33
Trong đại sảnh, Trịnh Tiêu Hòa đã ngồi ở ghế chủ vị, vẻ mặt thản nhiên uống trà.
Ngoài đại sảnh, cấm quân đã vây Quý trạch kín kẽ không một khe hở.
A Vân cùng A Bích quỳ trên mặt đất, cúi đầu, cơ thể khẽ run.
“Thần tham kiến Hoàng thượng, cung nghênh Hoàng thượng đại giá. Không biết Hoàng thượng tới là có chuyện gì?”
Giọng của Quý Duy từ ngoại sảnh truyền vào, Kim Tình Mạch cúi đầu theo hắn bước phía sau.
Trịnh Tiêu Hòa đặt tách trà xuống, ném một ánh mắt cho thái giám bên cạnh.
Thái giám hiểu ý, chạy chậm ra ngoài cửa, hét lên với cấm quân bên ngoài, “Phụng chỉ ý của Hoàng thượng, lục soát!”
Sắc mặt Quý Duy khẽ biến, “Hoàng thượng đây là có ý gì?”
Kim Tình Mạch khẩn trương tới mức lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, nàng cúi đầu, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của bàn thân.
Nguyên nhân nàng không muốn trở lại Kinh thành, Trịnh Tiêu Hòa chiếm hơn phân nửa.
Trịnh Tiêu Hòa đã tổn thương đến nàng cả về mặt thể xác và tinh thần.
Sau khi sống lại nàng thường xuyên gặp ác mộng, không ngoại lệ, đều là cảnh Trịnh Tiêu Hòa hành hạ nàng.
May mắn lúc này Trịnh Tiêu Hòa một lòng muốn định tội Quý Duy, cho nên nhất thời không chú ý tới nàng.
Sắc mặt Trịnh Tiêu Hòa âm trầm, “Có người tâu với trẫm rằng ngươi tư tàng thithe Kim Tình Mạch! Quý Duy, ngươi thật to gan! Ngươi có để trẫm vào mắt hay không?!”
Quý Duy bất động thanh sắc: “Hoàng thượng lấy thông tin nực cười đó ở đâu ra?”
“Trẫm đã phái người điều tra, đến lúc đó, chứng cứ rõ ràng, xem ngươi còn ngụy biện thế nào!”
Một lát sau cấm quân báo lại, Trịnh Tiêu Hòa nghe xong liền nổi giận, “Một đám phế vật!”
Thì ra ngay khi Quý Duy rời khỏi phòng, Nam Phong đã dời thithe “Kim Tình Mạch” đi.
Quý Duy đoán trước trước sẽ có hôm nay, cho nên đã cho đào một mật đạo trong phòng, đây cũng là lí do vì sao lúc nãy Quý Duy đột nhiên xuất hiện sau lưng Kim Tình Mạch.
Trịnh Tiêu Hòa không muốn đả thảo kinh xà, cho nên lúc này mới bất ngờ đ.á.n.h úp vào Quý trạch, không ngờ vẫn khiến cho hắn ta thoát được một kiếp.
Không có chứng cớ thì không thể định tội, Trịnh Tiêu Hòa tức giận không thôi: “Thủ đoạn của Quý Tướng quân quả cao minh.”
Quý Duy cụp mắt, “Thần không dám.”
“Ngươi không dám? Vậy A Bích kia là thế nào? Trẫm đã sớm hạ lệnh xử t.ử nàng ta, vì sao bây giờ lại xuất hiện trong Quý phủ của ngươi?”
“Thần có tội, nhất thời chọc giận Hoàng thượng, xin Hoàng thượng trách phạt.”
“Người đâu, Quý Duy dĩ hạ phạm thượng, phạt ba mươi roi.”
Không định được tội, Trịnh Tiêu Hòa chỉ có thể dùng A Bích để khiến phạt Quý Duy.
Hiện giờ triều thần vì hắn lập Kim An Dao làm hậu đã có nhiều oán hận, lúc này tự ý xử t.ử Quý Duy, sợ là sẽ khiến lòng người lung lạc.
Quý Duy bị đè xuống, roi đ.á.n.h xuống da thịt, hắn không khỏi rên lên vì đau đớn.
Sắc mặt Trịnh Tiêu Hòa lúc này mới dịu đi một chút, ánh mắt hắn không cẩn thận thoáng nhìn qua Kim Tình Mạch, “Ngẩng đầu lên.”
Quý Duy ngẩng đầu, cảnh giác nhìn Trịnh Tiêu Hòa, sợ hắn lại thương tổn Kim Tình Mạch.
Kim Tình Mạch run rẩy siết c.h.ặ.t t.a.y, tiến lên từng bước, “Dân nữ tham kiến Hoàng thượng.”
Kim Tình Mạch ngẩng đầu lên, đáy mắt Trịnh Tiêu Hòa hiện lên vẻ kinh ngạc. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy Kim Tình Mạch đã ch.ết, ngay cả hắn cũng sẽ nghĩ người trước mắt này chính là Kim Tình Mạch.
Sao lại có hai người giống nhau y hệt như vậy chứ, đúng là thần kì.
Trịnh Tiêu Hòa lập tức nhìn nàng chằm chằm: “Ngươi là ai?”
“Hồi bẩm Hoàng thượng, dân nữ tới từ phương nam, lần này vào kinh là bởi vì gia phụ bệnh nặng, cho nên đi cầu đại phu. Hôm nay tới đây là muốn cảm tạ ân Quý tướng quân đã giúp dân nữ tìm một vị danh y.”
Trịnh Tiêu Hòa đảo mắt nhìn Quý Duy lại tới Kim Tình Mạch, giống như phát hiện cái gì, khóe miệng gợi nên một nụ cười trào phúng, “Thú vị thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-tinh-mach-bat-hoi-dau/chuong-20.html.]
34
Hắn đi tới ngồi trước mặt Quý Duy, nhẹ giọng nói, “Quên không nói cho ngươi biết, buổi tối ngươi khải hoàn trở về, trẫm đã khắc tên mình lên đùi Kim Tình Mạch. Cho dù ngươi giấu thithe của nàng ta đi, nàng ta vẫn mãi là người của trẫm.”
Quý Duy trợn mắt, đôi con ngươi đỏ tươi, toàn thân toát ra lệ khí, cố gắng che giấu nỗi đau đớn kịch liệt trong lòng.
Trịnh Tiêu Hòa sung sướng cười, hắn rất thích nhìn kẻ khác đau khổ.
Chờ Quý Duy chịu phạt xong, Trịnh Tiêu Hòa mới rời đi.
Quý Duy hung tợn nhìn chằm chằm bóng lưng Trịnh Tiêu Hòa rời đi, trong ánh mắt chỉ toàn sát khí, “Ta nhất định sẽ tự tay vặt đầu ngươi xuống!”
Trịnh Tiêu Hòa đã đi rồi, Kim Tình Mạch mới xoa lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi của mình, tiến lên đỡ Quý Duy dậy.
Phía sau lưng Quý Duy m.á.u thịt lẫn lộn, nhìn mà ghê người.
Hắn cố nén đau đớn, siết c.h.ặ.t cổ tay Kim Tình Mạch. Nàng muốn rút tay ra nhưng Quý Duy không chịu buông, đôi mắt thâm trầm của hắn tràn ngập bi thương, mang theo vẻ dò hỏi nhìn nàng, giống như chỉ cầu một câu trả lời.
Kim Tình Mạch không nói gì, hốc mắt ửng đỏ, cụp mắt xuống vẻ cam chịu.
Nhàn cư vi bất thiện
Vừa rồi lời Trịnh Tiêu Hòa nói, nàng cũng nghe thấy.
Xung quanh im lặng dị thường, A Bích cùng A Vân lặng lẽ lui ra ngoài, cả đại sảnh chỉ còn hai người bọn họ.
Quý Duy chưa bao giờ cúi người, nhưng lại một lần vì Kim Tình Mạch mà gập xuống.
Trái tim hắn như bị ai bóp nghẹt, cơn đau khiến Quý Duy run rẩy, hắn không dám ôm nàng, chỉ cẩn thận tựa đầu vào vai nàng.
Kim Tình Mạch không đấy hắn ra, chỉ lẳng lặng đứng đó, không biết đang suy nghĩ gì.
Trên cổ chợt truyền tới cảm giác ướt át, hô hấp của Kim Tình Mạch nghẹn lại, không dám nhìn xuống Quý Duy trên vai mình.
Quý Duy khóc.
Trong ấn tượng của nàng, Quý Duy hình như chưa bao giờ khóc trước mặt nàng.
Trái tim giống như đã bị khoét rỗng khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c như được chậm rãi lấp đầy lại một chút, hốc mắt Kim Tình Mạch cũng hồng lên.
Giọng Quý Duy nghẹn ngào, không ngừng sám hối, “Xin lỗi, Tình Mạch… Xin lỗi… Nếu không vì ta, nàng đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy… Nàng sợ đau như vậy mà… Xin lỗi, ta còn gây ra nhiều việc thương tổn nàng mà không biết khi đó nàng có bao nhiêu khổ sở… Xin lỗi… Ta còn làm trò trước mặt nàng, nói muốn kết hôn với người khác, ta đúng là đáng ghê tởm, Tình Mạch… Rõ ràng người ta muốn kết hôn chỉ có duy nhất một mình nàng… Vì sao chứ… Vì sao lại biến thành thế này chứ… Buồn cười nhất chính là, ta từ nhỏ tự nhận thông minh, vậy mà duy nhất cứ chuyện gì liên quan đến nàng là lại mắc phải lỗi lầm không thể tha thứ.”
Kim Tình Mạch nhắm đôi mắt chua xót lại, “Đừng nói nữa…”
“Xin lỗi, xin lỗi nàng…”
“...”
Một nén nhang sau, Quý Duy rốt cuộc cũng bình tĩnh lại.
“Mai táng thithe đi.”
Quý Duy ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt sưng đỏ, hồi lâu sau mới nói, “Được…”
Hai người đi ra khỏi đại sảnh, đi về phía căn phòng kia.
“Bây giờ đi luôn sao? Sau lưng chàng còn có vết thương.”
“Không sao, ta chỉ cần băng bó một chút là được rồi.” Quý Duy tái nhợt nói.
A Bích mang hòm t.h.u.ố.c tới băng bó cho Quý Duy.
A Vân đến bên cạnh Kim Tình Mạch, “Tiểu thư, rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
Việc Hoàng đích thân tới bày ra thế trận bực này đã khiến tiểu cô nương bị sợ.
Kim Tình Mạch lắc đầu, không nói gì.
Sắc mặt Quý Duy tái nhợt, nhìn nàng chằm chằm như sợ nàng chạy đi mất.
“Chàng không cần tự đi.” Kim Tình Mạch nói.
“Ta nhất định phải đi.”
Thấy hắn cố chấp như vậy, Kim Tình Mạch cũng không ngăn cản nữa, chỉ là nói sẽ đi cùng, để A Vân và A Bích ở lại Quý phủ.
--