Nghe vậy, tôi không kìm nổi cảm xúc, bật khóc: “Thật ra, ta không muốn rời xa chàng. Tất cả chỉ là ép buộc. Ta không biết phải làm gì nên mới chọn cách này… Nhưng ta không muốn chàng tan biến. Ta muốn ở bên chàng, dù phải xuống địa ngục. Xin đừng rời xa ta. Ta sẽ yêu chàng cho tới hơi thở cuối cùng, để chúng ta có thể đoàn tụ!”
Thần Sói mỉm cười hạnh phúc: “Nghe những lời này, ta có thể yên lòng. Ta sẽ cố chấp theo đuổi nàng đến cùng. Dù cuối cùng tan biến, ta cũng cam lòng.”
Chúng tôi ôm nhau thật chặt, như chẳng muốn rời. Nhưng đúng lúc ấy, mẹ tôi xuất hiện. Bà lao đến, hất tôi ra, cầm một hòn đá đập mạnh vào đầu Thần Sói, m.á.u chảy xuống. Giọng bà đầy giận dữ:
“Hãy tránh xa con trai tôi! Từ giờ, tôi không muốn cậu đến gần nó nữa. Nếu còn thấy cậu lảng vảng, tôi sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cậu, nghe rõ chưa?”
Tôi hoảng hốt ngăn mẹ: “Mẹ! Nếu con không ở bên, ngài ấy sẽ biến mất sau mười ngày. Lúc đó, con sẽ ân hận cả đời!”
Mẹ gằn giọng: “Nếu không có con, hắn ta biến mất thì càng tốt. Ta thật sự muốn hắn biến khỏi đây!”
Nói rồi, mẹ kéo tôi vào nhà, vừa đi vừa nói: “Hạo Vi đã đồng ý yêu con. Sau mười ngày nữa, hai đứa sẽ kết hôn. Mẹ không muốn con gặp tên người sói đó nữa. Mẹ sẽ cho người khóa tất cả cửa, để hắn không thể đột nhập. Và con đừng hòng trốn ra ngoài tìm hắn!”
Tôi lại bị mẹ kéo vào phòng một lần nữa, trong nỗi đau đớn của bản thân. Tôi có thể nhìn thấy sự bất lực của Thần Sói, như thể sắp bỏ cuộc vậy.
Giờ đây tôi ngồi trên chiếc ghế, trong khi mẹ ngồi đối diện, lên tiếng trách móc tôi:
“Này, từ giờ con phải biết rằng Hạo Vi sẽ là vợ của con, nghe rõ chưa? Cho đến khi con cưới nó, mẹ đã nói chuyện với nó rồi, nó đã đồng ý điều này.
Một lát nữa nó sẽ đến, chúng ta sẽ tiếp tục bàn về chuyện này...”
Nói rồi, mẹ tôi bước xuống bếp lấy một con dao, sau đó đưa lên cổ mình với ánh mắt tức giận, bảo:
“Nhìn kỹ đây con buộc phải nghe lời mẹ, không thì mẹ sẽ dùng con d.a.o này tự tử cho con xem...”
Tôi nghe mẹ nói vậy liền hoảng loạn, cố gắng thuyết phục:
“Đừng mẹ ơi, đừng làm chuyện dại dột như vậy. Con nhất định sẽ làm theo yêu cầu của mẹ. Con sẽ không từ chối bất cứ điều gì!”
Mẹ nghe lời hứa đó thì gật đầu, thở phào nhẹ nhõm, đặt con d.a.o xuống, nói:
“Đây là cơ hội cuối của con. Nếu con không làm theo ý mẹ, mẹ sẽ tự sát ngay bây giờ... Giờ thì đợi Hạo Vi đến đi.”
Tôi thật sự bối rối, không biết phải làm gì trong hoàn cảnh này. Sự ép buộc từ mẹ quá lớn, tôi chỉ biết khóc nức nở trong đau đớn. Chốc lát sau, tiếng chuông cửa vang lên. Mẹ nhìn tôi đang khóc rồi nói:
“Nè con mau lau đi những giọt nước mắt ấy, giờ chúng ta sẽ nói chuyện với Hạo Vi, về việc hai con sẽ yêu nhau, thậm chí đám cưới sẽ diễn ra trong 10 ngày nữa, khi cả hai gia đình đã đồng ý. Con bé cũng thích thầm con từ rất lâu rồi...”
Tôi gật đầu đồng ý mà không nói gì, trong khi mẹ ra ngoài mở cửa. Nhìn Hạo Vi ăn mặc sang trọng, xinh đẹp, mẹ cười đầy đắc ý nói:
“Quả thật là con dâu tương lai của mẹ, đẹp xuất sắc như thế này, khi con mẹ lấy về chắc chắn là phúc ba đời rồi! Giờ con hãy vào trong tâm sự với con trai bác đi...”
Hạo Vi cũng đồng ý và bước vào. Tôi nhìn cô ấy với vẻ chán ghét. Nhưng rồi một điều kỳ lạ khiến trái tim tôi đập nhanh không ngừng, chốc lát tôi cảm thấy cô ấy thật cuốn hút. Sự chán ghét dần tan biến, thay vào đó là cảm giác thích cô ấy.
Tôi lập tức đứng dậy, mời cô ngồi xuống ghế:
“Này, em hãy ngồi đây!”
Cô ấy nở nụ cười hạnh phúc trước sự chu đáo của tôi, rồi ngồi xuống nói:
“Cảm ơn anh đã quan tâm em như vậy. Hôm nay em đến đây để nói chuyện với anh về việc gia đình đã đồng ý cho chúng ta kết hôn. Anh biết không, em đã yêu thầm anh từ rất lâu rồi. Thật may mắn bây giờ em mới có cơ hội tỏ tình với anh!”
Tôi không hiểu vì sao lại ngại ngùng, không muốn trả lời, nhưng bất giác như bị điều khiển, đầu óc bỗng trở nên mờ mịt, như bị tẩy não và điều khiển, tôi lên tiếng:
“Sự thật là anh cũng thích em lâu rồi, chỉ là không dám nói thôi. Điều này cũng tốt, nếu chúng ta thật sự thích nhau, thì có thể tiến tới hôn nhân hạnh phúc...”
Cô ấy vui mừng ôm tôi vào lòng, nhếch môi cười như đã thắng một điều gì đó, nhưng tôi không nhìn thấy nụ cười ấy. Thần Sói bên cạnh chứng kiến tất cả, ngài vô cùng tức giận khi mất đi tình yêu của mình, thậm chí nghĩ rằng tôi đã phản bội, khi trước đó hứa ở bên cạnh ngài, giờ lại như bị ép buộc mà ân ái với Hạo Vi như một cặp tình nhân.
Nhưng rồi ngài lên tiếng, như nhận ra điều gì:
“Đây... đây chính là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chang-soi-tim-vo/chuong-4546.html.]
Suy nghĩ một lúc, ngài ấy cũng nhận ra rằng thứ khiến tôi trở nên khác lạ không gì khác chính là bùa yêu. Ngài ấy lên tiếng:
“Cậu ấy hiện tại đang trúng bùa yêu mất rồi, mình phải vào đó vạch trần ả ta. Nếu không, bùa yêu đó sẽ làm hại cậu ấy mất!”
Thế là Thần Sói bắt đầu bước vào trong nhà. Tôi nhìn chăm chăm ngài ấy, lòng trở nên bất an, không biết phải làm sao trong tình huống này. Chốc lát, mẹ tôi từ trong bếp bước ra, bà nhìn Thần Sói rồi nói:
“Này, tại sao cậu vẫn cứ như đĩa mãi vậy? Tại sao cậu cứ bám lấy con tôi không buông, trong khi con tôi đã có người mới rồi? Câu chuyện của quá khứ chỉ là truyền thuyết thôi, nên cậu đừng có ám con tôi nữa!”
Nói rồi, bà vung tay lên về phía Thần Sói, ánh mắt đầy giận dữ, trợn trừng răng đe:
“Còn giờ thì mau cút khỏi đây ngay!”
Thần Sói cảm thấy vô cùng ấm ức, cố gắng giải thích mà không tức giận:
“Này, con trai bác hiện tại đang bị trúng bùa yêu. Bác nên ngăn cản chuyện này lại đi, nếu không con trai bác sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy!”
Bà gầm gừ như một con quái vật rồi xô ngã ngài xuống đất, chốc lát nhìn quanh thấy một cây sắt, ngay lập tức bà dùng nó đ.á.n.h vào người Thần Sói trong cơn tức giận:
“Đây chính là kết cục mà cậu phải chịu, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi mà cậu vẫn không nghe. Tại sao cậu lại làm phiền gia đình tôi như vậy? Tại sao không biến khỏi cuộc đời chúng tôi đi!”
Thần Sói bị đ.á.n.h rất đau nhưng không chống cự, bật khóc nức nở nói:
“Những gì tôi nói đều là sự thật, không hề nói dối. Nếu bây giờ bác vẫn vì sự căm hận, vì những hiểu lầm, thậm chí con không giống bác, thì bác sẽ khiến con của mình phải trả giá rất đắt đấy!”
Tài
Bà mặc kệ lời Thần Sói nói, không ngừng đ.á.n.h ngài:
“Câm mồm đi! Đừng nói những lời xàm xí về con tôi nữa! Cút khỏi căn nhà này ngay! Tôi không muốn cậu làm ảnh hưởng đến chúng tôi!”
Dứt lời, bà lôi Thần Sói đi, không để ngài phản kháng, đẩy ngã xuống đất rồi nói:
“Nghe cho kỹ này, nếu cậu dám bước chân vào nhà tôi lần nữa, tôi sẽ cho cậu vào tù, thậm chí chặt gãy chân cậu. Đừng mơ mộng đến con trai tôi!”
Chốc lát, mẹ tôi đóng cửa lại, trong khi tôi bất lực, không thể làm gì. Một cảm giác lạ dâng lên trong lòng, ánh mắt mờ đi, đầu óc trống rỗng, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng không khóc nữa, chỉ thấy trái tim đập mạnh khi nhìn chăm chăm Hạo Vi.
Chốc lát sau, mẹ tôi bước đến bàn, ngồi xuống rồi nói với chúng tôi:
“Bác xin lỗi vì chuyện vừa nãy đã làm ảnh hưởng đến con Hạo Vi. Con có giận bác không?”
Hạo Vi mỉm cười niềm nở rồi đáp:
“Dạ không ạ. Bởi vì tất cả đều là số mệnh, con không trách gì cả. Tình yêu con dành cho anh ấy rất lớn, chỉ cần chúng con yêu nhau là được rồi. Cho dù có phong ba bão táp xảy ra, con cũng sẽ vượt qua, đồng hành bên anh ấy!”
Bà bật cười hạnh phúc:
“Được rồi con, con đúng là người hiểu chuyện. Chỉ cần thế là đủ rồi. Giờ bác đã dọn cơm xong, chúng ta cùng ăn nhé!”
Hạo Vi gật đầu, mẹ tôi cũng bưng cơm ra. Cả nhà quây quần ăn trong không khí ấm áp. Tôi không ngừng gắp thức ăn cho Hạo Vi, cô ấy cũng không quên mời tôi. Mẹ tôi nhìn cảnh ấy cười thầm:
“Hahaha, nhìn bọn nó thật xứng đôi vừa lứa. Nếu không có cái tên người sói đó cản trở, chắc mọi chuyện đã ổn hơn rồi. Mình phải tìm cách loại bỏ hắn. Dù mình có dùng bùa yêu thật, nhưng bùa yêu đó chắc chắn không làm hại được con của mình, chỉ là lời hắn bịa đặt thôi. Chỉ cần vài ngày nữa, chắc chắn con mình sẽ thuộc về Hạo Vi. Hạo Vi cũng rất yêu con mình, đã đồng ý rồi, dù chuyện gì xảy ra cũng không rời xa nó.”
Bà không ngừng nghĩ đến điều đó, vừa ăn cơm xong. Hạo Vi bắt đầu đi rửa chén, mẹ tôi nhìn chăm chăm cô rồi gật đầu:
“Ừ, đúng là con dâu mình chọn mà. Ăn cơm xong còn biết rửa chén, vừa xinh đẹp lại nết na, biết làm việc nhà. Tương lai chắc chắn nó sẽ chăm sóc mình được, quả thật mình có phước.”
Nói rồi, bà ngồi trên ghế bật tivi xem, định nói chuyện với Hạo Vi sau khi cô rửa chén xong.
Thần Sói trở nên lo lắng đến tột cùng, ngài không biết phải làm gì trong tình huống này, khi tôi đã bị bỏ bùa yêu rồi. Nếu không ngăn cản kịp thời, chắc chắn tôi sẽ phải chết...
Lúc này, ngài càng nghĩ càng thở dài trong mệt mỏi, rồi lập tức đưa ra một quyết định:
“Hazz... Tôi nghĩ chắc chắn cậu sẽ căm hận tôi, nhưng tôi biết ả đàn bà kia không phải người tốt lành gì. Tôi sẽ xem thử rốt cuộc ả là ai, tại sao lại có thể dùng bùa yêu đối với cậu như vậy!”
Thế là giờ đây Thần Sói đã đợi Hạo Vi trở về, nhưng lúc về cô ấy đã được tôi đưa đi, nên ngài không thể ra tay. Sau khi đưa Hạo Vi đến nơi an toàn, tôi cũng lái xe về nhà mình.
--------------------------------------------------