Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hương Khuyết Cổ Sơn

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Trên mặt đất, ngôi làng vốn giả vờ thanh bình giờ chìm trong sương vàng dày đặc.

Sương trườn vào từng mái nhà, quấn lấy xác người, rồi kéo chúng lơ lửng trong không trung như những con rối không dây.

Tất cả xác c.h.ế.t cùng mở miệng, phát ra một âm thanh trầm, dài và dội xuống hầm.

Linh cắn răng, hét to: “Ngọc! Hương! Ra ngoài ngay!”

Ngọc kéo Hương chạy về phía cầu thang, nhưng trước khi họ tới được nửa đường, một cánh tay khô đét vươn ra từ bóng tối, chộp lấy Hương.

Ngọc quay lại, rút d.a.o chém, nhưng tay kia đã kéo Hương sâu vào mảng sương vàng.

Tiếng hét của Hương bị bóp nghẹt chỉ sau một nhịp tim.

Ngọc gần như phát điên, định lao theo, nhưng Linh đã phóng một lá bùa, dán thẳng lên trán cô: “Muốn cứu thì phải sống trước.”

Một luồng lực vô hình hất Ngọc lên cầu thang, đẩy cô ra khỏi hầm, lăn dài trên mặt đất đầy sương.

2.

Bên dưới, ông Hội đã bị thân cổ trùng mẹ nghiền nát, m.á.u vàng loang khắp sàn.

Nhưng ánh mắt ông trước khi c.h.ế.t vẫn ngước nhìn nó, như kẻ si tình chấp nhận bị chính người mình yêu ăn thịt.

Cổ trùng mẹ rống lên một lần cuối.

Thân thể khổng lồ của nó bắt đầu tan rã thành bụi vàng, cuốn theo hàng trăm linh hồn vừa bị hút, rồi tất cả bay lên trời.

Trong cơn lốc vàng đó, bóng Linh chìm dần, mái tóc dài tan vào hư vô.

Khi sương vàng rút hết, làng chỉ còn lại những căn nhà trống rỗng và xác khô rải rác.

Ngọc bò dậy, run rẩy nhìn quanh, nhận ra mình là người duy nhất còn thở.

Cô nhìn xuống hầm — giờ chỉ là một hố sâu tối om, không còn tiếng động.

Trên tay cô, lá bùa của Linh vẫn còn nguyên, nhưng đã chuyển sang màu đen.

3.

Tiếng gỗ gãy răng rắc vang vọng trong đường hầm tối.

Hương ho sặc sụa khi bụi vàng từ trần sập xuống phủ kín mặt. Cô cố bò về phía ánh sáng le lói phía xa, nhưng một tảng đá lớn đã chắn lối.

Phía sau, tiếng gì đó bò soàn soạt trong bóng tối, nhưng rồi im bặt… thay vào đó là tiếng bước chân quen thuộc.

"Đừng sợ. Là tôi."

Linh xuất hiện, thân hình lẫn trong làn bụi vàng dày đặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-khuyet-co-son/chuong-13-linh-hon-con-lai.html.]

Mái tóc dài của cô tung ra như đang trôi trong nước, còn đôi mắt… một bên vàng rực, một bên đen sâu thẳm.

Linh quỳ xuống, chống hai tay vào tảng đá chắn đường, đôi môi mấp máy khẽ niệm. Những vết nứt li ti lan ra như mạng nhện, đá vỡ, để lộ một khoảng trống vừa đủ người chui qua.

Nai

Hương lao ra trước, nhưng Linh giữ lại: “Không phải đường này. Theo tôi.”

Cả hai rẽ vào một lối hẹp hơn, tối đến mức Hương chỉ còn cảm giác tay đang lần theo tường ẩm.

Sau vài chục bước, họ bước vào một căn phòng mà Hương chưa từng thấy — những kệ gỗ cao ngất, mỗi ngăn đều xếp ngay ngắn một chiếc khăn trắng.

Trên mép khăn, từng dòng chữ được thêu bằng chỉ đỏ: tên của các bé gái.

Có cái đã úa vàng theo thời gian, có cái còn mới như vừa đặt vào.

Bước đi chậm rãi, Hương chạm tay vào một chiếc khăn, cảm nhận hơi lạnh như chạm vào da người đã chết.

4.

Bỗng, từ trần phòng, bụi vàng rơi xuống như mưa.

Chúng tụ lại thành những dải sáng quấn quanh người Linh.

Hương thấy rõ — trong bụi vàng ấy, hàng trăm bóng dáng bé gái hiện ra, mắt sáng long lanh, nước mắt rơi nhưng không chạm đất.

Một luồng khí mạnh trào dâng, đẩy lùi bụi mù và mùi ẩm mốc.

Linh đứng thẳng, hai mắt mở to:

Mắt trái — vàng như kim loại nung chảy, xoáy sâu vô tận.

Mắt phải — trắng toát, tĩnh lặng như mặt nước chết.

Tất cả khăn trắng trên kệ rung nhẹ, rồi yên lại.

Những linh hồn bé gái biến mất, chỉ còn một khoảng lặng nghẹt thở.

Hương lùi lại, giọng run run: “Chị… vừa làm gì vậy?”

Linh không trả lời ngay. Cô ngẩng mặt nhìn lên trần, hít sâu, rồi đáp: “Bây giờ tôi thấy được tất cả. Cả người sống… lẫn những kẻ không bao giờ được siêu thoát.”

Trong khoảnh khắc, ánh mắt dị sắc ấy quét qua Hương.

Cảm giác như mọi bí mật trong tim cô vừa bị lật ra, phơi dưới ánh sáng lạnh lẽo.

"Hãy cầm lấy, những đứa trẻ đã chọn tôi và cô." Linh nói

Họ nhặt những chiếc khăn tay thêu tên ấy.

Một tiếng động lớn vang lên — hầm phía sau đã bắt đầu sập hẳn.

Linh nắm tay Hương, kéo đi về lối khác. Họ không quay đầu, ôm theo khăn tay chạy đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hương Khuyết Cổ Sơn
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...