Hắn nghiêng đầu, có thể thấy được m.á.u ứ đọng nửa bên mặt ngay tức khắc. Minh Thành Hữu vẫn túm cổ áo hắn, bàn tay cứng rắn túm chặt, Lý Lận Thần vung một cú đánh bị Minh Thành Hữu tránh được, Minh Thành Hữu kéo hắn lên sau đó đá thẳng vào n.g.ự.c hắn, một tiếng kêu đau truyền đến, Lý Lận Thần nằm dài trên mặt đất một hồi lâu sau không dậy nổi.
Cung Nguyện co rúc ở góc tường khóc mãi. "Đừng đánh nữa."
Phó Nhiễm cũng không ủng hộ hay phản đối, bên cạnh có một ghế sa lon, cô ngồi phịch vào trong đó.
Lúc này Minh Thành Hữu vẫn đang vô cùng tức giận, tức giận không cách nào giải quyết, anh túm cổ áo Lý Lận Thần kéo hắn đến trước ngăn tủ, phía trên bày các loại rượu đỏ, Minh Thành Hữu đem Lý Lận Thần áp đầu vào đó. "Nói, trăm phương ngàn kế như vậy rốt cuộc mục đích của mày
Mặt Lý Lận Thần toàn là máu, ánh mắt hắn nhìn về phía Phó Nhiễm. "Mày có thể hỏi vợ mày."
Minh Thành Hữu nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra nếu đến chậm một bước, trong lòng càng thêm lo sợ, anh kéo lấy cổ áo Lý Lận Thần kéo hắn sang hướng khác, đầu hắn đụng vào một hàng chai rượu bay ra ngoài, chất lỏng màu đỏ rơi xuống đất b.ắ.n tung tóe ra ngoài, giầy cùng ống quần Minh Thành Hữu cũng không may mắn hơn.
Phó Nhiễm ngồi ở trên ghế sa lon, Cung Nguyện muốn đi tới trước mặt cô, bị một người trong đó ngăn lại. "Phó Nhiễm, các người bỏ qua cho hắn đi, kể từ sau khi gặp tai nạn hắn vẫn có bệnh, nhưng cho tới bây giờ không chịu gặp bác sĩ, chuyện như vậy xảy ra với ai cũng không thể chịu đựng nổi, tôi van cô."
Minh Thành Hữu ném Lý Lận Thần sang, hắn ngã xuống ở cạnh chân Cung Nguyện, Cung Nguyện sợ tới mức sợ hãi kêu lên, vội ôm Lý Lận Thần lên. "Lận Thần, Lận Thần!"
Phó Nhiễm không muốn nhìn. "Thành Hữu, chúng ta trở về thôi."
Minh Thành Hữu đạp một chân khác của Lý Lận Thần. "Không phải muốn phế tao sao? Tao sẽ phế cái chân còn lại của mày, tránh khỏi mày đi ra ngoài làm chuyện xấu!"
Bàn chân anh dùng sức, Lý Lận Thần cắn môi chịu đựng, Cung Nguyện lao tới ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Minh Thành Hữu. "Anh bỏ qua cho hắn đi, tôi van anh."
Cô áp chặt vào Minh Thành Hữu, anh muốn thu chân lại. "Buông tay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-684.html.]
Cung Nguyện sợ tới mức chỉ biết ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Minh Thành Hữu, anh nghĩ tới vợ mình còn ở đây, thoát khỏi Cung Nguyện, ánh mắt lơ đãng lướt qua chiếc roi rơi trên mặt đất, Minh Thành Hữu thuận tay nhặt lên, dùng sức kéo roi ở trong tay ra, sau đó chỉ hướng Lý Lận Thần.
"Không phải là mày thích như vậy sao? Hôm nay tao cũng cho mày nếm thử mùi vị roi đòn một chút."
Lúc vung lên có vẻ như mang theo gió lạnhPhó Nhiễm có thể nghe được tiếng rít lên rõ ràng, một đòn lại quất vào trên lưng Cung Nguyện nằm sấp lên Lý Lận Thần.
Cung Nguyện cắn chặt răng, Minh Thành Hữu vứt chiếc roi trong tay ra.
Anh vẫn như không hết hận, Phó Nhiễm vội vàng đứng dậy tới gần kéo tay anh. "Coi như hết."
Minh Thành Hữu liếc nhìn Cung Nguyện không nhúc nhích, giọng nói Phó Nhiễm rất khẽ. "Chúng ta không thể giống như hắn."
"Ném hắn vào cục cảnh sát đi." Minh Thành Hữu nói xong, ánh mắt nhìn hướng Phó Nhiễm bên người, cũng không nói gì, bỏ tay cô ra rồi sải bước ra khỏi gian phòng.
Phó Nhiễm cầm lại điện thoại di động của mình, vịn vào vách tường đi dọc theo hành lang, cô đi rất chậm, tựa như vừa động vào là có thể cảm thấy toàn thân đau nhức.
Minh Thành Hữu đợi cô ở khúc quanh, thấy cô đi chậm chạp, khuôn mặt cáu kỉnh, kéo cô đi về phía trước. Phó Nhiễm gần như là bị anh kéo tới bãi đậu xe, Minh Thành Hữu không nói gì đẩy cô vào bên trong ghế lái phụ, phần lưng Phó Nhiễm vừa chạm đến thành ghế, cô co hai vai lên theo bản năng.
Sau khi Minh Thành Hữu ngồi vào ở bên cạnh cô, nhưng cũng chưa phát động động cơ ngay, anh nổi giận đùng đùng hướng Phó Nhiễm quát. "Nếu như mà anh tới trễ một bước, em định làm như thế nào?"
Phó Nhiễm biết là anh đang nổi nóng. "Em có đúng mực, rượu hắn rót em nôn ra hết, em chỉ là muốn biết rốt cuộc hắn làm như vậy là có mục đích gì."
"Một câu muốn biết rõ em liền tự mình mạo hiểm?"
"Thành Hữu, chúng ta quá bị động rồi, nếu không phải là gần đây Lý Lận Thần thường xuyên vô tình gặp em, hôm nay lại nhất định hẹn em ra ngoài nói là sinh nhật hắn, em hoàn toàn không nghĩ ra người kia là ai."
--------------------------------------------------