13
Hôm nay cũng giống mọi ngày, Quý Duy giật mình tỉnh giấc bên cạnh Kim Tình Mạch, cả người căng cứng. Ánh mắt hắn nhanh ch.óng lướt về chiếc băng quan bên cạnh, chỉ khi nhìn thấy Kim Tình Mạch im lặng nằm trong đó, cơ thể hắn mới chậm rãi buông lỏng.
Đáy mắt Quý Duy xanh đen, mặt mày ủ rũ, tinh thần luôn căng thẳng.
Hắn nắm bàn tay lạnh như băng của Kim Tình Mạch, mười ngón đan c.h.ặ.t, sau đó chậm rãi đặt lên mặt mình, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ si mê bệnh hoạn.
Quý Duy lại nằm mơ.
Từ sau khi Kim Tình Mạch ch.ết, mỗi ngày, sau khi chìm vào giấc ngủ, hắn nhất định sẽ nằm mơ.
Trong mơ, Quý Duy quay về đêm Thất tịch hắn bày tỏ tâm ý với Kim Tình Mạch.
Bóng đêm buông xuống, trên đường treo đủ loại đèn l.ồ.ng với kiểu dáng màu sắc khác nhau, nhìn từ phía xa trông giống như dải ngân hà.
Trên đường ngựa xe tấp nập, Quý Duy bị cuốn theo đám đông, ánh mắt lăng lăng nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt.
“Quý Duy.” Âm thanh mềm nhẹ của cô nương từ phía sau truyền đến.
Toàn thân Quý Duy cứng ngắc, hắn chậm rãi quay lại, hai tay siết bên người run rẩy.
Kim Tình Mạch đứng cách đó không xa, mặc một bộ xiêm y màu hồng hoa hải đường, nụ cười rực rỡ như nắng nhìn về phía hắn.
Trong nháy mắt Kim Tình Mạch xuất hiện kia, những người xung quanh như biến thành hư ảnh, cách một dòng người, hai người yên lặng đối mắt nhìn nhau.
Quý Duy si ngốc nhìn Kim Tình Mạch.
Bộ xiêm y hồng phấn khiến nàng càng thêm kiều diễm, Quý Duy đột nhiên nhớ ra, hắn từng khen nàng mặc màu hồng rất đẹp. Từ sau lần đó, mỗi lần Kim Tình Mạch gặp hắn đều mặc một thân hồng phấn.
Nhưng khi hắn xuất chinh trở về, Kim Tình Mạch đã gả cho Thái t.ử, hắn chưa từng thấy nàng mặc màu hồng thêm một lần nào cả.
“Quý Duy, sao chàng lại khóc?” Bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn mềm mại của Kim Tình Mạch vuốt ve khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn, dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt hắn.
Cổ họng Quý Duy như bị đổ sáp, khó chịu mà đau đớn. Hắn đưa tay cầm tay nàng, ánh mắt dịu dàng nhìn Kim Tình Mạch chằm chằm, giọng nói mang theo một tia run rẩy, “Ta không sao.”
“Thật sự không sao chứ?”
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Kim Tình Mạch, giờ phút này hẳn hắn phải vui mừng mới phải, nhưng Quý Duy chỉ cảm thấy một loại đau đớn không thể diễn tả thành lời không ngừng quay cuồng trong lòng hắn.
Hắn dang hai tay ôm siết Kim Tình Mạch vào trong n.g.ự.c, cứ như sợ nàng sẽ lập tức biến mất.
Kim Tình Mạch im lặng để hắn ôm, không nói gì, chỉ đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng hắn.
Tất cả những cảm xúc chân thật này không giống nằm mơ, Quý Duy sa vào cái ôm dịu dàng, không muốn tỉnh lại.
Hắn vùi đầu vào hõm vai Kim Tình Mạch, tham luyến hít hà mùi hương trên người nàng.
Thẳng đến khi trước n.g.ự.c trống không, Quý Duy mới mở choàng hai mắt. Kim Tình Mạch trong n.g.ự.c hắn đã biến mất, nhìn khắp đám người cũng không thấy đâu, chung quanh hắn cũng trở nên đen như mực.
Đột nhiên, cách đó không xa lóe lên một tia sáng. Kim Tình Mạch hai mắt vô hồn đứng ở đó, sắc mặt nàng trắng bệch, mặc bộ giá y đỏ thẫm đó, ngây ngốc nhìn về phía Quý Duy.
Trong nháy mắt, trái tim Quý Duy đau như d.a.o cắt, chạy về phía Kim Tình Mạch.
Nàng rõ ràng ở gần ngay trước mắt, nhưng bất kể Quý Duy có chạy nhanh cỡ nào đi chăng nữa cũng không thể chạy tới trước mặt nàng.
Nhàn cư vi bất thiện
Cảm giác bất lực dần dần nhấn chìm hắn, hô hấp của hắn ngày càng nặng nề, cảm giác sợ hãi Kim Tình Mạch ngay trước mắt sẽ biến mất bất cứ lúc nào khiến hắn lâm vào khủng hoảng.
“Đừng!!!”
Bừng tỉnh từ giấc mộng, nhìn thấy thithe Kim Tình Mạch, tâm tình Quý Duy chẳng những không bình tĩnh lại mà còn thống khổ hơn.
Hắn ghé tới hôn lên bàn tay của Kim Tình Mạch, lệ chảy ra từ hốc mắt, nỉ non, “Tình Mạch, đừng bỏ ta lại… Ta biết lỗi rồi…”
Lúc này, tiếng đập cửa truyền đến, “Tướng quân, lão gia tới, nói muốn gặp người.”
Quý Duy nhíu mày lại, khuôn mặt hiện lên một tia không vui khi bị quấy rầy.
Nhưng hắn vẫn nhẹ nhàng buông bàn tay Kim Tình Mạch xuống, thay nàng sửa sang lại những sợi tóc có chút tán loạn, sau đó mới chậm chạp rời khỏi mật thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-10.html.]
14
Quý Duy mở cửa phòng, ánh mặt trời ch.ói chang khiếu hắn híp mắt lại.
Lúc này, trời đã vào hạ.
“Có chuyện gì vậy?”
“Con ở trong phòng cả ngày, ngay cả sân cũng chẳng ra, ta thật không ngờ con lại rảnh rỗi đến như vậy.”
Vẻ mặt Quý Duy không chút thay đổi, “Có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Sắc mặt Quý lão Tướng quân nháy mắt đen như đáy nồi, “Nói thẳng? Được lắm! Quý Duy, con thử tự soi gương xem, xem dáng vẻ người chẳng ra người quỷ không ra quỷ của con đi! Con tưởng là ta không biết ngày đó ngươi đem thứ gì từ trong cung ra sao?!”
Sau câu nói kia, Quý lão Tướng quân cố đè thấp thanh âm xuống, vẻ mặt nghiêm túc, “Nếu chuyện này để người khác biết, thì cả Quý gia sẽ phải chôn cùng con! Con ngẫm lại cho kĩ đi, đừng tự tìm đường c.h.ế.t nữa!”
Quý Duy nhướng mày, sắc mặt trầm xuống, “Con sẽ không liên lụy đến Quý gia, những chuyện khác phụ thân không cần quản.”
“Con điên rồi phải không? Những chuyện khác tạm thời không nói, nhưng còn Đào Nhu thì sao? Vừa mới cưới người ta vào phủ đã ghẻ lạnh một bên, con không nghĩ sẽ làm người ta thất vọng sao?”
“Bên Đào Nhu on tự có tính toán.”
“Được lắm! Ta không quản được con!” Quý lão Tướng quân bị dáng vẻ dầu muốn không ăn của hắn chọc cho tức giận, phất tay áo, xoay người rời đi.
Ở một góc cách đó không xa, Đào Nhu xách một hộp thức ăn, đứng sững tại chỗ.
Từ sau ngày ấy, Quý Duy liền nhốt mình trong phòng, không ai gặp được.
Đào Nhu đã tới tìm Quý Duy vài lần nhưng đều bị cự tuyệt ở ngoài cửa. Lần này nàng ta cũng muốn tới thử một phen, kết quả lại vô tình nghe được đoạn hội thoại của hai người họ.
Nàng ta còn tưởng Quý Duy chỉ là bởi vì cái c.h.ế.t của Kim Tình Mạch mà nhất thời thương tâm. Nàng ta tự nhận bản thân có thể rộng lượng để Quý Duy có thời gian đón nhận, không ngờ từ đầu đến cuối lại chỉ mà một trò hề, không hơn.
Nàng ta nặng nề nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng luôn đóng c.h.ặ.t kia, trong mắt tràn đầy oán hận.
Dựa vào đâu chứ?!
Quý Duy nhìn theo bóng dáng Quý lão Tướng quân rời đi, chuẩn bị trở về phòng, khóe mắt chợt thoáng qua một một bóng dáng quen thuộc.
Hắn dừng bước, hướng chỗ kia, gọi, “Đào Nhu.”
Đào Nhu từ trong góc bước ra, cúi đầu, “Tướng quân.”
Quý Duy nhìn nàng, nhớ tới lời vừa rồi của Quý lão Tướng quân: “Lời lúc nãy hẳn ngươi đã nghe thấy. Đào Nhu, ngươi đi đi, chuyện còn lại không cần lo lắng, ta sẽ phái người an bài mọi sự.”
Đào Nhu ngẩng phắt đầu, nước mắt ầng ậng quanh hốc mắt, “Tướng quân, chàng muốn đuổi thiếp đi sao?”
“Lúc trước là ta hồ đồ mới khiến ngươi vô tội bị cuốn vào. Đào Nhu, nói cho cùng, là ta có lỗi với ngươi. Sắp tới Kinh thành sẽ không yên ổn, không bằng tìm một chỗ…”
Đào Nhu khóc lóc ngắt lời hắn, “Ta không đi, mạng của ta là do Tướng quân cứu, cho dù có ch.ết cũng phải ch.ết cạnh Tướng quân!”
Quý Duy day day huyệt Thái dương nhức nhối, thần tình mệt mỏi, “Đào Nhu, sao ngươi lại cố chấp như vậy…”
Nói được một nửa, hắn như đột nhiên nhớ tới cái gì, không nói gì nữa, chỉ để lại một câu, “Tùy ngươi.”
Hai tay Đào Nhu không tự giác siết c.h.ặ.t lại, nhìn Quý Duy đi thẳng không quay đầu lại lấy một lần, những ý tưởng âm u trong lòng không ngừng nảy mầm.
Khi Kim Tình Mạch còn sống, Quý Duy còn có thể nhìn nàng vài lần. Nhưng vì sao Kim Tình Mạch đã ch.ết rồi, Quý Duy lại chẳng để ý đến nàng nữa, còn muốn đuổi nàng đi.
Cho dù ch/ết rồi, Quý Duy còn muốn mang thithe của nàng ta về.
Kim Tình Mạch có tài đức gì mà có thể khiến Quý Duy nhớ mãi không quên như vậy?
Mà nàng ta đã ở bên cạnh hắn chiếu cố bầu bạn trong thời điểm Quý Duy khó khăn nhất, vậy mà chẳng khiến Quý Duy mảy may động lòng lấy một chút.
Nàng ta không cam lòng.
Năm đó, chiến sự biên cương nguy cấp, Quý Duy lãnh binh xuất chinh. Khi tới biên cương, quân địch đã phá thành tràn vào, tùy ý tàn sát.
Phụ thân Đào Nhu bỏ mạng trong chiến sự, bản thân nàng ta cũng bị quân địch lăng nhục, vô cùng tuyệt vọng. Lúc đó, Quý Duy cầm theo một cây ngân thương, cứu nàng ta ra từ dưới thân kẻ địch.
--