5
Rèm giường lay động, ta chớp chớp mắt, hốt hoảng.
Nâng mắt nhìn lên, người đang chặn miệng ta là A Bích.
A Bích ngước mắt nhìn ta, hốc mắt rưng rưng thu tay lại, vui mừng: “Nương nương, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.”
Đầu ta đau đến lợi hại, nhức bưng bưng.
Khi cất tiếng, cổ họng đau như d.a.o cứa, giọng ta khàn đặc, “Ngươi vừa mới làm gì?”
A Bích đột nhiên quỳ xuống, hạ giọng, “Nương nương, người ở trong mộng gọi tên Quý Tướng quân.”
Ta ngẩn ra. Là ta sơ suất.
Thời điểm yếu lòng nhất, bản thân lại phạm phải sai lầm lớn như vậy.
Nếu Thái t.ử nghe được, chỉ sợ tất cả người bên cạnh ta đều không sống nổi…
Nghĩ đến đây, lòng ta phát lạnh.
Thanh âm A Bích kéo hồn ta trở về, “Là nô tỳ hành động tùy tiện, xin nương nương trách phạt.”
Ta áp chế trái tim đập loạn, “Ngươi làm đúng lắm, mau đứng lên di.”
A Bích đứng dậy, cẩn thận đỡ ta ngồi dậy, lại vội vàng chạy tới bên bàn rót một chén nước.
Ta xốc chăn lên xem xét. Vết thương trên đùi đã được băng bó cẩn thận.
A Bích thấy một màn như vậy, nước mắt vừa ngừng đã lại rơi xuống, “Sao Thái t.ử điện hạ lại có thể nhẫn tâm như vậy chứ!”
Nhàn cư vi bất thiện
Ta run lên, thấp giọng nói, “A Bích, việc này không được nói cho bất kì ai biết.”
Ánh mắt A Bích nhìn ta đau lòng, nức nở nói, “Vâng, nô tỳ biết rồi.”
Khóe môi ta giật giật, cuối cùng không nói được gì.
Là ta vô dụng, đã không tự bảo vệ được bản thân, lại còn liên lụy tới người bên cạnh phải lo lắng thay cho ta.
Ngoài điện đã treo đầy đèn l.ồ.ng đỏ, A Bích nói cho ta biết, Tết Nguyên tiêu sắp tới rồi.
.
Ngày Tết Nguyên tiêu, Quý phi truyền triệu, Hoàng cung thiết yến.
Bên trong Ngự hoa viên, Quý Duy cùng hôn thê Đào Nhu cùng nhau dự tiệc.
Ta từ xa nhìn lại, thấy nàng duyên dáng yêu kiều, đôi mắt sáng ngời nhìn thứ gì cũng thấy hiếu kì.
Không biết Quý Duy ghé vào tai nàng nói gì, nàng cúi đầu mỉm cười, thực sự là thanh nhã linh động.
Ánh mắt Quý Duy từ đầu đến cuối đều đặt trên người nàng, không hề để ý tới ai khác.
Nhìn thấy tư thái thân thiết của hai người họ, đôi mắt ta đau như bị kim đ/âm.
Đó là một nữ t.ử hoàn toàn khác biệt với ta.
Trước khi ta xuất giá, phụ thân sủng, Quý Duy túng.
Tất cả mọi người đều nói Kim nhị tiểu thư tươi đẹp nhanh nhẹn, thậm chí còn có chút tinh nghịch.
Nhưng hôm nay, ta đã biến thành một Thái t.ử phi đoan trang hoàn hảo, kẻ khác có tìm cũng không thấy bất kì sơ sót nào.
Ta lờ đi cảm giác đau đớn trong tim, cố gắng không để ý đến bọn họ.
Nhưng cảm xúc trong tim, đâu phải muốn là có thể khống chế được?
Không biết Kim An Dao đứng cạnh ta từ khi nào, hai mắt mỉm cười, lời nói như rắn độc, “Muội muội, so với chúng ta, nàng ta quả thật rất sạch sẽ, phải không?”
Miệng vết thương trên đùi ta lại nhức nhối không thôi.
Kim An Dao từ nhỏ đã không ưa ta, mà cảm giác chán ghét này từ khi ta gả vào Đông cung lại càng đạt đến cực điểm.
Ngày thứ hai ta nhập cung, nàng ta gọi ta đến Dao Hoa cung quỳ ba canh giờ.
Ta hạ mắt, “Quý phi nói đùa rồi.”
Lúc này, một thanh âm trào phúng truyền tới, “Thật không biết Quý Tướng quân coi trọng nàng ta ở điểm nào, diện mạo bình thường, gia thế bình thường.”
Có người phụ họa theo, “Đúng vậy, chỉ là một kẻ quê mùa đến từ biên cương mà thôi, vừa nhìn đã thấy ti tiện thấp kém rồi.”
Ta đưa mắt nhìn lại.
Quý Duy không biết đã rời đi từ bao giờ, chỉ còn Đào Nhu ngồi một mình, cúi đầu trầm mặc không nói, thoạt nhìn có chút điềm đạm đáng yêu.
Ta nghĩ, Quý Duy luôn rất được nữ t.ử yêu thích, từ trước đến nay vẫn là như vậy.
Ta nhẹ nhàng thở ra một tiếng, nâng váy tiến lên một bước, giữa chân mày là thần sắc nghiêm nghị lạnh lùng.
“Các ngươi cũng biết biên cương giá lạnh, nhưng các tướng sĩ trấn thủ biên cương suốt mười năm cũng chẳng hề kêu than một tiếng. Bọn họ là anh hùng hộ quốc, vậy mà thân nhân của họ lại bị các ngươi chế nhạo.” Ta đảo mắt một vòng nhìn những kẻ đó, nụ cười mang vẻ áp bức, “Đây là giáo dưỡng của các quý nữ Kinh thành sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-4.html.]
Đám quý nữ vẻ mặt lúng túng, sau đó tản đi.
Đào Nhu nở một nụ cười cảm kích với ta, ta gật đầu, xoay người rời đi.
Ta giúp Đào Nhu, nhưng không có nghĩa sẽ trở thành bằng hữu với nàng.
Đám người ồn ào náo loạn, ta đi đến một chỗ yên lặng bên hồ cho thoáng khí, không nghĩ tới Đào Nhu lại theo tới.
“Đa tạ Thái t.ử phi nương nương.”
Ta nhìn khuôn mặt nàng, nghĩ tới đây sẽ là người cùng Quý Duy vượt qua quãng đời còn lại, trong lòng liền đau đớn co rút.
Quý Duy sẽ cùng nàng sinh hài t.ử, sẽ dẫn nàng đi du ngoạn núi sông, có lẽ, những lời thề nguyền hứa hẹn trước đây với ta, hắn sẽ thực hiện cùng nàng.
Ta hít một hơi thật sâu, áp chế cảm giác đau đớn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, thản nhiên nói, “Việc nhỏ mà thôi, không có gì.”
Lúc này, thanh âm Quý Duy nói chuyện cùng người khác vọng lại.
Ta không muốn gặp hắn, xoay người rời đi.
Đi được hai bước, ta chợt dừng lại, nhẹ giọng, “Chúc Đào cô nương cùng Quý Tướng quân trăm năm hòa hợp.”
Đào Nhu sửng sốt, tươi cười hành lễ với ta, ai ngờ, dưới chân nàng ta trơn trượt, cả người rơi thẳng xuống hồ.
Ta cả kinh. Nhưng không đợi ta phản ứng lại, một bóng đen lao tới, lập tức nhảy vào trong nước.
Lát sau, Quý Duy cả người ướt đẫm ôm Đào Nhu lên bờ.
Ta vừa định tiến lên hỏi han, Đào Nhu trong n.g.ự.c hắn đã rụt người lại, nhìn ta đầy sợ hãi, “Thái t.ử phi, vì sao người lại đẩy ta xuống nước? Thần nữ có chỗ nào đắc tội với Thái t.ử phi sao?”
6
Bước chân ta dừng lại, yên lặng nhìn khuôn mặt lập tức trở lên lạnh lẽo của Quý Duy.
Trong đầu ta bỗng nhiên nghĩ tới hai chữ “nực cười”.
Ta muốn giải thích, lại bị Quý Duy ngắt lời, “Ức h.i.ế.p một nữ t.ử không chốn nương tựa, phẩm cách của Thái t.ử phi thật khiến ta mở rộng tầm mắt.”
Lời nói nghẹn lại trong cổ học, ta chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, bàn tay dưới ống tay áo phát run.
Ta không thèm để ý đến sự vu hãm vụng về của Đào Nhu.
Thứ khiến ta thật sự khổ sở là hắn không tin ta.
Một lúc lâu sau, ta chỉ cứng ngắc phun ra một câu, “Bổn cung không làm, tin hay không tùy ngươi.”
Quý Duy nhìn ta chằm chằm, ánh mắt lạnh như băng, “Nếu hôn thê của ta gặp chuyện không may, ta sẽ không bỏ qua đâu.”
Lời nói lạnh lùng như một lưỡi d.a.o sắc bén hung hăng đ.â.m vào trái tim ta, khiến ta đau đến không thở nổi.
“Quý Tướng quân đây là đang uy h.i.ế.p ái phi của bổn cung?” Thanh âm của Thái t.ử truyền đến từ phía sau, sau đó là một bàn tay phủ lên vai ta.
Ta cảm giác như bị một con rắn độc bò lên người, toàn thân nổi gai ốc.
Ta cố gắng áp chế cảm giác ghê tởm kia, ruột gan đảo lộn đến long trời lở đất.
Ta nghĩ, sắc mắt ta lúc này chắc hẳn cực kì khó coi.
Thái t.ử dịu dàng: “Ái phi đừng sợ, có bổn cung ở đây.”
Nói xong, hắn nhìn Quý Duy đầu khiêu khích.
Mà Đào Nhu trong n.g.ự.c Quý Duy lại càng run rẩy.
Quý Duy thấy thế, ôm Đào Nhu xoay người bước đi.
Tư thái này, chọc cho đám đại thần chung quanh xem náo nhiệt nghị luận không ngớt.
“Lá gan Quý Duy cũng lớn quá nhỉ, ỷ vào công huân, ngay cả Thái t.ử cũng không để vào mắt.”
“Chẳng qua, Thái t.ử và Thái t.ử phi đúng là ân ái khiến người khác ghen tị.”
Ta cụp mắt, che lại vẻ trào phúng cùng bi thương dưới đáy mắt.
Sau khi trở lại Đông cung, vẻ mặt Thái t.ử lập tức thay đổi, hung hăng quăng một tát như trời giáng lên mặt ta, “Ngươi ghen tị với vị hôn thê của Quý Duy như vậy sao? Lại dám làm ra trò ngu xuẩn bậc này, khiến bổn cung mất sạch mặt mũi!”
Đầu ta lệch sang một bên, ta ôm mặt quỳ trên đất, c.h.ế.t lặng, “Chuyện này không liên quan đến thần thiếp, là Đào Nhu tự ngã xuống.”
“Có ai tin ngươi không?” Thần sắc Thái t.ử âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ta chằm chằm, “Ái phi, không phải ngươi đã quên giáo huấn lần trước rồi chứ?”
Nghĩ đến con chữ khuất nhục bị khắc lên đùi kia, ta không tự chủ được mà run rẩy.
Đúng lúc này, một cung nhân cúi đầu đi vào, không thèm nhìn tới ta đang ngã ngồi trên đất, lập tức hành lễ với Thái t.ử, “Điện hạ, hôm nay Quý phi nghe nói ngài cùng Quý Tướng quân náo loạn không thoải mái, đặc biệt mời ngài cùng Quý Tướng quân ba ngày sau cùng tới chùa Trấn Quốc cầu phúc. Nương nương nói, một là Thái t.ử, một là thần t.ử Bệ hạ sủng ái, không nên để người ngoài chê cười.”
Thái t.ử lạnh nhạt hừ một tiếng, nhưng cuối cùng vẫn đáp lại, “Bổn cung đã biết.”
Người nọ lại nói, “Nương nương còn nói, Thái t.ử phi cùng Đào cô nương cũng phải đi.”
Nghĩ đến ánh mắt của Quý Duy hôm nay, lòng ta lại đau đớn khôn nguôi.
Nỗi đau này mỗi lần gặp Quý Duy thêm một lần, sẽ tăng thêm một chút.
Ta cúi đầu, giọng nói khàn khàn, “Thần thiếp lĩnh mệnh!”
--