Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hương Khuyết Cổ Sơn

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Sáng hôm sau, Linh được đánh thức bằng một thứ âm thanh quen mà lạ – tiếng mõ gỗ khô vang đều đều từ phía sân làng. Không có tiếng gà gáy. Không chó sủa. Chỉ là tiếng mõ vọng vào như gõ lên lòng n.g.ự.c người.

Cô mở cửa.

Bên ngoài sương mỏng hơn hôm qua, nhưng làng vẫn lạnh lẽo. Người dân đang tụ về giữa sân, tất cả mặc đồ trắng. Áo dài trắng, váy trắng, khăn trùm đầu trắng. Không son, không phấn. Phụ nữ đứng bên phải, đàn ông bên trái. Không thấy bóng dáng trẻ con.

Không ai nói gì cả.

Chỉ có tiếng mõ, và âm thanh bàn chân trần dẫm nhẹ lên nền đất sẫm màu.

Một lát sau, Thảo – người phụ nữ chủ nhà Linh tá túc – gõ cửa.

"Cô dậy rồi à? Hôm nay là ngày Khai Lệ."

"Khai... lệ?" Linh hỏi, dù cô đã lờ mờ đoán ra.

"Ừ. Một bé gái trong làng đủ tuổi. Hôm nay con bé sẽ được… đón lệ đầu tiên. Cô muốn xem không? Khách lạ hiếm khi được dự."

Khu sân giữa làng đã bày sẵn một bệ đá thấp, trên đó là một chiếc khăn lụa trắng thêu chỉ vàng viền quanh, bên cạnh là chén ngọc và một bát thủy tinh trong vắt.

Một bé gái được đưa lên.

Tám tuổi, tóc tết b.í.m hai bên, đôi mắt to run rẩy. Em nhỏ thó trong tà áo lễ rộng hơn người, chân đi không vững. Hai người đàn bà giữ hai bên vai em, không mạnh tay, nhưng dứt khoát.

Một ông già từ trong nhà chính bước ra.

Áo choàng dài chấm gót, vải màu mốc xanh chỉ vàng. Ông đội khăn lệ cao, tay cầm trượng gỗ có hình mắt ở đầu. Trên tay trái là vòng bùa đỏ, cổ đeo chuỗi ngọc vàng đã ngả màu.

Linh lạnh sống lưng khi ánh mắt ông ta quét qua mình. Một ánh nhìn không có mạch m.á.u – như thể đôi mắt ấy đã quá cũ, từng thấy quá nhiều nước mắt.

"Đây là lễ Khai Lệ cho bé Lành, tám tuổi, con gái thứ hai của dòng họ Đinh."

"Bé đã giữ đủ ba năm không cười, không rơi lệ. Nay đủ tuổi hiến giọt đầu tiên."

"Một giọt cho sơn thần."

"Một giọt cho mẹ cha."

"Một giọt cho người ban lệ."

Người dân gật đầu đồng loạt như đã học thuộc lòng. Không ai nói gì thêm.

2.

Một người đàn bà tiến lên, cầm theo bát thủy tinh và khăn trắng.

Người đầu tiên tiến tới – bà lướt qua má bé gái rồi… tát thẳng tay.

Bé ngã khuỵu. Không khóc.

Người thứ hai đến gần – rút kim nhỏ chích vào bắp chân em. Máu ứa ra, đỏ thẫm trên làn da trắng.

Bé gái rít lên, đôi mắt ngấn nước, nhưng vẫn cố kìm.

Tiếng mõ ngưng. Không ai nhúc nhích. Tất cả như dán mắt vào gương mặt đứa bé đang run.

Một người nữa bước lên. Không nói gì. Chỉ nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay bé một vết d.a.o lam mảnh.

Đó là giọt nước mắt đầu tiên.

Nó rơi xuống mép khăn trắng.

Ông già gật đầu. Người đàn bà hứng lấy giọt lệ ấy, nhúng phần khăn vừa thấm nước mắt vào bát thủy tinh.

Linh nín thở.

Trong tích tắc, nước mắt trong suốt ấy lóe ánh kim, rồi tan chảy như một giọt thủy ngân có màu… vàng ròng.

Tiếng mõ vang lên ba tiếng.

Cả sân đồng loạt vỗ tay.

Người đàn ông trẻ mang một sợi dây chuyền có mặt ngọc vàng thô đặt lên cổ bé. Một người khác bế bé xuống – gọn như nâng một cái tượng nhỏ vừa hoàn thành.

Bé không nói gì. Không mếu, không khóc nữa. Chỉ nhìn thẳng về phía trước với đôi mắt trống rỗng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-khuyet-co-son/chuong-2-le-mo-le.html.]

Một người phụ nữ cạnh Linh khẽ thì thầm:

"Con gái biết giữ lệ… là con gái tốt."

Linh quay lại, nhưng người ấy đã hòa vào đám đông.

3.

Sau lễ, khi người dân đã tản bớt, Linh đứng lại ở mé sân. Trong cái im lặng đặc sệt như khói ấy, cô thấy một bóng nhỏ lấp ló sau cột nhà sàn – chỗ ánh sáng không chạm tới.

Là cô bé hôm qua.

Mái tóc ngắn, mặt tròn, đôi mắt sâu hoắm như chứa cả đêm đen.

Linh giật mình. Cô không thấy bé đứng đó lúc nãy.

"Chị Linh…"

Giọng bé vang lên, rất khẽ. Như vọng qua nước.

"Ừ?" Linh bước lại gần.

"Em tên… Tý Anh."

"Em ổn chứ?" Linh cúi người, khẽ đặt tay lên vai bé. Da thịt… lạnh băng, khô như sáp.

"Em… sắp bị đưa đi làm lễ lệ rồi."

Giọng bé không hẳn là sợ.

Nó giống như một lời nhắc… lặp lại, văng vẳng từ quá khứ.

"Em sợ à?"

"Không phải sợ đau…"

"Chỉ là… em không muốn khóc."

"Họ nói nếu em khóc ra vàng, thì sẽ đẹp… sẽ ngoan… sẽ được mang khăn thêu…"

Rồi bé ngước lên nhìn Linh.

Ánh mắt ấy… không có phản chiếu.

Không bắt sáng.

Như đôi mắt từ trong mơ.

"Chị ơi…"

"Em không muốn ai thấy nước mắt của em."

"Em đã cố giữ nó lại… nhưng… em không nhớ em giữ được bao lâu rồi…"

Linh khựng lại. Tay cô vô thức buông khỏi vai bé.

Không có mạch đập.

Không có hơi thở.

Cái lạnh thấm ngược vào n.g.ự.c cô như một giọt nước đá thả vào tim.

Cô định nói gì đó, thì bé đã lùi lại, bước vào bóng tối phía dưới sàn nhà – nơi không ai đứng, không ai đi qua.

Không một tiếng động.

Không tiếng chân, không tiếng vải sột soạt.

Cô bé… không để lại bóng.

Lá bùa chấn yểm trong áo Linh run rẩy lần nữa.

Không phải vì gió.

Mà là vì Linh vừa nói chuyện với thứ không còn ở trần thế.

Nai

Và nó… vẫn đang chờ cô trả lời.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hương Khuyết Cổ Sơn
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...