Minh Thành Hữu tắt điện thoại, vội vàng chạy đến bệnh viện.
Tiêu quản gia cùng Minh Vanh đang ngồi trong phòng bệnh, chân Lý Vận Linh bị bó bột, sắc mặt thống khổ, trong miêng rên đau
“Mẹ, sao lại không cẩn thận như thế?” Minh Thành Hữu và Phó Nhiễm tiến đến gần.
Đôi môi bà khô nứt, muốn nói nhưng không nói được, Tiêu quản gia liền cầm khăn ướt thấm môi cho bà. “Tam thiếu, thiếu phu nhân, hai người đừng trách phu nhân nữa, những ngày qua, tôi nhìn thấy thần sắc phu nhân thường xuyên hoảng hốt, núp trong thư phòng của lão gia, lúc phu nhân bước ra, bước hụt cầu thang mới té xuống, may mắn chỉ bị gãy chân.”
Phó Nhiễm ngồi vào mép giường, Minh Thành Hữu và Minh Vanh đứng cùng nhau.
Lý Vận Linh kéo tay cô. “Trước kia là mẹ không đúng, con đừng để trong lòng.”
Tiêu quản gia vội nói. “Thiếu phu nhân làm sao để trong lòng, phu nhân đừng suy nghĩ nhiều quá.”
Minh Thành Hữu nhìn bà, thấy thần sắc bà tiều tụy, cũng không nói gì thêm.
Lý Vận Linh lôi kéo Phó Nhiễm nói không ít chuyện, lúc bác sĩ đi vào nói có thể xuất viện, đồ đạc cũng không cần thu dọn, Tiêu quản gia bước tới dìu bà, vì chưa quen nên động tác còn vụng về.
Minh Thành Hữu bước tới ôm bà ngồi ở mép giường.
Hốc mắt bà ướt át, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh. “Thành Hữu, con đừng giận mẹ nữa.”
Tiêu quản gia ở bên cạnh nói giúp. “Tam thiếu, thiếu phu nhân, phu nhân hiện tại rất cần hai người ở bên cạnh. Hiện tại phu nhân đi đứng bất tiện, nếu không thì hai người chuyển về nhà ở một thời gian, phòng ốc cũng có sẵn, tiện thể chăm sóc cho nhau.”
Lý Vận Linh chờ đợi hai người mở miệng, Phó Nhiễm và Thành Hữu đưa mắt nhìn nhau, cô liền gật đầu một cái. “Được ạ.”
Vốn con dâu phải chăm sóc mẹ chồng, huống chi hiện tại bà ấy còn bị té gãy chân.
Cái gọi là chấn thương xương cốt, tốt nhất nên nghỉ ngơi 100 ngày.
Lý Vận Linh không hề nghĩ tới cô đồng ý nhanh như vậy, thần sắc bà kích động. “Tốt quá, mẹ rất chờ mong các con trở về nhà ở.”
Đoàn người trở về Minh gia, Minh Thành Hữu muốn cõng Lý Vận Linh lên lầu, Minh Vanh liền đưa tay ra cản lại. “ Để cho anh, chân của em còn chưa tốt lắm.”
Lý Vận Linh nằm trên lưng Minh Vanh vội hỏi. “Thành Hữu, chân con bị làm sao?”
“Không có gì đâu ạ.” Minh Thành Hữu và Phó Nhiễm bước lên lầu. “Mấy ngày trước không cẩn thận bị bong gân.”
“Con vẫn như thế, không chú ý gì cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-677.html.]
Đưa Lý Vận Linh về phòng, muốn đến Minh gia, còn phải mang theo Hãn Hãn nữa, Phó Nhiễm về nhà sắp xếp đồ đạc.
Đến MR, lại nhận được hoa Lý Lận Thần đưa tới.
Gần một tuần nay, hoa mà hắn gửi tới không hề có hoa hồng.
Thư ký Nghê cũng ký nhận, không hỏi ý kiến cô nữa, trực tiếp cắm vào bình, có hoa miễn phí cớ sao không tận dụng chứ?
Phó Nhiễm ăn cơm xong chuẩn bị đi ra ngoài.
Lý Lận Thần đứng trước cửa MR rất lâu, đang gọi điện thoại, trong ánh mắt anh ta hiện lên sự tàn ác cùng tức giận, nói lời tức tối. “ Còn làm gì vậy? Hiện tại anh ta đang ngã bệnh, sao không tiến hành, về sau làm gì còn có cơ hội?”
“Lận Thần, anh đừng có xía vào!” Phía đầu dây truyền đến âm thanh của một người đàn ông.
“Không làm sẽ không kịp, bằng không tôi sẽ tự làm.” Lý Lận Thần thu hẹp các ngón tay lại, sắc mặt dữ tợn, người đàn ông kia tựa hồ nhận ra được điều gì. “Anh đang ở đâu? Có phải đang trước cửa MR, anh mau trở về đi.”
Lý Lận Thần thấy xe của Phó Nhiễm chạy ra, lời nói của người đàn ông kia anh ta không nghe lọt chữ nào, cúp điện thoại, nhét vào trong túi quần.
“Tiểu Nhiễm.”
Phó Nhiễm cho xe đậu ven đường, hạ cửa kính xuống.
“Có thể mượn em nửa ngày được không?”
Phó Nhiễm lộ ra vẻ mặt khó khăn. “ Sợ rằng không được, tôi bận việc rồi.”
Vẻ mặt Lý Lận Thần thất vọng. “Hôm nay là sinh nhật anh, anh muốn tìm người chúc mừng sinh nhật với mình.”
Phó Nhiễm hơi ngạc nhiên. “Tại sao anh không nói sớm, ngay cả quà tôi còn chưa chuẩn bị.”
“Chuyện của Cung Nguyện lần trước em đừng để trong lòng.” Lý Lận Thần tự giễu nói. “ Nói không chừng có ngày nào đó, em sẽ nhận được thiệp cưới của anh và cô ta, náo loạn cả ngày như vậy, anh thật sự quá mệt mỏi rồi.”
Phó Nhiễm nhìn Lý Lận Thần, thấy đôi môi hắn nở nụ cười khổ như có như không. Thời gian của cô còn một ít, lời mời như thế, cô không đành lòng cự tuyệt. “Được rồi, em mời anh ăn cơm, coi như là quà sinh nhật tặng anh.”
Lý Lận Thần cũng không khách khí, không nói hai lời liền đáp ứng. “Tốt quá.”
Phó Nhiễm thấy Lý Lận Thần bước về phía xe của hắn, còn nói. “ Anh đi trước dẫn đường, anh biết một nhà hàng rất ngon, em
Điện thoại trong túi vang lên không ngừng, Lý Lận Thần ngồi vào ghế lái, tiện tay tắt điện thoại luôn.
Hắn khởi động xe, lái đi một đoạn ngắn rồi đưa mắt nhìn gương chiếu hậu, Lý Lận Thần đưa tay sờ vào vết thương trên chân mình, dùng sức đập mạnh mấy cái.
--------------------------------------------------