Chân Phó Nhiễm không còn sức đứng vững, liền bị hắn kéo đi ra khỏi nhà hàng.
Lý Lận Thần đem cô nhét vào ghế lái phụ, sau đó thắt chặt dây an toàn, nổ máy phóng đi, hai tay hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, mu bàn tay vì quá kích động mà nổi lên từng gân xanh. Phó Nhiễm mềm nhũn vô lực hỏi hắn. “Anh đã cho tôi ăn thứ gì?”
“Yên tâm, chỉ một chút thuốc để em không còn sức lực, ngoan ngoãn ngồi im thôi.”
Phó Nhiễm ngó qua cửa sổ nhìn cảnh vật lùi về phía sau. “Tại sao anh lại làm như vậy?”
Lý Lận Thần lộ rõ vẻ căng thẳng, hai gò má vì hắn cắn chặt răng mà lộ rõ, hắn không trả lời Phó Nhiễm mà tăng nhanh tốc độ xe.
Xe đi tới một vùng ngoại ô nào đó.
Phó Nhiễm nghĩ tốt nhất là phải trì hoãn thời gian, lúc xuống xe dùng sức nắm chặt cửa xe không chịu di chuyển, Lý Lận Thần gỡ từng ngón tay cô ra. Hắn đi lại bất tiện, chỉ có thể ôm cô cưỡngế mà đưa đi.
Nơi này có vẻ là làng du lịch, cũng giống khách sạn trong thành phố, có độc một gian phòng. Lúc Lý Lận Thần lấy thẻ mở cửa phòng, Phó Nhiễm bắt đầu thấy sợ hãi lui chân về phía sau, cảm giác có thể nghe rõ từng nhịp tim đập của mình.
Lý Lận Thần hướng tay về bả vai lôi cô đi, cuối cùng Phó Nhiễm cũng không thể giãy dụa. Lảo đảo bước vào phòng, Phó Nhiễm liến thấy Cung Nguyện đang ngồi ở trên giường.
Lúc này cô càng thêm tiều tụy so với hôm nọ khi Phó Nhiễm nhìn thấy, khuôn mặt đầy vết thương thê thảm vô cùng. Ánh mắt Cung Nguyện đờ đẫn, giương lên nhìn Phó Nhiễm, mở miệng nói. “Tôi đã nói với cô hắn là tên biến thái, cô không nên cố tình nhảy vào hố lửa."
Lý Lận Thần đi tới bàn, rót cốc nước uống.
Phó Nhiễm đỡ Cung Nguyện đứng dậy, khẽ hỏi. “Biết hắn biến thái mà tại sao cô không bỏ đi?”
“Cô không hiểu.” Cung Nguyện không muốn nói chuyện nhiều cùng Phó Nhiễm, chỉ đứng nhìn.
Lý Lận Thần đi cà thọt ngồi xuống giường đối diện hai người, nhìn thẳng Phó Nhiễm, ánh mắt hung tàn không hề che dấu. Phó Nhiễm bị hắn nhìn khiến cô hoảng sợ, hoang mang không biết mình đã đắc tội với hắn lúc nào. Lồng n.g.ự.c Lý Lận Thần phập phồng, huyệt thái dương nổi gân xanh như sắp nổ tung, Cung Nguyện thấy không ổn liền đẩy Phó Nhiễm nói. “Cô đi nhanh lên!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-679.html.]
Lý Lận Thần chợt đứng dậy, túm lấy tóc Cung Nguyện đẩy cô ngã xuống đất.
Cung Nguyện đập đầu vào tủ đầu giường, đau đến nổ đom đóm mắt. Phó Nhiễm khom lưng đỡ Cung Nguyện. “Tại sao anh lại đối xử tàn ác với phụ nữ như vậy?”
Lý Lận Thần tóm lấy bả vai Phó Nhiễm đẩy lên giường, hắn đi về phía tủ quần áo lấy ra một cái túi to, tìm sợi dây thừng sau đó trở lại trước mặt Phó Nhiễm.
“Lý Lận Thần, rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Hắn chỉ mất chút sức lực đã đem hai tay Phó Nhiễm trói ở sau lưng. Cung Nguyện lấy bàn tay che thái dương, m.á.u tươi thuận theo ngón tay chảy xuống ồ ạt, cả bàn tay trắng nõn bị nhuốm một màu đỏ, cô dựa đầu vào tủ, đôi mắt thâm trầm tĩnh mịch nhìn về phía Lý Lận Thần.
Lý Lận Thần ngồi trở lại trên giường, ánh mắt nhìn thấy Cung Nguyện liền đá một cước. “Lúc đầu đã có thể độc ác bỏ đi như vậy, còn muốn quay về để làm gì?”
Lực chân hắn rất mạnh, nhưng Cung Nguyện cắn chặt lấy môi không hề kêu lên, đôi mắt vẫn nhìn hắn chằm chằm.
Lý Lận Thần buông hai tay bên người, tầm mắt một lần nữa nhìn về phía Phó Nhiễm. “Cô nói xem, lúc đấy Minh Thành Hữu bị bệnh tim c.h.ế.t đi có phải tốt không? Sẽ không có chuyện ngày hôm nay rồi.”
Phó Nhiễm tìm ra được chút manh mối từ trong lời nói của hắn. “Chẳng lẽ anh và Thành Hữu có thù oán gì sao?”
Lý Lận Thần không trả lời, tiếp tục nói. “Phó Nhiễm, ban đầu cô cũng không nên thoái hôn.”
“Chẳng lẽ chỉ vì thế mà xảy ra cơ sự ngày hôm nay?” Phó Nhiễm hoảng hốt, giọng nói có vẻ khó thể tin được.
“Nếu như hắn chết, cô sẽ kết hôn với tôi, còn con trai cô nữa, tên gọi là Hãn Hãn đúng không? Nó rất đáng yêu, làm tôi suy nghĩ xem người làm “Ba ba” như tôi đây nên đối xử thật tốt với nó như thế nào. Có phải hôm nay bẻ gãy một cánh tay, ngày mai lại bẻ gãy thêm một chân của nó?”
Thấy Phó Nhiễm ánh mắt kinh hãi cùng phẫn nộ, Lý Lận Thần lại cười nói. “Yên tâm đi, tôi sẽ chữa trị cho nó, chữa khỏi lại tiếp tục, khẳng định sẽ rất thú v
“Biến thái, đồ thần kinh!” Phó Nhiễm kinh hãi gầm lên.
--------------------------------------------------