Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hương Khuyết Cổ Sơn

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Sương phủ dày như tơ liễu. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn lên núi uốn lượn giữa rừng trúc và rặng đào hoang đã ra quả. Trời không mưa, nhưng ẩm đến mức áo quần Linh dính sát vào người, nặng trịch như có ai níu lại từ sau lưng.

Linh đến Hương Khuyết vào một sáng sớm mù sương, xe khách chỉ đưa được đến trạm cuối, phần còn lại cô phải đi bộ qua rừng, theo lối mòn cũ người dân địa phương đã bỏ từ lâu.

Cô dừng lại, rút từ n.g.ự.c áo một lá bùa màu cháo lòng, xoa nhẹ. Một thoáng ấm lan qua lòng bàn tay, giúp m.á.u trong người tuần hoàn tốt hơn. Cô chẳng sợ lạnh, cũng không sợ sương, nhưng có cái gì đó trong không khí này khiến cô không thở nổi.

Đỉnh núi hiện ra sau rặng tùng xòe tán, thấp thoáng một cổng làng bằng đá xám rêu. Bên trên, bảng gỗ cũ mờ mực: “Hương Khuyết Thôn”.

Cô gái canh cổng – chừng mười tám – mặc áo tứ thân màu chàm, tóc búi lệch. Khuôn mặt xinh như tranh vẽ, đôi mắt hạ mi khẽ, mang nét gì đó buồn như vừa rời khỏi giấc mộng.

– Chào khách – cô ta cười. Giọng nhẹ như sương. – Lên núi tìm gì vậy?

– Tìm người – Linh đáp. – Tìm bình yên.

– Vậy thì đúng chỗ rồi. Ở đây, nước cũng không dám chảy vội. Mọi thứ đều… nhẹ nhàng.

2.

Linh nhìn thấy cổng đá xám hiện ra, phủ kín dây leo bạc màu, nhưng vẫn lộ rõ đường khắc: một người phụ nữ tóc xõa dài đang cúi đầu, tay cầm khăn, nước mắt rơi xuống chén ngọc.

Nai

Cô đặt tay lên cột đá, rút một lá bùa màu đỏ tươi, nhét vào khe nhỏ trên đỉnh cổng. Miệng niệm khẽ:

“Đất có thần, núi có linh. Ta không xâm, không tham, chỉ tìm đường công đạo. Nếu nơi đây có điều quỷ mị, xin cho dấu.”

Lá bùa run lên một nhịp.

Một cơn gió lạnh lướt qua, mùi ngai ngái của gỗ ẩm, rêu và… một thứ ngọt kim loại thoang thoảng như m.á.u đun chảy.

Sương vẫn đặc quánh, nhưng Linh hiểu – cô vừa được cho phép bước vào, hoặc được mời vào, điều đó… chưa chắc đã tốt.

Ngôi làng nằm gọn trong lòng một thung lũng ba mặt núi vây kín. Những ngôi nhà sàn phủ mái tranh sẫm màu, có treo khăn trắng ở đầu cầu thang. Không có biển hiệu, không có tiếng chó sủa hay tiếng rì rào bếp lửa.

Một sự yên tĩnh đến vô nhân tính.

Một người phụ nữ trẻ ra đón cô. Cô ta mặc váy dài thêu hoa văn sơn cước, tóc búi thấp, gương mặt rất đẹp – kiểu đẹp dịu dàng, mảnh mai, và hơi… vô hồn.

"Khách lạ?" – Cô ta hỏi, giọng nhỏ như thở.

"Tôi là Linh. Tôi đến… vì lời nhắn của một người tên Tý Anh."

Người phụ nữ khựng lại một nhịp. Đôi mắt lướt rất nhanh – như đo đếm. Rồi cô ta cười, vờ không nghe thấy cái tên kia.

"Mời vào, khách ở xa đến, trời Hương Khuyết dễ cảm lạnh lắm."

3.

Căn nhà sàn được giữ sạch đến mức vô cảm. Không có bụi, không có tranh treo, không ảnh tổ tiên. Chỉ có bàn trà, một chén nhang tắt, và một mảnh vải trắng thêu chữ “Lệ” đặt giữa bàn.

Chủ nhà tên Thảo – người phụ nữ vừa đón Linh – pha trà cho cô. Nước màu nhạt, nhưng mùi thơm kỳ lạ: không phải trà, mà là phấn thơm, sen khô, và… vỏ ngọc trai.

"Ở đây mọi người đều rất thanh tịnh" Thảo nói, nụ cười không đổi. "Làng không có trẻ con ồn ào. Chúng tôi dạy con lễ nghĩa từ nhỏ. Con gái càng phải học cách giữ nước mắt"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-khuyet-co-son/chuong-1-huong-khuyet.html.]

Linh không đáp.

Cô đã bắt đầu nghe thấy điều đó lặp đi lặp lại từ nhiều nơi: “giữ nước mắt”, “dạy khóc”, “tu lệ”. Những từ tưởng như mơ hồ nhưng đều hướng về một điều – khóc ở đây không phải là cảm xúc, mà là nghi lễ.

Chiều hôm đó, Linh đi dạo quanh làng. Cô thấy một cái giếng đá giữa sân chung. Thành giếng treo đầy khăn tay trắng, mỗi cái thêu viền vàng, có tên con gái: Mai, Hạ, Cúc, Lan…

Không ai bảo vệ, nhưng cũng không ai dám đến gần.

Một đứa trẻ con trai ngồi chơi gần đó, vừa vẽ vừa nghêu ngao.

“Mẹ bảo con gái khóc ra vàng

Khóc xong là sẽ thành thần

Mỗi giọt vàng rơi ba lời hứa

Một là đẹp, hai là ngoan, ba là quên.”

Linh đến gần:

"Bé vẽ gì đó?"

"Cô khóc" thằng bé đáp.

"Ai khóc?"

"Cô đẹp lắm. Khóc ra vàng. Nhưng rồi cô bị đem xuống hầm. Má nói cô thành thần rồi."

Linh lặng người. Cô nhìn bản vẽ nguệch ngoạc của thằng bé: một cô gái không có mắt, miệng ngoác cười, nước mắt chảy thành vàng dưới chân.

Đêm đầu tiên ở lại làng, Linh tỉnh dậy giữa giấc mơ có tiếng thì thầm. Lúc đầu là tiếng cười khe khẽ, rồi chuyển thành tiếng đập nhẹ, nhịp đều đều – như móng tay gõ lên tường gỗ.

Cô bật dậy. Bên ngoài không có tiếng gió. Trăng không đủ sáng. Nhưng cô thấy một thứ gì đó… đứng ở cuối hành lang.

Nhỏ, gầy.

Đầu đội khăn.

Tay cầm mảnh vải trắng có vệt vàng nhòe ra như m.á.u loãng.

Nó nhìn cô, rồi nhảy xuống sàn như không có trọng lượng và tan vào bóng tối.

4.

Linh đứng đó, lạnh toát sống lưng.

Lá bùa trong áo khẽ động.

Không khí đông lại. Mùi trà sen pha với rêu đá… và gì đó như da người bị luộc lâu.

"Ở đây, cái đẹp được dạy từ rất sớm. Và cái c.h.ế.t cũng thế."

Linh viết vào nhật ký, tay vẫn run nhẹ.

Cô chưa bao giờ thấy nơi nào… đẹp đến mức kinh hoàng như Hương Khuyết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hương Khuyết Cổ Sơn
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...