên trong kim ốc. Nghe nói mục tiêu của họ là ba năm ôm hai, sinh cho hắn ta mười đứa tám đứa.

Sau này, trong vương phủ bắt đầu truyền ra những tin tức rời rạc, nói rằng Thôi Thanh Thanh chỉnh đốn hậu trạch, phàm là những tỳ nữ nào có dung mạo ưa nhìn một chút là nàng ta luôn tìm cách đuổi ra khỏi phủ hoặc hành hạ rồi bán đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/buoc-len-may-xanh/chuong-22.html.]

Mãi cho đến khi mẫu thân ta dẫn người đi niêm phong những du thuyền họa phỏng của các quan viên mua vui trên sông Biện Hà, mang về một tiểu cô nương.

Mẫu thân ta giận dữ đùng đùng: "Một tiểu cô nương mười mấy tuổi chỉ là làm việc theo bổn phận, trải giường cho Triệu Dịch nhưng bị Thôi Thanh Thanh nhìn thấy rồi nói nó là tiện nhân quyến rũ nam nhân của mình, sau đó bị bán vào thanh lâu. Có phải nó điên rồi không? Quên mất bản thân cũng là nữ nhân sao? Dùng loại thủ đoạn dơ bẩn này để hành hạ người khác, thật không ra gì."

Ta chỉ hỏi tiểu cô nương kia: "Nếu ngươi muốn về nhà, ta sẽ cho ngươi chút bạc. Nhưng nếu ngươi không muốn sống thế này cả đời, ta sẽ đưa ngươi đến nữ học, về sau ngươi dựa vào bản thân để tạo dựng một tiền đồ."

Kiều Nhược Mẫn lập tức quỳ xuống trước mặt ta: "Đại nhân, ta chỉ có một mẫu thân góa, ta muốn bảo vệ mẫu thân ta, không để bà ấy bị những nam nhân trong tộc bắt nạt. Đại nhân, ta nguyện ý đến nữ học, lúc rảnh rỗi ta cũng có thể làm tỳ nữ cho đại nhân. Đại nhân, ta nhất định sẽ không khiến người thất vọng, cũng tuyệt đối sẽ không khiến người phải chịu lỗ."

Ta đỡ nàng ấy đứng dậy, giúp đỡ theo lời nàng ấy.

Ngoài Thôi Thanh Thanh ra, còn có một cố nhân khiến ta cảm thấy bất ngờ, đó là Trương Văn Uyên.

Trương Văn Uyên cũng làm nữ quan, nhậm chức ở Bộ Hình, trở thành một nghiêm quan khiến cả nam nhân cũng phải e sợ.

Lúc nàng ta và ta gặp nhau trên đường cung, nàng ta chỉ nói: "Ngày đó, ta và Lan Y quỳ bên ngoài Thần Võ Môn, còn ngươi thì một thân quan phục, ung dung bước ra từ cánh cửa ấy. Lúc đó ta đã nghĩ sẽ có một ngày ta cũng có thể không cần quỳ gối, chỉ cần đứng thẳng là có thể đi lại trong cung cấm này."

Ta khô khan khen nàng ta, nói: "Trương đại nhân thật có cốt khí."

Trương Văn Uyên nói: "Ta vẫn còn chút tiền riêng, ta sẽ cho ngươi cả."

Ta ngây người: "Trương đại nhân, ngươi muốn làm gì?"

Trương Văn Uyên nói: "Không phải nữ học của ngươi vẫn luôn gây quỹ sao? Làm quan mấy năm nay, ta đã không còn kiên nhẫn với đám nam nhân ngày ngày tìm cách cản trở ta từ lâu, cứ tưởng bọn chúng tụm năm tụm ba nói lời đàm tiếu thì ta sẽ sợ ư? Thiên hạ này không nên chỉ có ngươi và ta mà nên có nhiều nữ tử có thể đứng thẳng, đi hết cả cuộc đời hơn nữa."

Anan

Bất kể Trương Văn Uyên xuất phát từ ý gì, ta vẫn nhận lấy bạc của nàng ta. Có lẽ nàng ta từng làm sai nhưng những gì nàng ta nói bây giờ lại rất đúng.

Nữ tử trong thiên hạ này đều nên đứng thẳng, đi hết cuộc đời này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bước Lên Mây Xanh
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...