Bà ta giờ đây đau đớn đến tột cùng trước cái c.h.ế.t của chị mình, thậm chí hối hận nhưng đã muộn màng, bà ta nói: “Hahahaha, không ngờ bấy lâu qua tất cả cũng chỉ là sự hiểu lầm, để bây giờ ta phải trả giá như thế này!”
Dứt lời, bà ta liền biến ra một thanh kiếm, đưa nó lên trời với ý định đ.â.m vào bản thân: “Giờ em sẽ xuống đó để đoàn tụ với chị!”
Lúc bà ta định tự sát thì ngay lập tức bị thẩm phán địa phủ ngăn cản, ông nói: “Cô không được chết, bởi vì cô chính là Nguyệt Lão tiếp theo, và chị cô đã nhường lại chức vị này cho cô rồi, thế nên cô không thể c.h.ế.t được đâu!”
Nghe vậy, nước mắt bà ta không ngừng tuôn rơi, run rẩy nói: “Gì? Tất cả những điều ông nói đều là thật sao? Chị tôi đã nhường lại chức vị Nguyệt Lão cho tôi rồi à!”
“Phải, những gì ta nói đều đúng, còn giờ ngươi sẽ trở thành Nguyệt Lão tiếp theo!”
Ả ngã quỵ trong sự bất lực, lên tiếng sau một lúc suy nghĩ, nhìn người cai quản địa ngục: “Không, tôi không muốn kế vị chức vị của chị ấy, thậm chí tôi muốn c.h.ế.t cùng chị ấy!”
“Hừ, số phận đã sắp đặt rồi, ngươi không thể thay đổi được đâu. Giờ hãy ngoan ngoãn thực hiện những gì mà chị ngươi đã giao cho ngươi!”
Dứt lời, ông ta biến cho cô một bộ y phục mới, sau đó đưa tay chạm vào đầu cô và nói: “Giờ ngươi sẽ quên hết những ký ức của bản thân, chỉ có thể phục vụ ta mà thôi! Mau đi làm việc của ngươi đi!”
Ả sau những lời nói đó đã như một con rối, lập tức đứng dậy rời đi. Tôi cùng Thần Sói thì thẫn thờ nhìn theo, nhưng hắn ta liền lên tiếng: “Này, bây giờ ở dưới địa ngục này không còn chuyện của các người nữa, hãy mau trở về nhân gian trước khi quá muộn. Hiện tại ngươi đã xuống đây hơn 2 ngày, chỉ còn một ngày nữa là xác của ngươi sẽ bị hủy hoại!”
Nghe vậy, Thần Sói lập tức nắm lấy tay tôi, đưa tôi quay trở lại trần gian. Chốc lát, chúng tôi đã xuất hiện tại chỗ thân xác của tôi, ở đó mẹ tôi không ngừng khóc lóc trong sự đau đớn, bà nói: “Không! Tại sao mọi chuyện lại như thế này? Tại sao con lại c.h.ế.t như vậy chứ?”
Tôi nhìn quanh, thấy rất nhiều người đeo khăn tang, còn mình thì nằm trong một chiếc quan tài, điều này khiến tôi sợ hãi tột độ. Cũng may chúng tôi về kịp, nếu không có lẽ tôi đã thật sự c.h.ế.t rồi.
Giờ đây, tôi nhìn Thần Sói và nói: “Ta đã cứu được linh hồn của ngài, nhưng liệu ngài có sống lại khi không còn thân xác không?”
Tài
Thần Sói đưa tay xoa đầu tôi, đáp: “Chuyện đó cậu không cần lo. Sau khi cậu quay trở lại thân xác, tôi chắc chắn sẽ tìm đến để cưới cậu làm vợ. Còn Thần Sói thì cho dù thân xác có tan biến cũng có thể hồi phục lại được thôi. Giờ hãy mau nhập vào xác mình, trước khi họ làm gì đó tưởng cậu chết!”
Tôi đồng ý theo lời Thần Sói, nhưng lập tức ôm chầm lấy anh, vì tôi cảm nhận được dường như sắp có điều gì đó xảy ra, có lẽ đây là lần cuối tôi gặp anh...
Thần Sói được tôi ôm vào lòng, mỉm cười hạnh phúc, nói: “Thôi, hãy mau vào thân xác mình nhanh lên!”
Tôi nghe lời, đi đến chỗ thân xác, nằm xuống để linh hồn nhập vào. Ngay lúc đó Thần Sói cũng tan biến.
Tôi cố gắng tỉnh lại, nhưng tất cả chỉ là bất lực, không thể cử động, mắt cũng không mở ra được. Tôi tự hỏi rốt cuộc điều này là do đâu.
Tiếng còi đám tang vang lên, nắp quan tài đóng kín, trước mắt tôi chỉ còn một màu đen tối. Lúc này, tôi nghe giọng ai đó: “Giờ lành đã đến, chúng ta hãy mau chôn cậu ấy thôi!”
Tôi nghe tiếng khóc thương của mẹ, tiếng bước chân khi có người khiêng, làm chiếc quan tài không ngừng rung lắc. Sợ hãi tột cùng, tôi cố gắng tỉnh dậy nhưng vẫn không thể.
“Không, giờ mình phải làm gì đây? Mình vừa thoát khỏi một cái chết, giờ lại sắp c.h.ế.t lần nữa vì bị chôn sống sao? Và tại sao mình vẫn chưa tỉnh được? Làm ơn, ông trời hãy giúp con tỉnh lại trước khi họ chôn sống con...”
Trước những lời cầu xin ấy, chẳng có điều gì đáp lại. Giờ đây tôi chỉ có thể cam chịu số phận. Trong khi đó, Thần Sói đang ở hang động bế quan thì cảm nhận được lời cầu cứu của tôi. Điều ấy khiến ngài sợ hãi nhận ra:
“Mình quên mất, cậu ấy chỉ còn lại hai hồn thôi, vì vậy chưa thể tỉnh lại. Chắc chắn cậu ấy đang bị chôn sống, hôm nay lại là ngày cuối trong tang lễ. Mình phải đến đó cứu cậu ấy ngay, trước khi mọi chuyện không hay xảy ra...”
Chiếc quan tài chốc lát cũng đã được đưa ra sau núi. Giờ tôi có thể nghe thấy tiếng của một người đàn ông già, chắc có lẽ là trưởng làng. Ông ta bảo: “Nào, hãy mau đào hố đi, chúng ta sẽ chôn quan tài này xuống!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chang-soi-tim-vo/chuong-4142.html.]
Người dân trong làng cũng đồng ý, ngay lập tức ba bốn cậu thanh niên bắt đầu đào hố với ý định chôn sống tôi. Trong khi nước mắt tôi đã chảy ra nhưng vẫn chưa thể cử động được, sau một lúc khoảng tầm nửa tiếng, chỗ đất khô đó cũng đã được đào sâu đến 1 mét.
Giờ đây, ba bốn người đàn ông cùng nhau khiêng quan tài đặt xuống dưới đó. Trong sự đau lòng, mẹ tôi không ngừng lên tiếng: “Con à, mẹ thật đau lòng khi nhìn con phải như thế này. Nếu như có phép màu khiến mẹ đ.á.n.h đổi mạng sống của mình để con có thể sống lại thì hay biết mấy… Và bây giờ mẹ đã mất tất cả rồi, mẹ cũng không còn muốn sống nữa đâu!”
Nhìn mẹ tôi đau đớn như vậy, một người hàng xóm lên tiếng: “Bà à, có lẽ đây chính là số phận của nó rồi, bà đừng quá đau lòng, thậm chí đừng nghĩ đến những chuyện dại dột. Nó trên trời nhìn xuống chắc chắn sẽ cảm thấy rất đau và hối hận khi thấy bà c.h.ế.t như vậy đó!”
Bà nghe những lời này thì im lặng, không biết nói gì thêm. Trong khi đó, chiếc quan tài cũng bắt đầu bị lấp lại, từng người một ném đất thả xuống để tưởng nhớ, sau đó dùng cuốc lấp đất.
Chốc lát, nơi đó đã được bao phủ bởi lớp đất cát dày đặc, rồi cũng bằng phẳng giống như một bãi đất. Sau đó, họ đặt bia mộ lên.
Lúc này, tôi ở trong quan tài cũng đã tỉnh lại. Tôi giờ có thể cử động được, cảm thấy xung quanh vô cùng chật hẹp, một màu đen tối bao phủ khắp nơi. Tôi vô cùng hoảng sợ đến tột cùng, dùng tay không ngừng đập vào chiếc quan tài với mong muốn thoát ra, nhưng tất cả cũng chỉ là tuyệt vọng:
“Không, con vẫn chưa c.h.ế.t mẹ ơi! Hãy mau mở quan tài này ra đi, con khó thở quá. Nếu cứ như vậy, trong vài phút nữa con sẽ c.h.ế.t thật đấy!”
Nhưng những tiếng gọi của tôi chỉ vang vọng trong quan tài, không thể khiến ai bên ngoài nghe được, bởi đất đã lấp quá sâu.
Lúc này, tôi không còn dùng tay mà dùng chân đạp vào nắp quan tài, cố gắng đẩy ra trong sự tuyệt vọng.
Trong khi đó, Thần Sói cũng đã đến nơi. Ngài không dùng hình dạng thật, mà biến thành một người đàn ông để cả làng không sợ. Khi đến nơi, ngài nói với mẹ tôi: “Này bác, hãy mau mở nắp quan tài ra đi, con của bác vẫn chưa chết, nó đang cầu cứu ở dưới đó kìa!”
Nghe vậy, tất cả mọi người bàn tán: “Gì chứ? Rốt cuộc người đàn ông này là ai mà lại nói như vậy?”
“Không lẽ anh ta là một thầy bói? Và mọi thứ có phải như anh ta nói hay không?”
Mẹ tôi trở nên vô cùng tức giận, vung tay tát thẳng vào mặt Thần Sói, nói: “Con trai tôi đã c.h.ế.t rồi, cậu đừng ở đây ăn nói bậy bạ, thậm chí còn muốn đào mộ con trai tôi lên làm gì? Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu dám x.úc p.hạ.m nó, tôi sẽ không tha cho cậu đâu! Và cậu là ai, tại sao lại đến đây?”
Thần Sói bối rối đáp: “Thật ra con chính là chồng của cậu ấy, bác không còn nhớ con sao? Cậu ấy vì muốn cứu con nên mới thành ra như vậy. Giờ cậu ấy đã tỉnh lại rồi, chúng ta hãy mau cứu trước khi quá muộn!”
Bà nghe đến đây lại càng tức giận, khi biết người đứng trước mặt chính là kẻ đã khiến con trai mình ra nông nỗi này. Nếu không vì hắn, cả nhà bà đâu đến mức này. Nhưng bà cũng không dám vạch trần, vì sợ hắn làm hại mọi người. Ngay lập tức, bà nói:
“Này cậu, đừng ăn nói hàm hồ. Cậu còn muốn nhìn con trai tôi một lần cuối à? Cậu chính là kẻ biến thái! Bây giờ cậu mau rời khỏi đây, bằng không cả làng sẽ đ.á.n.h cậu. Hãy để cho con tôi yên nghỉ, tôi không muốn thứ dơ bẩn như cậu nhìn thấy nó khi nó thành ra thế này…”
Bà vừa nói, Thần Sói lại tiếp tục giải thích: “Cô à, không phải con nói dối đâu. Thực ra con trai cô vẫn còn sống, nó đang cầu cứu kia kìa. Nếu bây giờ không cứu, nó sẽ c.h.ế.t mất. Con không phải muốn nhìn thấy nó, nên mới bịa chuyện như vậy đâu!”
Bà vẫn không tin con mình còn sống, mà khẳng định Thần Sói chỉ muốn nhìn lần cuối. Ngay lập tức, bà kích động dân làng: “Hắn chính là một tên biến thái. Con trai tôi đã c.h.ế.t rồi mà hắn vẫn không tha. Mọi người hãy mau tấn công hắn đi, đ.á.n.h và xua đuổi hắn rời khỏi nơi này, để hắn không động đến con trai tôi và để nó được yên nghỉ…”
Dân làng tin tưởng những gì mẹ tôi nói, liền lao tới với ý định đ.á.n.h Thần Sói. Giờ đây, những cây gậy không ngừng va vào người ngài, khiến ngài đau đớn. Ánh mắt ngài bắt đầu đỏ ngầu, cái đầu dần trở lại nguyên hình là một con sói, lông lá mọc tua tủa, thậm chí lộ ra cả răng nanh.
Ngài quay mặt nhìn đám người kia, khiến bọn họ sợ hãi la hét: “Đó… Đó là một con sói yêu! Nó đến đây để g.i.ế.c chúng ta, mau chạy đi!”
Lúc này, Thần Sói đưa tay tạo ra một nguồn sức mạnh khiến họ đứng yên, không thể nhúc nhích. Trong cơn tức giận, ngài nói: “Để ta cho các người biết, ai là kẻ đã bảo vệ thôn làng này suốt trăm năm qua? Ai đã giúp các người được sống bình yên?
Nếu không có ta, cái làng này chắc chắn đã không yên ổn. Các người cũng biết câu chuyện về những con quỷ sói đúng không? Chúng đều bị ta ngăn cản, thậm chí tiêu diệt, nên mới không làm hại ai trong làng này.
Vậy mà chính các người đã khiến chúng quay trở lại, khiến người thân duy nhất của ta phải căm hận ta. Cho dù ta bị các người phong ấn, ta vẫn không căm hận, nhưng các người ngày càng quá đáng. Có lẽ ta sẽ không cai quản nơi này nữa. Ta sẽ từ bỏ chức vị của mình, lúc đó các người muốn làm gì thì làm. Cái c.h.ế.t sẽ đến với tất cả, ngôi làng này sẽ trở thành nơi cư ngụ của Quỷ Sói và đó là điều các người muốn đúng không?”
--------------------------------------------------