1.
Con đường đất phía sau chợ làng dẫn Linh đến một khoảng đất cao hơn, được bao quanh bởi rặng trúc xanh um, như thể cố tình che khuất ngôi nhà phía trong. Ngôi nhà mái ngói cũ kỹ nhưng sạch sẽ, cửa gỗ được lau bóng, bên hiên treo đầy lồng chim. Giữa không khí rờn rợn bao trùm cả làng, nơi này mang một vẻ bình yên hiếm hoi "như thể được tách ra khỏi nỗi ám ảnh chung."
Một cậu bé chạy ngang qua, khoác túi vải có sách, cúi đầu lễ phép khi thấy Linh:
Nai
"Chào cô ạ!"
Linh giật mình. Đây là lần đầu tiên cô thấy một đứa trẻ nói chuyện bình thường ở làng này. Cô ngạc nhiên nhìn theo, và phát hiện phía trước là một bảng gỗ nhỏ treo bên cột nhà: "Lớp học chữ – Thầy Tư".
Cô tiến gần, chưa kịp gõ cửa thì một người phụ nữ tầm bốn mươi, ánh mắt hiền lành, bước ra. Chị ấy có dáng vẻ thư sinh, nhẹ nhàng, và đang ôm một giỏ đựng rau.
"Em là khách mới à? Vào nhà đi, chồng chị dạy xong buổi sáng rồi."
Linh được mời vào. Căn nhà nhỏ, đơn sơ, nhưng đầy sách và tranh vẽ. Ở góc phòng, một bé gái tầm mười hai tuổi đang ngồi vẽ bằng bút chì. Khuôn mặt cô bé trắng trẻo, đôi mắt long lanh, tóc cột gọn sau đầu. Khi thấy Linh, cô bé mỉm cười, vẫy tay chào.
"Con gái chị đấy, tên là An. Con bé không nói được, nhưng hiểu mọi thứ. Mấy bữa nay trời lạnh, cháu nó hay nằm võng ở sau nhà."
Linh ngồi xuống, ngỡ ngàng. Bé An "khác hoàn toàn với những gì cô tưởng tượng." Không có sự hoảng loạn, không có nỗi sợ. Cô bé câm này là một mảnh trời trong vắt, giữa ngôi làng đầy lệ và bóng tối. Đôi mắt của bé lấp lánh như ánh nắng phản chiếu trên mặt hồ.
Thầy Tư "người cha" bước ra sau đó. Một người đàn ông gầy, giọng trầm ấm, ánh mắt ẩn chứa sự từng trải.
"Tôi biết cô. Cô là người ngoài, phải không? Người đã ở lại sau lễ lệ."
Linh gật đầu, có chút dè chừng.
"Đừng lo. Tôi không thuộc về những người kia. Gia đình tôi bị ép ở lại đây mãi mãi, nhưng từ khi An sinh ra… không thể khóc, cũng không thể nói… chúng tôi hiểu, nếu sống giữa làng, con bé sẽ không tồn tại nổi."
Thầy Tư ngừng một nhịp, nhìn về phía con gái.
"Chúng tôi dạy học cho con trai dân làng. Đổi lại, họ để gia đình tôi yên. Không ai được bén mảng tới đây, cũng không ai được đụng vào An."
Linh nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng khô rát. Cuối cùng, cô thốt lên:
"Bé ấy có biết… chuyện đang xảy ra trong làng không?"
2.
Người mẹ đặt tay lên vai cô:
"An biết. Con bé thấy được những điều người khác không thấy. Nhưng cháu vẫn giữ cho mình một tâm hồn trong sáng. Nó yêu hoa, yêu chim, yêu cả ánh nắng xuyên qua cửa sổ mỗi sáng. Dù không thể nói, nhưng cháu vẫn viết, vẫn vẽ "như một cách kể chuyện bằng ánh mắt.""
Linh quay sang, thấy An đang vẽ một con chim sẻ nhỏ đậu trên vai một bé gái "đôi mắt cả hai đều cười." Không có giọt lệ nào, chỉ có những vệt sáng dịu dàng trong tranh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-khuyet-co-son/chuong-4-co-gai-khong-the-khoc.html.]
"Em ấy chưa bao giờ khóc?"
"Chưa, ngoại trừ lúc mới sinh. Một giọt cũng không."
"Vậy... nếu như dân làng phát hiện điều đó là bất thường...?"
Người cha thở dài, ánh mắt tối lại:
"Trong mắt họ, An là một đứa trẻ “sai lệch”. Nhưng chỉ cần chúng tôi không để con lộ diện vào dịp lễ, họ sẽ bỏ qua. Vì với họ, con gái là phương tiện dâng hiến "còn con trai mới là người “được chọn” để sống, để học, để nối dõi.""
Câu nói ấy khiến Linh lạnh sống lưng.
Sau bữa trà đơn sơ, An dẫn Linh ra vườn sau. Cô bé đưa tay chỉ vào những khóm hoa tím mọc ven giếng "loại hoa mà Linh chưa từng thấy." Bé lấy giấy, viết bằng nét chữ nắn nót: "Hoa Lệ Phai – chỉ nở khi trời sắp có người khóc thật lòng."
Linh hỏi:
"Em nghĩ... có ai trong làng còn khóc thật lòng không?"
An nhìn cô, rồi khẽ lắc đầu.
Nhưng sau đó, cô bé viết thêm:
"Chị là người đầu tiên mang theo mùi của ký ức. Chị có thể giúp họ nhớ cách khóc thật lòng."
Linh sững sờ.
"Em... thấy được ký ức?"
An gật. Rồi chỉ vào n.g.ự.c Linh.
"Trong chị có một vết nứt. Vết nứt ấy là đường cho ánh sáng chui vào."
3.
Linh ngồi lặng. Lần đầu tiên, cô không cảm thấy mình là người đang điều tra, hay chạy trốn. Mà là người... được nhìn thấy.
Những điều bé An nói ra, viết ra, khiến cô chợt hiểu: có thể, chính cô bé này "người không biết khóc" lại là kẻ duy nhất hiểu nước mắt mang ý nghĩa gì.
Trên đường rời khỏi nhà thầy Tư, Linh ngoái đầu nhìn lại.
Bé An đang đứng bên cửa sổ, vẫy tay chào. Một con chim sẻ từ đâu bay tới, đậu lên vai cô bé.
Ánh nắng chiếu xiên qua giàn trúc, phủ lên khung cảnh một màu vàng nhạt dịu dàng. Không phải vàng của lệ. Mà là vàng của hy vọng.
--------------------------------------------------