Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẢ CHO CÔNG TỬ ĂN CHƠI

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gậy giáng xuống lưng, ta vẫn bất động.

Mọi chuyện xưa cũ lần lượt hiện về.

Tỷ tỷ, phụ mẫu… tất cả chỉ là ta tự mình đắm chìm mà thôi.

M.á.u từ khóe môi rơi xuống, ta ngơ ngác nhìn phụ mẫu:

“Phụ mẫu, chịu đòn này xong, ơn sinh dưỡng của hai người… coi như ta trả hết.”

20

Trong giấc ngủ mơ màng, ta lờ mờ nghe thấy tiếng cãi vã.

Có vật gì đó bị ném xuống, vang lên những tiếng "bốp bốp", gà bay chó chạy loạn xạ.

Ta muốn mở mắt ra xem, nhưng mí mắt nặng trĩu, thế nào cũng không mở nổi.

Rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.

21

Khi tỉnh lại, ta nhìn thấy Cố Thời An.

Chàng tiều tụy đi rất nhiều, đang nằm gục bên giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt dán chặt vào ta, không biết đang nghĩ gì.

“Đại Lực, nàng tỉnh rồi.”

Giọng Cố Thời An nghẹn lại, mặt úp vào lòng bàn tay ta, thân người run rẩy không ngừng.

“Công tử… ta… không sao…”

Một lúc lâu sau, Cố Thời An mới ngẩng đầu lên.

Hốc mắt chàng đỏ đến dọa người, trong đáy mắt bừng bừng lửa giận.

“Đại Lực, nàng cứ yên tâm nghỉ ngơi, kẻ nào ức h.i.ế.p nàng, ta sẽ không tha cho một kẻ nào!”

22

Người hầu trong phủ kể lại với ta.

Hôm đó nha môn đến mời người ra làm chứng, người trong viện của Cố Thời An liền thấy có gì đó không ổn, hắn lập tức thúc ngựa phi ra khỏi thành.

Nhưng vì trang viên ở quá xa, cho dù Cố Thời An cưỡi ngựa như bay, lúc đến nơi thì ta đã chịu bốn mươi mấy trượng.

Cố Thời An đã vì ta mà ra làm chứng, nhưng vì lời nói trước đó của Cố phu nhân, huyện thái gia liền tin rằng Cố Thời An bị ta mê hoặc, phân biệt không rõ đúng sai, nên không xử tội Hồ Trân Châu.

Nhưng vì ta là một nữ tử yếu đuối, ông ta vẫn cho phép Cố Thời An đưa ta về.

Cố Thời An ở bên ta suốt ba ngày, đến khi thấy ta tỉnh lại, chàng liền bố trí mấy chục thị vệ ngoài viện, rồi hối hả rời phủ.

Nửa tháng sau, ta vẫn chưa gặp lại chàng.

Cố phu nhân có đến hai lần, nhưng đều bị thị vệ đuổi ra ngoài.

Nghe người hầu nói, Hồ Trân Châu đã được đưa vào Cố phủ, ở tại Tây viện do Cố phu nhân sắp xếp.

Nghe xong, ta cũng chẳng có phản ứng gì, tiếp tục an tâm dưỡng bệnh, chờ Cố Thời An trở về.

Hơn nửa tháng sau nữa, ta đã có thể xuống giường đi lại, tinh thần cũng khá hơn nhiều.

Người hầu nói Cố Thời An vẫn chưa về thành, nhưng đã sai người đưa đơn kiện lên nha môn, chuyện này chàng nhất định sẽ cho ta một lời giải thích.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-cong-tu-an-choi/12.html.]

Khóe mắt ta lại cay cay.

Trước đây, thế giới của ta chỉ có gia đình, ta luôn nghĩ rằng đã cùng chung huyết mạch thì tất phải nâng đỡ lẫn nhau, chẳng cần tính toán cho đi bao nhiêu.

Nhưng nay bị phụ mẫu và tỷ tỷ hại đến mức này, ta mới thấy mình đúng là một kẻ ngốc.

Vì chút tình cảm mơ hồ, không thể chạm vào, ta đã hết lần này đến lần khác chịu uất ức.

Ngược lại, chính Cố Thời An, người ta quen biết do duyên số trớ trêu, lại cho ta sự ấm áp chưa từng có.

23

Cố Thời An trở về rồi.

Chàng vội vã bước vào viện, trong mắt đầy tơ m.á.u, nhưng chẳng nghỉ ngơi lấy một khắc, lập tức ôm chặt ta vào lòng.

“Đại Lực, ta nhớ nàng lắm.”

Sáng sớm hôm sau, nha môn mở công đường xét xử lại.

Người đến vẫn là những người hôm trước, chỉ là lần này thêm Cố Thời An và Cố lão gia.

Chàng không nói hai lời, đưa cho huyện thái gia một xấp thư.

Huyện thái gia đọc một lúc, ánh mắt chợt tối lại, nhìn về phía Hồ Trân Châu.

Hồ Trân Châu không hiểu sao thân mình khẽ run.

Ngay cả Cố phu nhân cũng hơi khó hiểu, bà ta hạ giọng hỏi Hồ Trân Châu:

“Ngươi không có chuyện gì giấu ta chứ?”

Hồ Trân Châu càng thêm căng thẳng, cúi đầu xoắn chặt khăn tay.

Một lúc lâu sau, huyện thái gia gọi nha dịch tới, ra hiệu đưa thư cho Cố lão gia.

Cố lão gia nhận lấy, càng đọc sắc mặt càng khó coi, chưa hết thư đã tát cho Cố phu nhân một cái thật mạnh, hất bà ta ngã xuống đất.

“Đây chính là ‘cô nương tốt phẩm hạnh cao quý’ mà bà nói? Nó không chỉ bỏ trốn với nam nhân, còn tư tình trao đổi, bụng mang dạ chửa tới náo loạn Hàn Lâm Viện. Chính thê người ta đã viết thư tận tay, nhắc chúng ta phải mở to mắt, kẻo bị mù!”

Cố phu nhân ngã xuống đất, khóc nói bà ta không biết gì, tất cả đều bị con tiện nhân Hồ Trân Châu lừa.

Hồ Trân Châu thì nắm tay Cố phu nhân, không ngừng lắc đầu.

Huyện thái gia lúc này cũng đã hiểu ra phần nào, nhưng vì giữ thể diện nên không chịu thừa nhận mình đã xử sai vụ án.

Ông ta hắng giọng, nhìn sang Cố Thời An:

“Cho dù chuyện này nàng ta vô tội, nhưng tội danh ‘bất hiếu phụng dưỡng’ là thật. Hơn một năm nay, nàng ăn ngon mặc đẹp ở phủ ngươi, trắng trẻo mập mạp, còn phụ mẫu nàng ở nhà già yếu không nơi nương tựa, đó là sự thật.”

Cố Thời An gật đầu:

“Đúng là sự thật.”

Phụ mẫu ta lập tức thở phào, vội nói:

“Đúng, đúng, chuyện tỷ tỷ nó chúng ta cũng bị lừa thôi, nhưng nó không nuôi chúng ta là sự thật.”

Cố Thời An cười, lại đưa cho huyện thái gia một xấp tín vật.

Huyện thái gia xem xong, sắc mặt lại đổi.

“Luật pháp triều ta, đúng là có tội danh ‘bất hiếu phụng dưỡng’. Nhưng nếu các người vốn chẳng phải phụ mẫu của nàng, tội danh này làm sao thành lập?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẢ CHO CÔNG TỬ ĂN CHƠI
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...