Lý Lận Thần ngồi trở lại mép giường. “Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì tôi biết Minh Thành Hữu sẽ chết.”
Phó Nhiễm phân vân. “Làm sao anh biết được?”
Khi đó, Minh Thành Hữu giấu tin tức này rất tốt, ngay cả cô cũng chẳng hay biết.
Lý Lận Thần hơi giật mình, thần sắc có vẻ né tránh, sau đó lơ đễnh trả lời. “Bởi vì tôi còn quan tâm hắn hơn cô, biết được hắn không khỏe lại thêm lời đồn thổi bên ngoài, thật không khoa trương, tôi đã vui vẻ một ngày một đêm không thể ngủ được.”
Phó Nhiễm cắn chặt hàm răng, cảm giác được sự tức giận truyền qua từng kẽ răng, cô biết lúc này chửi rủa cũng vô ích, biện pháp tốt nhất bây giờ chính là trì hoãn thời gian.
Lý Lận Thần như chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong hốc mắt lại lộ ra sự hung ác, lắc lắc bả vai Phó Nhiễm lớn tiếng hỏi. “Cô nói cho tôi biết, hắn có nên c.h.ế.t hay không, có hay không?”
Bởi vì động tác của hắn mà Phó Nhiễm như muốn nôn, Lý Lận Thần giống như phát điên, Phó Nhiễm thật sợ mình sẽ c.h.ế.t trong tay hắn trước khi đợi được Minh Thành Hữu.
Cô cố gắng không chọc giận hắn, nhẹ nhàng khuyên nhủ. “Lý Lận Thần, anh làm như vậy cũng không tốt cho bản thân, sự việc kia thật sự là ngoài ý muốn, anh có trút giận lên tôi cũng không thể trở về ngày đó, chúng ta bình tĩnh một chút rồi nói chuyện có được không?”
“Được, cô nói xem còn có biện pháp gì đây?”
Phó Nhiễm không thể vội vàng, dù lời nói không thể liền mạch nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Đây không phải là biện pháp duy nhất.”
Lý Lận Thần đứng dậy, chiếc chân cà thọt đi tới đi lui, Cung Nguyện bước đến ngồi cạnh Phó Nhiễm.
Lý Lận Thần tựa như đang suy tư, Phó Nhiễm nghĩ rằng còn có cơ hội, không nghĩ tới hắn đã bước đến bên mình. “Trong mắt tôi, đây chính là giải pháp tốt nhất.”
Hắn nói xong, cúi xuống nhìn Phó Nhiễm, cô nhìn thấy nét tinh anh cùng sự phức tạp vô cùng trong đáy mắt hắn. Cung Nguyện lo lắng co bả vai lại, toàn thân phát run. Khóe miệng Lý Lận Thần hiện lên nụ cười quái dị, hắn nâng người lên, xoay người bước đến phòng tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-672.html.]
Phó Nhiễm buông lỏng, nghiêng đầu đã thấy Cung Nguyện bị hù dọa đến mức thần sắc tái nhợt.
“Cô cởi dây giúp tôi, xe của tôi đang ở dưới lầu, chúng ta nhanh đi thôi.”
Cung Nguyện vội lắc đầu. “Tôi sẽ không đi.”
Phó Nhiễm nghe được tiếng nước chảy từ trong phòng tắm truyền đến, một lần nữa trong lòng nổi lên lo lắng. “Cô không thấy hắn không bình thường sao? Cô cứ tiếp tục ở đây sẽ bị hắn đánh chết. Năm đó cô đã thật sự rời đi cũng không nên quay lại, cô yêu con người của Lý Lận Thần bây giờ sao?”
Vẻ mặt Cung Nguyện lộ ra vẻ do dự.
Phó Nhiễm thấy trên tủ đầu giường có điện thoại. “Cô mau giúp tôi gọi điện thoại.”
Hai tay Phó Nhiễm ra sức giãy dụa, nhưng bị sợi dây thừng trói quá chặt, càng cố dùng sức càng bị siết chặt vào da thịt. Cô đau đớn, mồ hôi chảy ròng ròng, Cung Nguyện thu hồi ánh mắt từ chiếc điện thoại. “Không được, tôi biết cô sẽ gọi điện cho ai, như vậy Lý Lận Thần không xong rồi, không được.”
Phó Nhiễm nhìn về phía phòng tắm, mồ hôi đã ướt đẫm toàn thân. “Vậy cô cởíi cho tôi, chúng ta cùng đi.”
Cung Nguyện nắm chặt hai tay để trên đầu gối.
“Cô còn khăng khăng muốn ở lại bên hắn sao? Trong lòng hắn bây giờ chỉ toàn oán hận, cô thật sự muốn bị hắn đánh đến c.h.ế.t phải không?”
Cung Nguyện suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng cố gắng cởi trói cho Phó Nhiễm. Nhưng vì tình hình quá gấp gáp, nhất thời không thể cởi được, Phó Nhiễm định đứng lên/ “Chúng ta rời nơi này trước đi.”
“Không được, ngoài cửa bị khóa trái, phải có chìa khóa mới đi được.” Cung Nguyện nói, cởi trói cho Phó Nhiễm, cùng lúc đó, tiếng nước chảy trong phòng tắm biến mất, không khí đột nhiên yên tĩnh lạ thường làm người ta sợ hãi, khó chịu. Phó Nhiễm cởi bỏ dây thừng ở hai tay ra, cùng Cung Nguyện lùi về phía mép giường.
Lý Lận Thần mặc quần áo chỉnh tề bước ra, hướng về phía tủ quần áo.
Toàn thân Cung Nguyện run rẩy chạm vào Phó Nhiễm, điều này cũng gián tiếp truyền cho Phó Nhiễm một tin chẳng lành. Nhìn Lý Lận Thần mở tủ, tìm kiếm hồi lâu rồi lôi ra một cây roi dài hơn một thước.
--------------------------------------------------