Từ Khiêm đưa một ngón tay ra chỉ. “Nhiều nhất chỉ một tháng nữa, chân của cậu liền tàn phế.”
Phó Nhiễm kinh ngạc, lúc này cô không còn sợ hãi, mà là nghĩ quá may mắn, Minh Thành Hữu đối với bệnh tình của mình không dám lơ là, gương mặt tuấn tú căng thẳng, hiển nhiên lo sợ cái c.h.ế.t đến một lần nữa.
Duật Tôn bưng ly trà lên, Từ Khiêm nhìn Duật Tôn rồi nói. “Làm sao cậu đoán được tôi sẽ có cách chữa trị?”
“Nhìn sắc mặt của cậu là biết, nếu cậu không có cách chữa trị, cậu liền gặp xui xẻo với tôi rồi.”
Phó Nhiễm đứng ngồi không yên bên ngoài phòng giải phẫu, thời gian rất ngắn, chỉ có mười phút, Từ Khiêm cùng Minh Thành Hữu bước ra ngoài, cô vội vàng tiến lên.
“Có chỗ nào không thoải mái không?”
“An tâm đi, một mũi này chữa khỏi trăm bệnh đó người đẹp.” Từ Khiêm không quên buông lời trêu chọc cô.
“Vậy sao?” Phó Nhiễm nói với Từ Khiêm, nhưng mắt lại nhìn về phía Minh Thành Hữu.
Hừ, anh ta còn so đo chuyện vừa rồi.
Từ Khiêm cười cười, tiến về phía trước.
Phó Nhiễm nói vọng tới từ phía sau. “Cám ơn anh.”
Từ Khiêm vung tay xuống. “Một tháng sau nhớ đến.
Hai người đi cả đêm để quay trở lại Nghênh An, Phó Nhiễm lái xe, đôi tay cầm c.h.ặ.t t.a.y lái, mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Minh Thành Hữu.
Còn anh thì nhìn chăm chú phong cảnh bên ngoài.
“Thành Hữu?”
Minh Thành Hữu quay mặt lại.
Tay phải cô nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, chặt tới mức tay cô đau luôn. “Chuyện này chúng ta có cần giấu mọi người không?”
“Anh cũng đang nghĩ tới điều này.” Minh Thành Hữu chuẩn bị đứng dậy.
“Chỉ sợ nói ra lại gây bất lợi cho anh.”
“Không đâu.” Minh Thành Hữu đưa tay chống cằm. “Anh có cảm giác người này đang ở xung quanh anh, anh không thể ngồi một chỗ chờ đợi hắn ta xuất hiện. Chỉ có cắt đứt hi vọng của đối phương thì mình mới có thể nắm chắc được phần thắng, Phó Nhiễm, anh sẽ không ngồi một chỗ mà chờ đợi.”
"Thật sự em không nghĩ ra, ai sẽ gây khó dễ chúng ta, nếu như là người bên cạnh…." Phó Nhiễm mệt mỏi thở dài. "Từng chiếc mặt nạ trên mặt, không tới ngày lật tẩy, thì em không có cách nào phân biệt được."
Trở lại Y Vân Thủ Phủ, tắm rửa xong, Minh Thành Hữu nằm yên trên giường. Hôm nay, Phó Nhiễm mang Hãn Hãn vào phòng chị Nguyệt, cô cuộn người lại, gối đầu lên đùi anh.
Anh buông tờ tạp chí trong tay ra. “Xoa bóp chân giúp anh đi.”
Phó Nhiễm đứng dậy, hai tay đặt lên đùi anh, xoa bóp, Minh Thành Hữu lại kéo hai tay cô lại. “Lúc nào em lại vâng lời như thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-674.html.]
“Em sợ chân anh có chuyện gì?”
“Nếu như, chân anh bị tàn phế, về sau làm sao có thể ôm em lên trên giường nhỉ?”
Phó Nhiễm ngẩng đầu lên. “Anh bớt nói nhảm đi.”
“Thiệt là, anh nói bế em lên trên giường chứ có phải lên giường đâu?”
Mấy ngày gần đây, có Từ Khiêm chăm sóc anh, chuyện của MR cũng ổn định, cô định để cho Minh Thành Hữu ở nhà nghỉ ngơi.
Đám người lục tục đi ra ngoài phòng họp, Phó Nhiễm đang sắp xếp lại tài liệu, Minh Vanh ngồi bên cạnh nói. “Cuối cùng cũng đi vào nề nếp rồi, anh đây có thể trở về công ty của mình rồi.”
“Anh hai, mấy ngày nay nhờ có anh giúp đỡ.”
Minh Vanh nhún vai. “Thành Hữu đâu rồi, sau khi trở lại sao trốn trong nhà hoài thế, để cho nó quản lý MR đi chứ?”
Sắc mặt Phó Nhiễm ảm đạm. “Em để anh ấy ở nhà nghỉ ngơi một thời gian.”
Minh Vanh kéo sát ghế tới cạnh cô. “Đau lòng sao, chẳng lẽ định để anh làm trâu làm ngựa cho nó sao ta?”
Phó Nhiễm bị chọc cười, đem tài liệu sắp lại gọn gàng, đóng máy tính lại, rồi đưa mắt nhìn về phía Minh Vanh. “ Anh hai, Thành Hữu có một chút bệnh, trước mắt chỉ có thể ở nhà tĩnh dưỡng.”
“Thân thể bị gì thế?” Minh Vanh nhíu mày lại, thần sắc ngưng tụ.
Phó Nhiễm cũng không nói dối. “ Mới phát hiện ra có người bí mật đánh thuốc anh ấy, hiện tại anh ấy cần trị liệu.”
“Thuốc gìhuốc xổ?” Ánh mắt Minh Vanh mờ mịt.
Phó Nhiễm nói ra tên thuốc, sau đó nói tiếp. “Hai ngày trước, khi anh ấy đang bơi trong hồ đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, đến bệnh viện kiểm tra mới phát hiện có vấn đề, bác sĩ nói nếu trễ một tí nữa là tầm một tháng sau có thể sẽ bị tàn phế.”
Minh Vanh không nén được tức giận, quát to. “Ai dám làm chuyện này?”
“Không biết.” Phó Nhiễm nhún nhún vai. “Không tra ra được.”
“Sẽ không có di chứng về sau chứ?”
“May mắn phát hiện ra sớm, cũng có thể chữa trị, cho nên chuyện của công ty còn phiền anh giúp một tay.”
Minh Vanh than thở “Thiệt là khổ mà, làm người của Minh gia thật không dễ dàng gì.”
Phó Nhiễm mỉm cười, mở chai nước đưa cho Minh Vanh, anh khoát tay.
Phó Nhiễm hớp một hớp. Minh Vanh đem tài liệu trong tay đưa cho Phó Nhiễm. “Em nên bảo Thành Hữu ở nhà nghỉ ngơi, chuyện của công ty đừng lo lắng nữa.”
“Vâng.”
Phó Nhiễm và Minh Vanh là những người cuối cùng bước ra khỏi phòng họp, thư ký Nghê nhận lấy tài liệu, cô nói với Phó Nhiễm. “Tổng giám đốc, cô có hoa.”
--------------------------------------------------