Lý Lận Thần đứng dậy, khom lưng hướng ánh mắt về Phó Nhiễm. “Về phần cô, tôi cũng đã nghĩ ra rất nhiều phương pháp, mỗi lần nghĩ đến đều hưng phấn không chịu nổi, nhưng cuối cùng lại không có ngày đó.”
“Rốt cuộc chúng tôi có mối hận gì với anh?”
“Cô nói xem, cô thích roi thô hay roi mảnh? Roi thô đánh cô sẽ bị trầy da xước thịt, nhìn sẽ khó coi một chút. Nếu là roi mảnh, miệng vết thương ngược lại rất đẹp mắt nhưng lại rất đau, giống như bị đ.â.m khoét sâu vào thịt vậy. Cô nói cho tôi xem cô sẽ chọn loại nào?”
Lý Lận Thần thở phun ra hơi ấm nhưng lại làm cho Phó Nhiễm cảm thấy toàn thân lạnh như băng, khó khăn nuốt nước bọt không nói gì. Lý Lận Thần hướng Cung Nguyện nói.“Cô có thể hỏi cảm giác của cô ta như thế nào, dù sao cô ta cũng trải nghiệm được sự khác biệt đó rồi.”
Phó Nhiễm bỗng dùng trán đập mạnh vào Lý Lận Thần, hắn bất ngờ không kịp chuẩn bị, bị ngã ra phía sau, bàn tay chống lên mép giường nhưng bởi vì đi đứng vốn bất tiện nên bị ngã xuống đất.
Phó Nhiễm choáng váng đầu óc, khuỷu tay chống lên đằng sau nâng ngửa người trên bị ngã. Lý Lận Thần lấy tay đỡ trán, một lúc sau mới lấy lại được tinh thần. Hắn ngồi trở lại mép giường, khuỷu tay chống lên đầu gối, Phó Nhiễm nhìn về phía đỉnh đầu hắn, hắn ngẩng đầu, ánh mắt hung ác một cách mãnh liệt.
Phó Nhiễm cắn chặt môi, khẩn trương giãy dụa liền phát hiện tay bị trói rất chặt. Lý Lận Thần tiện tay tóm lấy Cung Nguyện đang nằm trên mặt đất, hắn túm chặt cổ Cung Nguyện ấn mạnh vào đệm chăn. “Không phải mày hỏi tại sao tao không muốn mày sao? Thật sự rất muốn biết phải không?”
“Lận Thần, anh buông ra thật sự rất khó chịu.”
Lý Lận Thần mạnh tay hơn. “Đời này tao không thể nào có con được nữa, cũng không thể kết hôn, tai nạn xe đó không chỉ tước đi một chân của tao, mày đã hiểu chưa?”
Cung Nguyện nghĩ tới ý của hắn, sắc mặt cô đỏ lên, đau khổ lắc đầu. “Em không ngại chuyện đó, thật sự không ngại.”
Lý Lận Thần buông tay, giáng một cái tát xuống Cung Nguyện. “Không ngại? Làm gì có người phụ nữ nào không ngại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-680.html.]
“Lý Lận Thần.” Phó Nhiễm ở phía sau hắn hô to. “Anh muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô ấy sao?”
Lý Lận Thần thở hồng hộc nhìn Phó Nhiễm chằm chằm, đưa tay chỉ Cung Nguyện. “Chẳng lẽ cô biết tại sao vụ tai nạn đó lại xảy ra à?”
“Không phải là ngoài ý muốn sao?” Cung Nguyện lấy hai tay xoa cổ, khó chịu đến mức ói cũng không ra.
“Hừ, ngoài ý muốn?” Lý Lận Thần cười ra tiếng. “ Nếu thật sự là ngoài ý muốn thì tao có gì mà oán hận, lúc đua xe ấy những người kia tao đều biết, xe lái đến sườn núi thì có một chiếc xe tạm thời gia nhập, tao không thấy rõ đối phương là ai, chẳng lẽ mày ngồi ngay cạnh không biết, chẳng lẽ không phải muốn tao không kịp tránh né mà xảy ra tai nạn sao? Lúc xe bị lật rơi, mày có thấy chiếc xe kia dừng lại không? Người lái xe chính là Minh Thành Hữu. Phó Nhiễm, cô hỏi tôi và các người có mối căm thù sâu sắc gì, những thứ này có tính hay không?”
Đôi môi Phó Nhiễm run lên, Cung Nguyện hoàn toàn không nhớ rõ tình cảnh hôm đấy như thế nào. Lý Lận Thần kích động dị thường, tựa như đang chìm đắm trong mối hận thù không thể tự kiềm chế.
“Nếu quả thật là như vậy, ngay lúc đó anh có thể báo cảnh sát, hoặc là tìm Minh gia giải quyết, không đáng đem chuyện đẩy đến cơ sự này
“Báo cảnh sát? Cô không biết Minh Thành Hữu được Minh gia nâng niu, cưng chiều trong bàn tay như một thái tử gia sao? Cả cái thị trấn Nghênh An này có ai dám động đến hắn? Muốn quyền có quyền, muốn tiền có tiền, cho dù hắn có chịu giải quyết, chân của hắn cùng thân thể của tôi, ai có thể bồi thường cho tôi?” Lý Lận Thần kéo căng tóc Phó Nhiễm về phía sau, cô đau nhắm hai mắt lại, da đầu tê dại.
Phó Nhiễm rỉ ra mồ hôi bên trán, Lý Lận Thần đem cô áp ngã xuống giường, bàn tay hướng đến cổ áo Phó Nhiễm. Lúc này, Cung Nguyện lập tức chống người lên mép giường, đem hết sức lực đẩy Lý Lận Thần ra.
“Lận Thần, chúng ta cùng nhau sống thật tốt qua ngày, không để ý đến người khác, có được không?”
Lý Lận Thần vung tay lên quát. “Cô cút đi cho tôi!”
Cung Nguyện nghiêng đầu nhìn về Phó Nhiễm, thấy Phó Nhiễm nháy mắt với mình, Cung Nguyện lau nước mắt lướt qua Lý Lận Thần đi ra ngoài. “Được, tôi cút.”
--------------------------------------------------