"Vợ chồng đừng nói là khổ hay không, anh ấy tốt thì con cũng vui."
Lý Vận Linh nhìn Phó Nhiễm chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt bà dịu lại. "Con lên lầu nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay ở nhà dưỡng bệnh thôi."
"Không có việc gì, con lại nói chuyện cùng mẹ."
Không lâu sau thì Tiêu quản gia đi vào, lúc này Phó Nhiễm mới đứng dậy rời đi.
Lý Vận Linh đi vào bên giường. "Ngày mai bà tới nhà bà Vương mua mấy con bồ câu nhà nuôi, làm như Thành Hữu dặn, nấu xong bưng lên lầu cho Tiểu Nhiễm."
"Phu nhân." Nét mặt Tiêu quản gia đầy ý cười. "Bà đối xử với thiếu phu nhân ngày càng tốt hơn."
"Trái tim con người vốn là da thịt mà, huống hồ tâm trí Thành Hữu là ở trên người nó." Lý Vận Linh nói Tiêu quản gia đỡ bà đứng dậy.
Hai ngày này Hãn Hãn đều ở cùng chị Nguyệt, cũng không ngủ ở phòng ngủ chính.
Phó Nhiễm vừa lên lầu thì nhìn thấy Minh Thành Hữu đang định đi ra khỏi phòng. "Anh định đi đâu hả?"
Minh Thành Hữu dừng lại. "Không thấy em, định đi tìm."
Phó Nhiễm vào lòng bàn tay. "Em ở chỗ mẹ nói chuyện, có cái gì phải lo lắng."
Minh Thành Hữu kéo Phó Nhiễm trở lại phòng, bên trong máy sưởi để nhiệt độ cao, Minh Thành Hữu đóng cửa, đem cô đến giường.
Anh đưa tay hướng cổ áo Phó Nhiễm, cô có mặc áo lót bên trong, Phó Nhiễm cầm bàn tay Minh Thành Hữu. "Nhị ca đưa vị hôn thê về, sao trong lòng em lại cảm thấy bất an?"
"Cô ấy lại không đẹp bằng em, có gì mà bất an?"
Phó Nhiễm không có tâm trạng đùa cùng anh. "Có thể là giác quan thứ sáu của phụ nữ."
Minh Thành Hữu cởi bỏ nút áo thứ nhất.
"Em không muốn ngủ, nằm sấp khó chịu."
"Ngồi càng khó chịu hơn." Minh Thành Hữu cởi hết các nút áo của cô ra. "Miệng vết thương của em không thể đụng nước, anh ôm em đi tắm, tránh cho nước không đụng tới vết thương."
Phó Nhiễm ngồi vào trong bồn tắm lớn, nước bên trong vừa tràn quá chân, Minh Thành Hữu điều chỉnh nhiệt độ, đem nước chảy vào lòng bàn tay, sau đó vốc nước té lên trước n.g.ự.c Phó Nhiễm tắm rửa cho cô.
Lại sợ nước b.ắ.n lên lưng cô nên Minh Thành Hữu cầm một chiếc khăn tắm khoác lên lưng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-689.html.]
"Em tự tắm cũng được mà."
Minh Thành Hữu ngồi xổm, bàn tay mơn trớn bên sườn Phó Nhiễm, rửa từ mắt cá chân rồi dần dần đưa lên trên, động tác này không có ý gì khác, nhưng từng động tác vô cùng cẩn thận.
Phó Nhiễm đưa tay hướng về mặt Minh Thành Hữu, lòng bàn tay hơi lạnh, anh cũng không ngẩng đầu lên. "Đẹp lắm đúng không?"
"Trăm lần nhìn không hề thấy chán."
Anh khẽ mỉm cười, dường như thực hưởng thụ, có ai không thích được khen đẹp? Tắm rửa xong, Phó Nhiễm mặc áo choàng ngồi ở mép giường, Minh Thành Hữu từ phòng tắm bước ra đang lau tóc, thời gian còn sớm, anh đến bên cạnh Phó Nhiễm. "Có muốn làm chút chuyện khác không?"
Phó Nhiễm trèo lên giường, nằm nghiêng người. "Xem tivi đi, gần đây có phim gì hay vậy?"
Minh Thành Hữu xốc lên chiếc chăn mỏng nằm phía sau Phó Nhiễm. "Còn chưa bôi thuốc, sao lại quên chuyện quan trọng như thế?"
Miệng vết thương đã dần dần khô lại, đầu ngón tay Minh Thành Hữu thuận theo chỗ đó hướng lên trên. Cô nhắm hờ hai mắt, vẫn cảm thấy đau.
Bả vai truyền đến cảm giác ngưa ngứa, Minh Thành Hữu phả hơi thở nóng bỏng vào cổ Phó Nhiễm, bôi thuốc xong, bàn tay anh vuốt ve hai vai Phó Nhiễm, hàm răng khẽ cắn cắn gáy cô, hai tai Phó Nhiễm ửng hồng, Minh Thành Hữu bắt đầu ngậm vành tai cô.
Miệng không giấu kín được âm thanh yêu kiều.
Cả cơ thể anh bỗng căng lên
"Anh làm từ phía sau, được không?"
Tiếng nói anh bắt đầu khàn khàn, Phó Nhiễm thấy anh thực sự khó chịu."Nhẹ nhàng thôi."
Bàn tay anh bắt đầu hướng về nơi giữa hai chân Phó Nhiễm đang khép chặt lại.
Hôm sau tỉnh lại, Phó Nhiễm mở mắt nhìn người kế bên theo bản năng, bả vai lại chạm đến đến n.g.ự.c anh, Minh Thành Hữu ngủ không sâu, cô vừa động đậy anh liền tỉnh.
"Mấy giờ rồi?"
Giọng nói anh lười nhác. "Em lo lắng nhiều như vậy làm cái gì? Không cần đi công ty mà."
"Em muốn rời giường."
Minh Thành Hữu ôm eo cô. "Cho anh ôm thêm một lát, tối hôm qua anh chịu đựng muốn hư người rồi ."
"Em đâu để anh phải chịu đựng."
Anh còn buồn ngủ ôm qua bả vai Phó Nhiễm. "Chịu đựng so với làm được một nửa thì cái nào hơn? Lại không thể kịch liệt, không chừng thật sự có thể nghẹn c.h.ế.t anh."
--------------------------------------------------