Lý Lận Thần mặc quần áo chỉnh tề bước ra, hướng về phía tủ quần áo.
Toàn thân Cung Nguyện run rẩy chạm vào Phó Nhiễm, điều này cũng gián tiếp truyền cho Phó Nhiễm một tin chẳng lành. Nhìn Lý Lận Thần mở tủ, tìm kiếm hồi lâu rồi lôi ra một cây roi dài hơn một thước.
Phó Nhiễm sợ hãi, Cung Nguyện thì muốn tránh né theo bản năng.
Lý Lận Thần bước đến trước mặt Phó Nhiễm. “Lúc nãy cô còn chưa nói tôi biết, roi thô và roi mảnh cô chọn loại nào?”
Phó Nhiễm như ngừng thở, nhìn chằm chằm cây roi đang rủ xuống bên hông Lý Lận Thần. “Không nghĩ là anh còn có sở thích này.”
“Loại phụ nữ như cô không đánh chắc chắn không nghe lời.”
Phó Nhiễm cố giữ sắc mặt bình tĩnh. “Tôi không thích roi thô, không phải anh bảo anh có roi mả
“Thì ra cô còn thích nhìn đẹp mắt, được, để tôi đổi lại cho cô.”
Lý Lận Thần nói xong, xoay người bước về phía tủ quần áo lần nữa.
Phó Nhiễm nhìn Cung Nguyện đang run rẩy ngồi bên cạnh. “Cô ngồi ở đây làm gì?”
“Trước khi đánh người hắn luôn có thói quen đi tắm, sau đó liền đánh người cho đến chết. Phó Nhiễm, đáng lẽ tôi nên gọi điện thoại giúp cô, tôi sợ cô bị hắn đánh c.h.ế.t mất.” Cung Nguyện nói xong, bưng mặt sợ hãi khóc ra thành tiếng.
Phó Nhiễm cũng sợ hãi, cô cũng không phải là thần thánh gì, nhìn thấy tình cảnh như vậy không bị dọa đến hồn siêu phách lạc xem như là tốt lắm rồi. “Cô có cơ hội như vậy thì mau rời đi, đừng hy vọng xa vời có thể quay lại với hắn nữa, bị đánh thành ra như vậy rồi cô còn có thể coi như là thói quen được sao? Tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t không phải là dễ dàng.”
Lý Lận Thần đổi lấy sợi dây to bằng ngón cái đi tới, Phó Nhiễm nhìn sợi roi bị kéo qua từng tấc đất, cả người sợ hãi, hàm răng run lên.
Lý Lận Thần nâng roi lên. “Thích không?”
Phó Nhiễm giữ tư thế như bị trói. “Cái này quá mảnh rồi, còn có cái nào vừa vừa không?”
Lý Lận Thần nhìn Phó Nhiễm. “Cô đang đùa giỡn tôi đấy à?”
Phó Nhiễm ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Lý Lận Thần. “Trong mắt tôi anh vẫn là một người đàn ông, tôi vẫn coi anh như bạn bè, tôi cũng biết những đau khổ trước ia của anh, Lận Thần, tự cho bản thân mình một cơ hội đi.”
“Muốn cảm động tôi?” Lý Lận Thần cười lạnh. “Phó Nhiễm, đời này tôi đã bị hủy trong cuộc đua xe kia, bị hủy trong tay Minh Thành Hữu rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-682.html.]
Phó Nhiễm định mở miệng thì Lý Lận Thần vung roi lên. “Chớ nói nữa!”
Phó Nhiễm buông tay ra, đẩy n.g.ự.c hắn, nhấc chân đá lên n.g.ự.c hắn một cước, Lý Lận Thần lùi lại mấy bước, Phó Nhiễm nắm tay Cung Nguyện. “Đi nhanh lên!”
Vừa mới xoay người, nhớ tới chìa khóa đang ở trong người Lý Lận Thần, Phó Nhiễm dùng đầu gối ép tay hắn, hắn không nghĩ cô lại ra tay, Phó Nhiễm thò tay vào túi quần hắn tìm điện thoại và chìa khóa. Lý Lận Thần dùng sức đẩy cô ra, Phó Nhiễm vội lấy hai tay đè bờ vai của hắn, ném chìa khóa về phía Cung Nguyện. “Mau đi mở cửa, mau!”
Cung Nguyện luống cuống tay chân cầm lấy chìa khóa, Lý Lận Thần giận dữ rống lên.“Cung Nguyện, cô dám sao.”
Cung Nguyện nhìn Phó Nhiễm, liền cầm lấy chìa khóa. Rốt cuộc sức lực của Phó Nhiễm không bằng Lý Lận Thần, Cung Nguyện còn chưa kịp mở cửa, cô đã bị Lý Lận Thần đẩy ra.
Một chiếc xe lao thật nhanh vào nhà hàng, thần sắc Minh Thành Hữu lạnh lùng, xuống xe đi lên phía trước, một nhân viên đi ra ngoài. “Tiên sinh, xin ngài dừng xe ra chỗ khác.”
“Anh nói cái gì!” Minh Thành Hữu giơ tay lên.
Bước đi của anh dồn dập, đi vào rồi đi ra, đưa tay túm lấy cổ áo một tên nhân viên. “Anh có thấy một người đi cà thọt đem theo một phụ nữ đến đây không?”
“Không có, không có.”
Minh Thành Hữu lấy điện thoại ra, chỉ vào tín hiệu định vị. “Mau đưa tôi tới đó.”
Anh gọi điện cho Phó Nhiễm, thấy điện thoại đã tắt.
L trước chỉ nhận được một tin nhắn ngắn của Phó Nhiễm, nghĩ đến lại cảm thấy nóng ruột, chỉ có đơn giản mấy chữ: hoài nghi Lý Lận Thần.
Cung Nguyện cầm chìa khóa còn chưa kịp cắm vào, nhìn thấy Lý Lận Thần vung cây roi quất về phía Phó Nhiễm. Âm thanh này truyền thẳng vào trong tai, Cung Nguyện đã từng chịu loại cảm giác này, nhanh chóng đem chìa khóa cắm vào ổ.
Nhân viên phục vụ đưa Minh Thành Hữu qua hành lang, chỉ vào một gian phòng. “Chính là phòng này.”
“Nhìn cái gì, mau mở cửa cho tôi.”
Nhân viên phục vụ lau mồ hôi lạnh. “Cái đó … chìa khóa ở chỗ ông chủ rồi.”
Minh Thành Hữu mắng một câu, đẩy tên nhân viên ra. “Cút ngay cho tôi.”
Hai chiếc xe đi theo Minh Thành Hữu lần lượt đi đến, vài người bước xuống đi tới.
Minh Thành Hữu nhấc chân tung một cước đá vào cánh cửa, cánh cửa vẫn không nhúc nhích. Anh lại nhanh chóng đạp thêm mấy cái, Cung Nguyện vội vàng muốn bước lùi lại cũng không kịp nữa, cánh cửa chợt đập vào mạnh vào cô, làm cô gần như ngất xỉu.
--------------------------------------------------