Phó Nhiễm biết rõ nguy hiểm, nhưng có một số việc nhất định phải có người vạch trần, co không thích cảm giác bị người khác giở trò sau lưng, người khác muốn hại mình, mình luôn khó có thể đề phòng, bởi vì một ở ngoài sáng một ở trong bóng tối, ngay cả khả năng lực đối phó cũng không có.
"Anh không nghĩ là tính tình em hấp tấp nóng vội như vậy." Bàn tay Minh Thành Hữu đ.ấ.m vào tay lái. "Gần đây anh phái người điều tra về Lý Lận Thần, sau khi trở lại hắn đuổi theo đuổi em còn nhiều hơn so với lúc anh “chết”, đây là điểm đáng ngờ lớn nhất."
Anh dần dần đè nén tức giận, nói cho cùng vẫn là lo lắng cùng sợ hãi. "Chúng ta bây giờ có rất nhiều thời gian, có người muốn chơi chúng ta hãy chơi theo hắn, “chó cùng rứt giậu” chỉ là chuyện sớm hay muộn."
"Anh nói, người bí ẩn đó là Lý Lận Thần sao?"
Minh Thành Hữu nghiêng người sang. "Em cứ nói đi?"
Phó Nhiễm lắc đầu. "Không chắc lắm."
"Chuyện này vẫn chưa xong, sau này vẫn phải cẩn thận." Minh Thành Hữu nói xong câu đó, chuẩn bị phát động động cơ.
Thấy Phó Nhiễm ngồi nghiêng người, Minh Thành Hữu thu hồi động tác. "Thắt dây an toàn vào."
"Không muốn, anh đi chậm một chút thôi."
Minh Thành Hữu nghiêng sang. "Sao có thể như vậy?"
Phó Nhiễm tránh né, phần lưng lại đụng vào vật cứng, cô đau toát ra mồ hôi lạnh, Minh Thành Hữu nhìn thần sắc của cô có cái gì đó không đúng. "Sao vậy?"
Phó Nhiễm sờ lên vai. "Vừa rồi em bị Lý Lận Thần quất một cái."
"Cái gì?" Minh Thành Hữu dùng sức nắm chặt bả vai Phó Nhiễm.
Cô bị đau kêu lên. "Đau, nhẹ một chút.
Động tác của anh nhẹ lại, quả nhiên là trông thấy vết roi rõ ràng, chỉ là Phó Nhiễm mặc quần áo màu đậm nên trước đó cũng không để ý.
"Anh đi g.i.ế.c hắn!"
Phó Nhiễm nắm c.h.ặ.t t.a.y của anh, Minh Thành Hữu muốn đi ra ngoài liền gần sát Phó Nhiễm một lần nữa, anh kéo cổ áo Phó Nhiễm, có thể nhìn thấy một vệt đỏ hồng trên lưng.
Nhìn như vậy cũng không thể xác định mức độ vết thương, Minh Thành Hữu không nói gì nâng dây an toàn lên. "Anh đưa em đi bệnh viện."
"Về nhà đi, không có chuyện gì đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-685.html.]
Minh Thành Hữu nào dám khinh thường. "Ngộ nhỡ nhiễm trùng có thể phiền toái."
Đi bệnh viện xử lý qua vết thương, kết hợp cùng thuốc giảm đau, trên đường Phó Nhiễm chỉ có thể căng người lên, Minh Thành Hữu nắm bả vai cô, lái xe đưa cô trở lại Minh gia.
Lý Vận Linh ngồi lên xe lăn, thấy Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu về tới. "Đi đâu, gọi điện thoại đều không nhận."
"Có chút việc." Minh Thành Hữu thấy Phó Nhiễm khó chịu, vội vàng mang cô trở về phòng.
"Chuyện của công ty bận rộn như vậy sao?" Lý Vận Linh theo sát hỏi tới cùng. "Tiểu Nhiễm, con nên ở nhà chăm sóc cho Hãn Hãn."
"Vâng." Phó Nhiễm thuận miệng đáp ứng. "Một tuần tới con sẽ ở nhà."
Lý Vận Linh như còn muốn nói thêm điều gì, đôi tay Tiêu quản gia đặt ở xe lăn. "Phu nhân, tôi đẩy bà ra vườn đi dạo một chút."
Minh Thành Hữu kéo tay Phó Nhiễm đi vào đại sảnh.
"Tiêu quản gia, bà cho là ta ngu ngốc, ta biết rõ bà sợ ta nói ra không dễ nghe, chuyện Thành Hữu có ở đây hay không chỉ cần một câu nói của Tiểu Nhiễm, đúng không?"
"Phu nhân, tôi cũng là sợ bà nói không lựa lời."
Lý Vận Linh cười cười. "Ta vẫn biết chừng mực."
Phó Nhiễm vất vả đi lên lầu, bởi vì roi đánh là ở phần lưng, Minh Thành Hữu nhìn sắc mặt cô đau đớn mà mình lại không giúp gì được, ôm cũng không thể ôm, cũng không chạm vào được.
Minh Thành Hữu để túi trong tay lên tủ đầu giường, vén chiếc chăn mỏng lên. "Mau nằm trên đó."
Phó Nhiễm chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo, cô nằm lỳ ở trên giường, Minh Thành Hữu vén vạt áo Phó Nhiễm lên, cô áp mặt lên gối, một vết roi rất rõ ràng, thậm chí có thể sử dụng câu “nhìn thấy mà ghê” để hình dung.
Cũng không phải là trầy da sứt thịt, chỉ là một vết thương xuyên qua nửa phần lưng, chỗ nào bị chạm vào cũng đều sưng đỏ, Minh Thành Hữu không đành lòng nhấc lên nữa, còn phải bôi thuốc, c.h.ế.t tiệt, còn phải cởi áo ra nữa.
Phó Nhiễm thấy anh không làm gì, cô đưa tay tới, Minh Thành Hữu vén lên cho cô.
"Có phải rất đau hay không?"
Minh Thành Hữu đưa tay cởi áo n.g.ự.c của Phó Nhiễm, dây tuột ra hai bên, có thể nhìn thấy đường cong phía dưới, nhưng lúc này Minh Thành Hữu có nhìn thấy cũng không nghĩ tới chuyện kia nữa, anh lấy thuốc ra bôi lên đầu ngón tay, bắt đầu thoa vào vết thương cho cô.
Chỗ đau đớn rõ ràng cảm thấy từ từ dịu đi, thuốc mỡ có cảm giác mát mẻ lạnh như băng, động tác Minh Thành Hữu cẩn thận bôi thuốc cho cô. Phó Nhiễm nghiêng mặt, có thể nhìn đến lồng n.g.ự.c anh hạ thấp xuống, cổ áo sơ mi trắng cũng trễ xuống theo động tác của anh, Phó Nhiễm
--------------------------------------------------