Cung Nguyện khi ra ngoài không có ý chải chuốt cách ăn mặt, vết bầm trên mặt cơ hồ là tiêu điểm, Lý Lận Thần đứng dậy, cầm tay muốn kéo cô ta ngồi xuống, nhưng không ngờ cô ta lại hất ra, chân Lý Lận Thần vốn không tốt, liền bị đầy ngã xuống ghế.
Thấy hắn ngã xuống, Cung Nguyện muốn tới đỡ, Lý Lận Thần tức giận quát. “ Cô biến đi cho khuất mắt tôi.”
Cung Nguyện thu tay lại, đưa mắt nhìn Phó Nhiễm. “ Cô ta có cái gì tốt? Có chồng có con rồi, Lận Thần, em muốn cùng anh sống yên ổn qua ngày, chuyện trước kia em sẽ không nhắc lại nữa, em sẽ đi theo anh…”
Phó Nhiễm cảm thấy mình không nên ngồi đây nữa.
Lý Lận Thần thấy xung quanh có không ít người đang nhìn, hắn nhỏ giọng trách cứ. “Cung Nguyện, em trở về trước đi.”
Cung Nguyện không hề đi, ngược lại ngồi vào ghế bên cạnh Phó Nhiễm. “Cô biết không? Anh ta rất biến thái, vết thương trên mặt là do anh ta đánh tôi, tôi vì muốn cô hạnh phúc nên mới báo cho cô biết, cô nên tránh xa anh ta.”
“Cung Nguyện.” Lý Lận Thần không thể nhịn được nữa. “ Bất kể vết thương trên người cô từ đâu ra, giữa tôi và cô không còn gìi đi.”
“Thế nào, sợ tôi nói với cô ta anh biến thái tới mức độ nào ư?” Cung Nguyện chỉ vào vết thương trên mặt. “Đây là tôi bị anh ta đè đầu đập vào khay trà, ở đây, là anh ta lấy chai rượu đập, còn ở đây…”
Lý Lận Thần đứng lên, kéo Cung Nguyện. “Cô nói tôi đánh cô, vì sao còn muốn đi theo tôi, Cung Nguyện, tôi nói với cô một lần cuối, dù cả đời này tôi sống cô độc cũng không kết hôn cùng cô.”
Cung Nguyện như bị điên loạn, xòe tay ra muốn tát Lý Lận Thần.
Phó Nhiễm cầm túi xách đứng lên, chuẩn bị rời đi.
Trong mắt cô cùng những người xung quanh, Cung Nguyện chẳng khác gì kẻ điên.
Lý Lận Thần nhìn bóng lưng của cô, hắn siết c.h.ặ.t t.a.y Cung Nguyện, hận không thể trực tiếp cắt đứt tay cô ra, Cung Nguyện bị đau thét chói tai, Lý Lận Thần kéo cô ta ra ngoài.
“Lận Thần, em biết sai rồi, anh thả em ra đi.”
Tay Lý Lận Thần găm chặt vào bàn tay Cung Nguyện, hai người lôi kéo nhau tới bãi đỗ xe, Cung Nguyện bị anh ta nhét vào ghế lái phụ.
Hắn lái xe nhanh chóng rời đi.
Xe chạy tới 160km/h, Cung Nguyện sợ tới mức không dám lên tiếng, Lý Lận Thần lại thắng gấp, cô không kịp cài dây an toàn, đầu liền đập vào cửa sổ, đau tới mức nổ đom đóm, vết thương lần trước chưa kịp lành nay lại nứt toét ra.
Cung Nguyện còn chưa kịp phản ứng lại, da đầu liền truyền đến trận đau đớn, Lý Lận Thần đang nắm lấy tóc của cô ta mà kéo, Cung Nguyện cong cả lưng lên. “Lận Thần, buông tôi ra.”
Quản nhiên, hắn ta buông tay, Cung Nguyện đưa tay đè đỉnh đầu, nhưng mặt lại bị ăn một cái tát.
“Nói tôi biến thái ư? Cô cút đi.”
Cung Nguyện che mặt, thân thể co rút lại một chỗ. “Ban đầu là do em không đúng, bỏ lại không chăm sóc anh, hiện tại em sẽ không như thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-676.html.]
Lồng n.g.ự.c Lý Lận Thần phập phồng, đ.ấ.m một đ.ấ.m lên tay lái, Cung Nguyên đưa tay ôm kín mặt, gò má một bên bị sưng đau không chịu được.
Phó Nhiễm lái xe trở lại công ty, mang một ít tài liệu của ngày mai về nhà làm.
Lái xe vào Y Vân thủ phủ, Minh Thành Hữu đang ôm con chơi đùa, thấy vợ yêu đi tới, liền cười. “Bà chủ, đã về rồi sao?”
“Cái gì?” Phó Nhiễm đem đồ trên tay tiện thể đặt lên bàn đá.
“ Em là người nuôi anh cùng Hãn Hãn, em chính là bà chủ của anh.”
“Được, vậy anh mau tới đây bóp vai cho bà chủ ta đây.”
Dĩ nhiên, chuyện công ty không phải anh không quan tâm, gặp chuyện khó khăn, anh sẽ cùng cô giải quyết.
Phó Nhiễm bưng đồ ăn lên lầu, nghe được giọng nói ấm áp của anh từ trong thư phòng truyền tới, cửa phòng không đóng, cô đẩy ra một khe hở nhỏ, thấy anh đang tựa vào ghế, đang gọi điện thoại hội nghị. Thần sắc anh lạnh lùng, ánh mặt lộ ra sự cường nghạnh, bộ dáng như vậy cô rất ít khi thấy trong ngày thường.
Cô tựa vào cửa, ánh mặt trời xuyên thấu qua vai anh, bên trong thư phòng đều bị nhiễm màu vàng rực rỡ của ánh mặt trời.
Phó Nhiễm mỉm cười, từ ngày cô và anh quen nhau, cô đã chứng kiến anh hô phong hoán vũ, có một số việc không thể không gọi là duyên phận, ít nhất ở trước mặt cô, anh chưa bao giờ có biểu hiện gì làm cho cô sợ hãi.
Minh Thành Hữu lơ đãng ngẩng đầu, thấy cô đứng ở cửa, liền đưa tay gọi cô vào.
Cô liền đẩy cửa bước vào, biết anh đang họp, cô bước thật nhẹ nhàng, đặt mâm thức ăn bên cạnh.
Minh Thành Hữu ý bảo cô tới gần.
Anh đặt cô ngồi lên đùi, nói hai câu gì đó rồi tắt điện thoại. Cô đưa tay sờ sờ chân anh. “Có cảm giác gì không?”
“Có.” Anh ngả đầu lên thành ghế, nụ cười tươi rói không giấu đi đâu được.
“Có phải sau khi tiêm xong thuốc cảm thấy không thoải mái?”
Phó Nhiễm vẫn không tin tưởng đối với thí nghiệm của Từ Khiêm lắm, Minh Thành Hữu cầm tay cô đặt lên môi. “ Em trái sờ phải sờ, anh lại không có phản ứng gì thì anh còn là đàn ông sao?”
Phó Nhiễm ôm lấy cổ anh mà cắn, điện thoại trên bàn anh chợt vang lên.
Phó Nhiễm cầm lên nhìn, là Minh Vanh. Cô nhận điện thoại rồi đưa tới bên tai anh. “Alo.”
“Thành Hữu, hai người mau về nhà một chút, mẹ xảy ra chuyện rồi.”
Thần sắc lười biếng của anh chợt căng thẳng. “Xảy ra chuyện gì?”
“Mẹ bị té cầu thang, gãy chân rồi, hiện tại đang ở bệnh viện.”
--------------------------------------------------