"Tóm lại lần này là con thật tâm, xem đi, vẫn là hù sợ mẹ rồi."
Minh Thành Hữu nhấp một hớp cháo gà, cau mày nói. "Có chút mặn rồi, Tiêu quản gia, bà đi làm món canh khác đi, Phó Nhiễm không thích uống quá mặn."
Bây giờ Lý Vận Linh cũng không còn tâm tư trông nom những chuyện này, đuổi theo Minh Vanh hỏi chuyện trong nhà đối phương, Minh Vanh đau đầu không dứt. "Thư Hương Thế Gia*, được chưa?"
( *Thư Hương Thế Gia: Chỉ gia đình có dòng dõi Nho học, người có học )
May mà Tiêu quản gia dặn phòng bếp chuẩn bị hai món canh buổi tối, Minh Thành Hữu cầm đồ ăn bưng lên lầu, bên tai là giọng nói Lý Vận Linh cùng Minh Vanh không ngừng qua lại.
Đi vào phòng, Phó Nhiễm còn chưa tỉnh, Minh Thành Hữu cẩn thận đặt thức ăn trên tủ đầu giường, anh mở đèn trên tường, Phó Nhiễm nằm lỳ ở trên giường ngủ cũng không ngon giấc, nhíu mày, áo n.g.ự.c cởi xuống vẫn để bên cạnh.
Minh Thành Hữu bỏ chăn ra, xem ra vết thương ở phần không thể khỏi ngay được.
Phó Nhiễm cảm thấy đau, mở mắt ra, hốc mắt bị ánh đèn rọi vào có chút cay cay, Minh Thành Hữu hôn lên vết thương của cô, anh ngẩng đầu lên, môi mỏng tiến tới bên tai Phó Nhiễm. "Khá hơn chút nào chưa?"
"Tốt hơn nhiều, chỉ cần bất động là ổn."
"Đứng lên
Minh Thành Hữu đưa tay đỡ cô dậy, Phó Nhiễm nằm không động đậy. "Mẹ không nói gì sao?"
"Không có." Minh Thành Hữu đặt hai tay bên người Phó Nhiễm. "Cùng lắm thì chúng ta về Y Vân Thủ Phủ."
"Đừng như vậy." Phó Nhiễm kéo chiếc chăn trùm qua vai. "Vốn là muốn tới đây chăm sóc mẹ, không nghĩ tới là mình cũng gặp chuyện."
Minh Thành Hữu mở máy sưởi cao thêm một chút, anh bưng chén lên. "Tiêu quản gia nói là canh chim bồ câu, ngồi dậy uống vài miếng, tốt với việc khôi phục vết thương."
"Đi lấy bộ đồ ngủ tới đây giúp em."
"Em như vậy thì đừng mặc quần áo, đụng phải vết thương lại kêu đau."
Phó Nhiễm không chịu. "Cuối cùng em không thể đứng lên ăn cơm đi?"
Ánh mắt Minh Thành Hữu lướt nhanh qua phía sau lưng cô.
"Trừ chồng em ra thì không có người khác, trên người em còn có nơi nào anh chưa từng thấy qua hay sao? Anh xem xét, nghiên cứu một chút."
Phó Nhiễm đẩy tay của anh ra."Em không đứng lên."
Minh Thành Hữu cầm chén đặt lại tủ đầu giường, một tay bỏ chăn ra, anh cũng ngồi lên giường, kéo cánh tay Phó Nhiễm ôm cô ngồi dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-687.html.]
Biết cô không được tự nhiên, Minh Thành Hữu cầm chăn lên vòng qua hai vai Phó Nhiễm, vừa có thể che ở trước n.g.ự.c cô.
Minh Thành Hữu khoanh chân ngồi vững vàng sau đó bưng chén lên, dùng muỗng múc canh đưa đến khóe miệng Phó Nhiễm, cô hé môi, khẽ nhấp.
"Uống ngon
Phó Nhiễm gật đầu.
Minh Thành Hữu đưa lên miệng mình nếm. "Không tệ, sáng mai khiến phòng bếp đổi món đa dạng cho em."
Canh cũng không coi là nóng, nhưng Minh Thành Hữu múc một muỗng sau đó đưa đến khóe miệng thổi nhẹ theo thói quen, Phó Nhiễm nhìn theo động tác nghiêm túc chăm chú của anh, Minh Thành Hữu nâng tầm mắt lên, nơi khóe mắt kéo ra vui vẻ. "Mấy ngày tới đây nếu anh muốn, có phải chỉ có thể theo từ phía sau hay không. . . . . ."
Nét mặt Phó Nhiễm cứng đờ.
Anh cười đem canh đưa vào trong miệng Phó Nhiễm, anh thu tay lại, sau đó lại nghiêng người qua ôm Phó Nhiễm. "Thật xin lỗi, để cho em chịu một cây roi này."
Phó Nhiễm ôm phần lưng Minh Thành Hữu. "Thật xin lỗi, em để cho anh phải lo lắng."
Anh khẽ hôn lên trán cô, Phó Nhiễm kéo đầu Minh Thành Hữu xuống, nụ hôn này như sâu hơn.
Hôm sau, Minh Thành Hữu cũng không tới công ty, Minh Vanh giao sự mọi chuyện cho Hàn Tuyển giải quyết sau đó lại trở về Minh gia, thay quần áo xong đi ra ngoài nói là đi đón bạn gái.
Mặc dù Phó Nhiễm vẫn còn khó chịu, nhưng trường hợp như vậy dĩ nhiên là không thể vắng mặt, Minh Thành Hữu tìm bộ y phục rộng thùng thình cho cô thay, hai người đi tới lầu dưới, Lý Vận Linh cũng ăn mặc đẹp, ít khi Minh Vanh đưa cô gái nào về nên rất đặc biệt.
Người giúp việc trong nhà quét dọn phòng khách sáng sủa sạch sẽ, cho đến lúc ăn cơm tối Minh Vanh mới đón được bạn gái, bên ngoài truyền đến tiếng còi xe, Lý Vận Linh sốt ruột sai Tiêu quản gia đẩy bà đi ra ngoài.
Minh Vanh lấy hành lý của bạn gái cùng quà tặng từ sau cốp xe ra, Phó Nhiễm thấy một bóng dáng đi theo bên cạnh Minh Vanh từ xa.
Có cảm giác giống như đã từng quen biết, đến gần đối phương cũng không cao lắm, vóc dáng bình thường, Phó Nhiễm nhìn gương mặt đó, diện mạo đặc biệt hơn người, nhìn dáng vẻ cũng tự nhiên.
Minh Vanh giới thiệu bạn gái cho mọi người biết.
"Hứa Dung."
Hứa Dung chào hỏi cùng mọi người, tầm mắt cô nhìn về Minh Thành Hữu, thỉnh thoảng lại nhìn Phó Nhiễm.
"Em là Phó Nhiễm chứ? Lúc trước chị có nghe Minh Vanh nhắc tới, anh ấy nói năng lực của em không thua kém đàn ông, nói để cho chị học hỏi một chút."
"Quá khen."
Hứa Dung vươn tay, Phó Nhiễm cũng đưa tay nắm tay cô.
Có vẻ như, sức nắm thật chặt.
--------------------------------------------------