Minh Thành Hữu xông vào bên trong phòng, Cung Nguyện té ngã ở trước giường, ôm cánh tay của mình không ngừng kêu đau.
Lý Lận Thần thấy có người đi vào, giật mình muốn bắt Phó Nhiễm lại, Phó Nhiễm nằm ở trên giường lui người về phía sau, Minh Thành Hữutiến lên, Lý Lận Thần vung roi trong tay lên.
"Không được tới gần!"
"Đầu óc mày có bệnh có phải không? Nếu mày dám làm tổn thương Phó Nhiễm tao sẽ làm cho mày không còn cái chân còn lại."
Mặc dù lời nói của Minh Thành Hữu gằn lên, nhưng thấy Phó Nhiễm vẫn còn ở gần bên chỗ Lý Lận Thần, bước chân anh muốn tiến lên không thể không dừng lại.
Lý Lận Thần cười lạnh ra tiếng. "Đúng, mày phá hủy một chân của tao là không đủ."
"Mẹ nó, ai phá hủy chân của mày chứ?"
Phó Nhiễm cố gắng không cử động, Minh Thành Hữu nhìn bộ dáng của cô, trong lòng vừa nóng nảy vừa tức giận, bàn tay xuôi ở bên người nắm thành quyền kêu răng rắc.
Lý Lận Thần cũng không nói nhiều, sau đó có vài người đàn ông đi vào phòng, sắc mặt Lý Lận Thần thay đổi, hướng Phó Nhiễm quát. "Làm sao hắn biết nơi này? Làm sao tới đây?"
"Chỉ cần anh cầm điện thoại di động của tôi, là anh ấy có thể thông qua định vị GPS tìm được tôi."
Sắc mặt Phó Nhiễm có chút trắng bệch, khóe miệng nâng lên thoáng cười.
"Lý Lận Thần, tôi vẫn luôn luôn đề phòng, muốn biết xem người muốn đối phó với chúng tôi có phải là anh hay không?"
Ánh mắt Lý Lận Thần toát lên vẻ quái dị, nắm thật chặt chiếc roi trong tay, trong lòng tức giận cùng thất bại đã đến lúc bộc phát. "Mày câm miệng cho tao!"
Minh Thành Hữu dùng ánh mắt ý bảo Phó Nhiễm đừng chọc giận hắn nữa. "Nếu mày tốn công chuẩn bị kỹ đến bước này, chắc là muốn một điều gì đó, mày nói đi."
Ánh mắt Phó Nhiễm chằm chằm, lúc này Phó Nhiễm là lợi thế duy nhất của hắn, roi trong tay hắn chỉ hướng Phó Nhiễm, tầm mắt hướng về Minh Thành Hữu.
"Điều tao muốn rất đơn giản, tao muốn đánh cô ta ở trước mặt mày đến khi không chịu nổi mới thôi, mày muốn nhìn sao?"
Minh Thành Hữu hoàn toàn bị chọc giận, mu bàn tay nắm chặt như muốn rách da, nhưng Lý Lận Thần này không chịu được thêm một chút kích động, anh kìm nén đau lòng, hô hấp như nghẹn ở cổ họng, không thể không lâm vào thế bí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-683.html.]
Phó Nhiễm nằm im tại chỗ không cử động, kịp chạm đến ánh mắt lo lắng của Minh Thành Hữu, muốn cười lại không cười nổi.
Thật ra thì muốn khống chế Lý Lận Thần cũng không khó, trong tay hắn ngoại trừ cây roi cũng không có thứ khác,
Minh Thành Hữu lo lắng cũng là sợ Lý Lận Thần làm Phó Nhiễm bị đau, một cây roi như vậy vụt xuống không thể không trầy da tróc thịt.
"Nếu mày hả giận, muốn đánh thì đánh tao thôi." Minh Thành Hữu hướng về phía Lý Lận Thần nói.
Lý Lận Thần nhìn qua Minh Thành Hữu từ đầu đến chân.
"Được, nếu hôm nay mày phế một chân ở đây, tao sẽ bỏ qua cho Phó Nhiễm."
"Phế?" Minh Thành Hữu nhướng mi.
Bàn tay Phó Nhiễm đưa về phía ga giường, năm ngón tay siết một góc ga giường thật chặt.
Lý Lận Thần nở một nụ cười lạnh. "Phế mày cũng không thể hả giận, mày còn có con trai."
Ánh mắt Minh Thành Hữu rơi vào thắt lưng Lý Lận Thần, sau đó nhìn xuống.
Đột nhiên Lý Lận Thần thẹn quá hóa giận, cầm roi trong tay chỉ hướng Minh Thành Hữu."Mày có
Phó Nhiễm thừa dịp hắn không tập trung, hạ chân xuống đất rồi bất ngờ kéo ga giường qua, Lý Lận Thần vừa kịp phản ứng quay đầu lại thì bị chiếc ga giường màu trắng che kín, hắn cuống quít muốn bỏ ra, Phó Nhiễm vội vàng cho hắn một cước, thừa dịp Lý Lận Thần không đứng vững thì Phó Nhiễm leo lên một chiếc giường khác bên cạnh thật nhanh. Minh Thành Hữu vội vàng muốn kéo cô sang.
Lý Lận Thần luống cuống bỏ ga giường ra, hắn nhào qua túm chân Phó Nhiễm lại, Minh Thành Hữu đưa chân qua giường, đá một cước trúng cằm Lý Lận Thần, anh đẩy Phó Nhiễm ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Sau lưng Phó Nhiễm đầy mồ hôi, vội vàng đứng dậy, mấy người đàn ông để cô ở phía sau.
Lý Lận Thần nhổ ra m.á.u tươi trong miệng, Minh Thành Hữu đứng ở trên giường nhìn xuống Lý Lận Thần nằm trên mặt đất, có người muốn tiến lên, Minh Thành Hữu vung tay.
"Toàn bộ tránh ra."
Anh đặt một chân xuống, sau đó đưa tay bắt nắm lấy cổ áo Lý Lận Thần kéo hắn lên, Minh Thành Hữu giận dữ không kềm chế được, đ.â.m một phát vào mặt Lý Lận Thần.
--------------------------------------------------