Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẢ CHO CÔNG TỬ ĂN CHƠI

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

15

Ta khuyên tỷ tỷ rời khỏi phủ.

“Cố gia làm ăn nhiều lắm, tỷ tỷ biết chữ, có thể đến cửa hiệu làm sổ sách. Ta đã hỏi công tử, mỗi tháng hai lượng bạc, tỷ tỷ sống sẽ rất thoải mái.”

Lời vừa dứt, cái chén trong tay tỷ tỷ rơi xuống vỡ tan.

Tỷ tỷ ngẩng phắt đầu:

“Đại Lực, muội bảo ta đi làm sổ sách? Muội không biết ta là số mệnh tiểu thư cành vàng lá ngọc sao? Muội đã ở phủ làm phu nhân, sao ta có thể đi làm những việc thô kệch, lộ mặt ngoài phố như thế! Ta không đi!”

Ta có chút bất lực:

“Tỷ, đây là ý của công tử.”

“Nếu là ý của công tử, sao lại để muội nói? Người đính hôn với ngài ấy là ta. Dù ngài ấy không cần ta nữa, cũng phải tự mình nói rõ với ta chứ?”

Tỷ tỷ từng bước ép sát, ánh mắt xa lạ khiến lòng ta lạnh đi.

Bỗng nhiên ta cảm thấy như không nhận ra người nữ nhân trước mặt nữa.

“Công tử nói nói, tỷ đã bỏ đi thì hôn ước coi như hết. Ngài ấy chỉ mong tỷ sớm rời khỏi đây, đừng ảnh hưởng đến cuộc sống của bọn muội.”

Tỷ tỷ bật cười giận dữ, chống tay vào hông, đôi môi đỏ mấp máy:

“Ảnh hưởng cuộc sống của các người? Hồ Đại Lực, muội đang nói đùa gì thế?”

“Hôn ước là do phụ mẫu định, mai mối se duyên, có phải muốn hủy là hủy đâu?”

Giọng tỷ tỷ bỗng cao vút:

“Đúng là ta đã rời đi, nhưng ta một là chưa lấy chồng, hai là chưa từ hôn. Chính muội mới là kẻ không biết xấu hổ, thừa cơ chen chân vào phủ thay ta gả đến đây, là muội cướp đồ của ta! Khi đó ta quá ngu ngốc, tin lời dối trá của Phó Ninh, giờ ta mới hiểu ra.”

“Chính muội và Phó Ninh đã bàn bạc, một kẻ nhòm ngó bạc của ta, một kẻ nhòm ngó hôn sự của ta. Các người cấu kết lừa gạt ta!”

Tỷ tỷ càng nói càng kích động, nước mắt lã chã rơi.

“Hồ Đại Lực, đi! Theo ta đến gặp công tử, muội có dám nói cho ngài ấy biết chính muội đã gọi Phó Ninh đến đưa ta đi không? Ta muốn cho công tử thấy, muội là người lòng lang dạ sói như thế nào!”

Không để ta kịp phản ứng, tỷ tỷ đã kéo ta ra ngoài sân.

Trùng hợp thay, vừa bước qua bậc cửa thì Cố Thời An phe phẩy quạt đi vào.

Tỷ tỷ lập tức sững lại, ngay giây sau liền “phịch” một tiếng quỳ xuống, khóc như đoá hoa yếu ớt bị mưa đánh rơi.

“Cố thiếu gia, xin ngài làm chủ cho Châu Nhi! Khi đó không phải Châu Nhi muốn rời xa ngài, là Đại Lực! Nàng và Phó Ninh bày mưu, cố ý lừa gạt ta. Ta tuổi còn nhỏ, không nhìn ra tâm tư hiểm độc của nàng, mới trúng kế!”

“Ngài không biết đâu, tuy chúng ta là tỷ muội ruột, nhưng nàng từ nhỏ đã theo phụ thân làm sơn tặc, quen thói giả ngu lừa người! Còn ta thì chưa bao giờ làm sơn tặc, luôn học ở thư viện. Nếu ngài không tin, có thể sai người về trấn hỏi phu tử, tất cả ở thư viện đều có thể làm chứng cho ta!”

Lời của tỷ tỷ như lưỡi d.a.o sắc đ.â.m thẳng vào tim ta.

Trước khi gặp Cố Thời An, thế giới của ta chỉ có phụ mẫu và tỷ tỷ.

Ta nghĩ, bản thân đã lún sâu trong bùn lầy thì cũng phải để tỷ tỷ sống tốt.

Các cô nương ở thư viện đều là con nhà giàu, cứ vài bữa lại thay y phục mới.

Tỷ tỷ kiêu ngạo, ôm tấm áo vải thô trên người mà khóc với ta:

“Đại Lực, sao nhà ta lại nghèo thế này!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-cong-tu-an-choi/9.html.]

Ta xót ruột, trời tuyết rơi vẫn chạy vào núi chặn đường cướp của.

Người qua lại ít, ta ngồi chờ trong hang, một ngày không được thì hai ngày.

Tay lạnh sưng đỏ, may mà có vị phú hộ đi ngang thấy ta đáng thương, cho ta một thỏi bạc.

Ta vẫn nhớ rõ, ông nói:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Cô bé, lạnh cóng rồi phải không? Mau cầm bạc đi mua khoai nướng cho ấm, rồi sắm thêm cái áo bông. Y phục rách thế kia, phụ mẫu thấy sẽ xót lắm.”

Phú hộ đi rồi, ta ôm bạc, trốn vào hang khóc một trận, sau đó đứng dậy đi hai dặm đường vào trấn mua cho tỷ tỷ một chiếc áo mới đẹp.

Tỷ tỷ mặc áo, tung tăng như bướm hỏi phụ mẫu có đẹp không. Phụ thân cười khen đẹp, bảo tỷ tỷ như tiên nữ.

Vì thế, hôm ấy phụ thân hiếm hoi cho ta nguyên một đĩa thức ăn.

Lúc ăn, lòng ta tràn đầy thỏa mãn.

Tỷ tỷ vui, phụ mẫu sẽ đối xử tốt với ta, ta sẽ có cơm ăn.

Sau này ta vẫn sẽ đối tốt với tỷ tỷ, dù họ không nhận ra vết tê cóng trên tay ta.

Ta nghĩ, có lẽ tỷ tỷ quá mừng nên mới không chú ý.

Còn phụ mẫu bận rộn, không để ý cũng là chuyện bình thường.

Nhưng đến khoảnh khắc này, nhìn tỷ tỷ quỳ dưới đất, dùng những lời mà tỷ tỷ cho là khó nghe nhất để công kích ta…

Ta bỗng không hiểu nổi.

Những năm qua, tỷ tỷ thật sự không nhìn thấy ta tốt với tỷ tỷ, hay là… chưa từng để tâm?

16

“Làm chứng? Làm chứng cái gì?”

“Làm chứng rằng ngươi sớm đã vụng trộm tư tình với tên thư sinh đó?”

“Vì giấc mộng làm chính thê nhà quan của chính mình, mà lừa bạc nhà ta đem cho tên thư sinh kia làm lộ phí đi thi?”

“Hồ Trân Châu, mấy chục lượng bạc đó ta không để tâm, nhưng ngươi không thể vừa yên tâm thoải mái ăn bánh bao thấm m.á.u của muội muội mình, dựa vào việc nàng bán mình để đổi lấy cuộc sống yên ổn tạm bợ, vừa còn trơ trẽn lấy nàng làm bậc thang, mưu tính giẫm lên nàng mà leo cao hơn nữa!”

Cố Thời An phe phẩy quạt, giọng đè rất thấp, eo chợt hạ xuống, lập tức kéo gần khoảng cách với tỷ tỷ ta.

“Nàng vì ngươi hy sinh bản thân một lần còn chưa đủ, ngươi định lần này tự tay đưa nàng vào chỗ c.h.ế.t sao?”

“Bao nhiêu năm ngươi đọc sách thánh hiền, đều bị ngươi nuốt hết vào bụng chó rồi à?”

Khuôn mặt tuấn mỹ ấy lúc này tràn đầy sát khí, ánh mắt hung tợn như dã thú muốn xé người.

Tỷ tỷ ta bị hắn bất ngờ áp sát, sợ đến toàn thân run rẩy, khuỷu tay chống đất mềm nhũn, cả người rạp xuống, giọng run không thành câu:

“Ta… ta không có… ta nói đều là thật…”

Cố Thời An lạnh lùng cười:

“Hồ Trân Châu, người sáng thì không nói lời vô ích. Giờ ngươi cút, Cố gia còn có thể cho ngươi con đường sống. Nếu còn tiếp tục dây dưa với Hồ Đại Lực—”

Cố Thời An bỗng bóp chặt cổ tỷ tỷ ta, giọng âm trầm:

“Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng c.h.ế.t.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẢ CHO CÔNG TỬ ĂN CHƠI
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...