Minh Thành Hữu đưa tay đè m.ô.n.g cô lại. "Nằm đi."
"Em không thích nằm."
"Bây giờ em đau như vậy cũng không ngồi nổi."
Phó Nhiễm đành phải nằm xuống trở lại. "Anh định xử lý Lý Lận Thần thế nào?"
"Tại sao hắn không ưa anh? Kỳ quái thật!"
Phó Nhiễm ôm lấy chiếc gối. "Thành Hữu, thời điểm Lý Lận Thần xảy ra tai nạn có phải anh cũng ở hiện trường hay không?"
Minh Thành Hữu trả lời không chút nghĩ ngợi. "Chuyện hắn gặp tai nạn xe liên quan gì tới anh?" Động tác trong tay một lát sau thì dừng lại. "Chuyện khi nào?"
"Lý Lận Thần nói hắn bị như vậy là trong lúc đua xe, lúc ấy có xe mới gia nhập, hắn không kịp né tránh, liền lật xe."
Thần sắc Minh Thành Hữu lạnh lại, Phó Nhiễm thấy anh bất động, quay đầu lại thấy Minh Thành Hữu ngồi ở mép giường, một hồi lâu sau, anh mới mở miệng nói. "Chuyện trước kia làm sao nhớ rõ ràng như vậy, có một thời gian thích đua xe, về phần Lý Lận Thần nói. . . . . ."
Minh Thành Hữu cũng không có cách nào phủ nhận. Phó Nhiễm chống lên nửa người lên. "Nếu nói như vậy…."
Cánh tay Minh Thành Hữu ôm eo Phó Nhiễm. "Em chớ xía vào, anh sẽ không làm gì hắn đâu."
Anh khiến Phó Nhiễm nằm xuống giường lần nữa, đứng dậy rót chén nước, đem thuốc tiêu viêm đưa đến miệng cô. "Mau ngủ đi."
Phó Nhiễm rất mệt mỏi, Minh Thành Hữu kê chiếc gối dưới cánh tay cho cô cô mới có thể ngủ được.
Lúc chuẩn bị ăn cơm chiều, Tiêu quản gia đang ở phòng bếp phân phó người giúp việc đem thức ăn bưng ra, Minh Vanh từ trên lầu đi xuống. "Tiêu quản gia hôm nay chuẩn bị món gì, mùi thơm làm tôi ở trong phòng cũng có thể ngửi thấy."
"Là món ruốc cá mè cùng chân giò lợn kho tàu mà Nhị thiếu thích."
“Tiêu quản gia thật hiểu tôi." Minh Vanh cùng Minh Thành Hữu một trước một sau xuống lầu, Lý Vận Linh ngồi ở xe lăn. "Nhanh như vậy lại quên ta rồi hả?"
"Mẹ, sao có thể chứ." Minh Vanh đi tới ngồi cạnh Lý Vận Linh. "Tiểu Nhiễm đâu?"
"Cô ấy thấy không thoải mái, đợi đưa thức ăn lên." Minh Thành Hữu kéo ghế ra ngồi vào chỗ của mình.
"Sao vậy, ngay cả ăn cơm cũng không xuống lầu?" Sắc mặt Lý Vận Linh lộ ra một chút không vui, quy củ của Minh gia, ngay cả bà bị gãy chân cũng không làm cho người ta bưng đồ ăn vào phòng, lần này Phó Nhiễm trở lại là càng lúc càng không coi bà ra gì.
"Mẹ, mẹ còn nhớ rõ Lý Lận Thần sao?" Minh Thành Hữu đột nhiên hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-686.html.]
Lý Vận Linh gật đầu. "Nhớ, không phải là người nọ trước kia đính hôn cùng Phó Nhiễm sao?"
Minh Vanh nghĩ đến cái tên trên danh thiếp trong bó hoa nhìn thấy ở công ty trước đó. "Hắn thế nào?"
"Ngày mai xem tin tức thôi." Minh Thành Hữu cũng không nói nhiều. "Mấy ngày tới để Phó Nhiễm ở nhà nghỉ ngơi, có thể ngày mai cũng sẽ không xuống lầu ăn cơm, nếu như tôi không có ở nhà, Tiêu quản gia bà nhớ bưng đồ ăn lên lầu."
"Được."
"Có nghiêm trọng như vậy sao?" Lý Vận Linh bưng chén canh qua.
Minh Vanh thấy sắc mặt Lý Vận Linh không tốt, gắp thức ăn cho bà. "Mẹ, mẹ xem, mẹ chỉ quan tâm tới chuyện của Thành Hữu, cũng không thèm quan tâm con đã qua tuổi lập gia đình, nhưng đến bây giờ vẫn là người cô đơn."
Quả nhiên là Lý Vận Linh không hề nhìn Minh Thành Hữu chằm chằm nữa, bà nhìn về Minh Vanh bên cạnh.
"Ta ngày ngày thu xếp giới thiệu người tốt cho con, nhưng con chịu sao? Tính tình thích tự do từ nhỏ quen rồi, hoặc là trách ta qua loa, hoặc là luôn nói mình xem không có vừa mắt."
"Mẹ." Minh Vanh hiếm khi tỏ ra nghiêm nghị nói. "Chuẩn bị bữa tiệc đính hôn cho con đi."
"Nàng dâu cũng không có, đính hôn với ai đây?" Lý Vận Linh lơ đễnh, không coi là quan trọng.
Minh Thành Hữu nhíu mày. "Có người hợp ý rồi sao?"
"Ừ." Minh Vanh gắp thức ăn. "Ngày mai cô ấy trở về nước, con để cô ấy tới nhà cho mọi người gặp?"
"Thiệt hay giả?" Lý Vận Linh như không tin vào lời nói của Minh Vanh cho lắm, hắn có thói quen hay bông đùa thích lông bông, đột nhiên nói muốn lập gia đình, tin tức này lại làm mọi người khôngcó lấy một chút chuẩn bị.
"Mẹ, chuyện như vậy còn có thể giả bộ sao?"
"Là con gái nhà ai? Người ở địa phương nào? Gia cảnh như thế nào? Trình độ học vấn như thế nào?"
Minh Vanh nhức đầu chống tay lên trán. "Mẹ, mẹ đang điều tra hộ khẩu à?"
"Chớ lắm mồm, mau nói đi."
Minh Vanh làm động tác đầu hàng. "Là người Mỹ gốc Hoa, bằng tuổi con, con gặp gỡ lúc đi
"Gia cảnh như thế nào?"
"Mẹ, con lấy vợ cũng không phải là cưới nhà cô ấy."
Lý Vận Linh là khó có thể tiêu hóa nổi tin tức này. "Làm sao trước đó một chút tiếng con cũng không lộ ra? Khi nào thì bắt đầu nói tới chuyện đó?"
--------------------------------------------------